Hạo Hạo ngã xuống đất, lập tức gào .
"Mẹ con mới , cần Hạo Hạo nữa!"
Đường Dạng chút bối rối, nhưng khi Hạo Hạo , nó bước lên nắm tay , ánh mắt lạnh lùng Hạo Hạo:
"Thì là Tề Hạo ? Cậu cần thế , bây giờ là của , lóc tìm đến. Cậu ba ? Về tìm ba của ."
Lời của Đường Dạng nhắc nhở .
cúi đầu gọi điện cho Tề Yến, điện thoại nhanh kết nối.
Đầu dây bên là giọng say khướt.
"A lô? Làm gì ?"
"Tề Hạo đến nhà , đến đón nó , thời gian lo cho nó."
Tề Yến im lặng một lúc, nhanh giọng dịu .
"Đã mấy năm liên lạc, em chỉ chuyện thôi ?"
lạnh: " nghĩ giữa và chẳng còn gì để cả."
Tề Yến: " cứ tưởng… , sẽ đến đón nó. Hai năm qua… em sống ?"
chẳng buồn trả lời .
Đang định cúp máy thì thấy giọng nữ ch.ói tai từ đầu bên .
"Tề Yến, đang gọi cho ai? Có là con tiện nhân nào ngoài ? Anh cả ngày chỉ nhậu nhẹt, chẳng việc gì! Nhà cửa dọn dẹp ? Lần em với cái túi bạn em mua, em bảo mua cho em, mua ?
"Cả ngày chỉ uống rượu, đúng là đồ vô dụng! Em thật là xui xẻo tám đời mới lấy nhầm đồ vô dụng như !
"Đồ vô tích sự! Anh mà còn như , em ly hôn đấy!"
cúp máy,
Thản nhiên tiếng c.h.ử.i mắng chua ngoa của Tô Yên Nhi ở bên đầu dây, lên tiếng một câu hợp lý:
"Tiểu Yên ngây thơ trong sáng, nghiệp đại học danh tiếng của , bây giờ đang gào thét giận dữ với đấy ?"
Tề Yến bắt đầu mất kiên nhẫn, quát mắng ở đầu bên điện thoại:
"Cô thể yên tĩnh một chút ? Ngày nào cũng gào rú! đúng là xui xẻo mới cưới cô, công ty mới phá sản! đáng lẽ nên ly hôn với Đường Tĩnh để cưới cô!"
Sau đó, thấy tiếng đồ đạc đập vỡ.
cúp máy.
Bảo Tiểu Dạng nhà .
Trong lúc đó, Tiểu Dạng bưng chiếc bánh sinh nhật ngoài, đưa cho Hạo Hạo đang lóc đất.
"Đừng nữa, cái bánh tặng cho ."
Hạo Hạo nhận lấy chiếc bánh, gì, nước mắt rơi xuống chiếc bánh.
Khoảnh khắc đó, cảm thấy thằng bé lẽ đang hối hận.
Nửa tiếng , Tề Yến mới đến nhà .
tò mò địa chỉ nhà bằng cách nào.
Dù Hạo Hạo đột nhiên tìm tới đây chắc chắn ngẫu nhiên, chắc chắn là do Tề Yến tìm hiểu chỉ đường cho nó.
Hai năm nay chuyển nhà mới, ít liên lạc với quen đây.
So với mấy năm , Tề Yến tiều tụy hơn nhiều, râu ria xồm xoàm, ăn mặc luộm thuộm.
Không còn dáng vẻ vênh váo, kiêu căng bằng nửa con mắt như xưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chong-dung-tinh-mang-me-toi-de-bat-toi-phuc-vu-bach-nguyet-quang/c8.html.]
Giọng khàn đặc, ánh mắt đầy mong chờ.
Anh nhất thời gì.
"Hạo Hạo chắc là quá nhớ em , hai năm nay em liên lạc gì với chúng , trẻ con vẫn cần mà…"
khó chịu cắt ngang lời của .
"Đủ , đừng diễn trò cảm động với nữa. Tề Yến, thật ghê tởm. Hạo Hạo mới , cũng còn là nó nữa, điều rõ từ lúc ly hôn .
"Dẫn con , căn nhà sẽ đổi, sắp tới cũng rời khỏi thành phố , các quấy rầy nữa."
dắt Tiểu Dạng nhà.
Tề Yến bất ngờ nắm lấy cổ tay .
"Tĩnh Tĩnh, thật sự hối hận, hai năm nay vẫn luôn nhớ về em. Giờ mới nhận em vì gia đình cố gắng bao nhiêu. Nực là luôn cho rằng là hy sinh nhiều nhất.
"Là Tô Yên Nhi lừa , cô đúng là tiện nhân! Em thể cho một cơ hội nữa ? Chỉ cần em đồng ý, lập tức ly hôn với Tô Yên Nhi!"
giật mạnh tay về, Tiểu Dạng thấy thế cũng sức giúp kéo tay Tề Yến .
tức giận đến cực độ, trực tiếp dùng gót giày cao gót giẫm lên chân , đó đá mạnh bụng một cái.
Hai năm nay Tề Yến rượu phá hủy cơ thể, vốn cần mất nhiều sức cũng ngã nhào đất.
hít sâu hai , phủi tay.
"Đừng những lời khiến buồn nôn nữa. Anh sống với Tô Yên Nhi . nơi thu hồi rác rưởi. Nhìn thấy là thấy ghê tởm . Anh dựa cái gì mà nghĩ rằng sẽ với ?
"Cút ! Đồ đàn ông rác rưởi, báo công an ."
Lúc bảo vệ thấy ồn ào cũng vội đến nơi, kéo Tề Yến .
Khi Tần Nguyên trở về thì Tề Yến vẫn còn bám lấy chòi bảo vệ chịu .
Tần Nguyên vỗ vai , hiệu và Tiểu Dạng nhà ,
Anh sẽ giải quyết.
Không gì với Tề Yến, cuối cùng Tề Yến cũng dắt con rời .
mới thở phào nhẹ nhõm.
Hai năm nay mối quan hệ giữa và Tần Nguyên ngày càng thiết, chỉ còn thiếu một tờ giấy là thành danh chính ngôn thuận.
Anh đưa tay xoa đầu .
"Máy bay hôm nay trễ, may mà về kịp để chúc mừng sinh nhật em."
Anh đưa một chiếc hộp quà tinh xảo.
mở , bên trong là một chiếc vòng ngọc trong suốt, lấp lánh, sáng bóng long lanh.
"Quà sinh nhật, chúc mừng một khởi đầu mới."
Về , Tề Yến và Tô Yên Nhi ly hôn.
Hai cãi ghê gớm, Tô Yên Nhi dẫn đàn ông bên ngoài về nhà, Tề Yến bắt quả tang.
Hai đ-á-nh .
Tô Yên Nhi thương ở mặt, nuốt nổi cục tức đó, gọi một đám lưu manh tới, đ-á-nh gãy một bên chân của Tề Yến.
Sau đó cũng quan tâm đến chuyện của họ nữa.
Cũng lãng phí thời gian và tinh thần của cho những liên quan.
Yêu bản mãi mãi là điều quan trọng nhất.
[HOÀN]