CHỒNG TÔI MUỐN LẤY MỘT NGƯỜI VỢ TRONG TRẮNG - CHƯƠNG 7

Cập nhật lúc: 2025-02-21 23:38:02
Lượt xem: 3,023

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Triệu Khải Nguyên sững sờ, như thể giáng một cú đòn chí mạng.

 

Đường Dịch An đỡ lấy , nhưng đến cửa nhà, bỗng dừng .

 

"Anh . Nếu chuyện gì, cứ gọi ."

 

chút áy náy:

 

"Vào nhà uống miếng nước cho đỡ mệt chứ?"

 

Đường Dịch An mỉm sâu hơn, ánh mắt lóe lên chút ẩn ý:

 

"Tống Vũ, nếu , sẽ chỉ uống nước ."

 

: "..."

 

lập tức đóng sầm cửa .

 

—----------

 

Từ hôm đó, Triệu Khải Nguyên còn đến phiền nữa.

 

Thậm chí, khi và Hạ Đình Đình kết hôn, còn gửi thiệp mời điện t.ử cho .

 

Vào ngày cưới của bọn họ, đón Linh Linh về, hai con vui vẻ chơi cả ngày.

 

Những ngày đó, cuộc sống bình yên và định trôi qua.

 

Hạ Đình Đình bắt đầu lộ bụng bầu.

 

Cả nhà họ Triệu đều dồn sự quan tâm , còn Linh Linh dần lạnh nhạt.

 

Nhiều đưa con ngoài chơi, thằng bé luôn vẻ buồn bực, suy nghĩ nặng nề.

 

Mùa đông qua , mùa xuân đến, Linh Linh tròn sáu tuổi.

 

Cũng lúc đó, đứa con thứ hai của Triệu Khải Nguyên chào đời.

 

Còn , đang chuẩn tổ chức triển lãm tranh đầu tiên trong đời.

 

Đường Dịch An giúp nhiều, nếu , lẽ triển lãm của còn trì hoãn vài năm nữa.

 

Vào ngày khai mạc, nhiều khách mời đến dự, cắt băng khánh thành xong, dòng ngớt đổ phòng tranh, ngẩng đầu hít sâu một thật dài.

 

Đó là hương vị của sự công nhận, của niềm vui khi tác phẩm của yêu thích.

 

"Mẹ ơi!"

 

Linh Linh vui vẻ gọi, ngước mắt , liền thấy cả gia đình bốn của Triệu Khải Nguyên cũng đến.

 

Linh Linh chạy , hào hứng quấn lấy .

 

Triệu Khải Nguyên với ánh mắt phức tạp:

 

"Chúc mừng em, tổ chức triển lãm tranh."

 

Ánh mắt ẩn chứa chút hối hận, lẽ là hối hận vì khi ly hôn để mang bộ tranh vẽ, nếu , họ cũng thể bán lấy tiền.

 

điềm nhiên đáp :

 

"Cảm ơn, xem tranh thì cứ tự nhiên."

 

Hạ Đình Đình bế đứa bé, giọng đầy châm chọc:

 

"Nếu thích bức nào, chị tặng ? Với quan hệ giữa chị và Khải Nguyên, chắc cũng tiện lấy tiền của nhỉ?"

 

mỉm đáp :

 

"Tranh của , chỉ tặng cho thiết. Nếu ai cũng đến nhận là quen, chẳng tặng mãi dứt ?"

 

Hạ Đình Đình trừng mắt, hừ lạnh:

 

"Có gì mà xem chứ? Khải Nguyên, thôi."

 

Triệu Khải Nguyên gượng, với vẻ áy náy theo cô .

 

Xem , khi tìm thấy sự ‘thuần khiết’ trong lòng , đúng là thực hiện lời hứa, nâng niu Hạ Đình Đình, một mực theo cô .

 

theo bóng lưng Hạ Đình Đình, khẽ nhếch môi đầy ẩn ý.

 

"Mẹ ơi, con vẽ tranh!"

 

Linh Linh ôm chân , tò mò hỏi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chong-toi-muon-lay-mot-nguoi-vo-trong-trang/chuong-7.html.]

 

"Mẹ đang ?"

 

dắt tay con, dẫn phòng vẽ:

 

"Mẹ đang em trai con."

 

Đứa bé đôi mắt to tròn, mí mắt hai tầng, giống hệt Linh Linh.

 

Triệu Khải Nguyên và Hạ Đình Đình đều là mắt một mí.

 

Mí mắt hai tầng của Linh Linh là di truyền từ , còn đứa bé thì ?

 

chỉ một suy đoán trong lòng, nhưng .

 

Để xem Triệu Khải Nguyên tự phát hiện thế nào.

 

Sau khi kết thúc triển lãm tranh, đưa Linh Linh ăn.

 

Đường Dịch An mặt dày bám theo.

 

Bỏ khí chất nghệ sĩ, trở nên hòa nhã, dễ gần, chơi với Linh Linh vui vẻ.

 

Đưa Linh Linh về nhà xong, còn xin nhờ xe của .

 

Trên xe, bất ngờ :

 

"Tống Vũ, Linh Linh thích , cảm thấy và hai con em duyên."

 

Ánh mắt sâu thẳm, chứa đựng vô tình cảm thể hết, tất cả đều dành cho .

 

Những năm nước ngoài du học, luôn độc .

 

Suốt hơn nửa năm nay, nắm bắt cơ hội để tỏ tình với , vẻ như tái hợp.

 

chỉ nhẹ, đáp:

 

"Tiêu chuẩn chọn bạn trai của là Linh Linh thích, mà là thích ."

 

Đường Dịch An lập tức truy hỏi:

 

"Vậy em thích ?"

 

nên trả lời thế nào.

 

Thích ư?

 

Có một chút thiện cảm, dù cũng là ký ức tươi của tuổi thanh xuân.

 

Còn yêu ?

 

dám.

 

Trải qua hai cuộc hôn nhân thất bại, hiểu rằng tình yêu là tất cả trong hôn nhân.

 

Yêu thể phai nhạt, khi những xí của cuộc sống trồi lên mặt nước, ai dám đảm bảo tương lai mãi mãi đổi ?

 

Sự im lặng của chính là câu trả lời.

 

Đường Dịch An khổ một tiếng:

 

"Anh hiểu ."

 

Đưa về đến nhà, bước xuống xe, nhưng đột nhiên :

 

"Tống Vũ, một phòng tranh nước ngoài liên hệ với , định xuất ngoại ."

 

Ánh mắt đầy tiếc nuối, nhưng cũng vô cùng kiên định.

 

nở nụ chân thành:

 

"Vậy thì, chúc lên đường bình an."

 

"Cảm ơn em."

 

Anh chút gượng gạo, nhưng lưng rời , từng bước ngày càng dứt khoát.

 

Sau khi Đường Dịch An rời , ông chủ Trần của phòng tranh trở thành trực tiếp việc với .

 

cũng đăng ký một khóa học nâng cao của một bậc thầy hội họa, bởi vì cuộc sống giống như chèo thuyền ngược dòng, tiến ắt lùi.

 

cố ý theo dõi tin tức về Triệu Khải Nguyên, nhưng vì Linh Linh, chuyện nhà họ Triệu vẫn vô tình lọt tai .

 

Loading...