Nhìn thấy chiếc l.ồ.ng sắt đó, sự khinh bỉ của dành cho Hứa Nhã Tâm càng thêm sâu sắc. Ai nấy đều cảm thấy một đại minh tinh t.ử tế tự nhốt l.ồ.ng nhảy múa, chẳng khác nào một nô lệ, thật sự là quá mất mặt!
Tống Cảnh Hàn tiếng bàn tán xôn xao, sắc mặt càng lúc càng xanh mét. Anh lạnh lùng bật dậy, sải bước thẳng về phía hậu trường sân khấu.
Cùng lúc đó, ông chủ Vương cũng nhanh ch.óng dậy bám theo. Ông tiến hậu trường , thấy Hứa Nhã Tâm đang chui khỏi l.ồ.ng sắt liền vội vàng bước tới, cởi chiếc áo vest của khoác lên vai cô , ân cần : "Nhã Tâm, vất vả cho em ! Lúc nãy em nhảy lắm, tất cả đều em thu hút, em thực sự quá quyến rũ, quá gợi cảm!"
"Gợi cảm? thấy là rẻ tiền thì đúng hơn!" lúc , từ góc cua truyền đến một giọng lạnh thấu xương.
Hai ngẩng đầu lên, liền thấy Tống Cảnh Hàn với khuôn mặt đầy nộ khí, dẫn theo mấy tên bảo vệ áo đen đang lừng lững tiến gần. Lúc , quanh Tống Cảnh Hàn như bao phủ bởi một tầng băng giá, ánh mắt sắc lẹm như d.a.o, chằm chằm Hứa Nhã Tâm như nuốt chửng cô .
Hứa Nhã Tâm thấy hề tỏ sợ hãi, ngược còn kiêu ngạo lườm một cái, bộ dạng vô cùng bất cần.
Ông chủ Vương chắn mặt Hứa Nhã Tâm, lạnh lùng Tống Cảnh Hàn: "Tống chủ, ngài ý gì đây? Ngài bạn đồng hành của ?"
"Bạn đồng hành của ông? Ông ngoài mà ngóng xem, là gì của cô ?" Tống Cảnh Hàn âm hiểm lên tiếng, ánh mắt ông chủ Vương như g.i.ế.c . Đám bảo vệ phía cũng lộ rõ vẻ hung hãn.
Ông chủ Vương biểu cảm của đám , mặt biển mênh m.ô.n.g xung quanh, nhịn mà nuốt nước miếng một cái. Ông rụt rè, hạ giọng xuống: "Tống chủ, Hứa tiểu thư từng là vị hôn thê của ngài, nhưng chẳng hai chia tay ? mời Hứa tiểu thư bạn đồng hành, đưa cô lên tàu chơi, gì sai?"
"Ông thể tìm cô bạn, nhưng ông nên để cô nhảy loại vũ đạo rẻ tiền đó mặt bao nhiêu , còn quỳ rạp trong l.ồ.ng sắt như một con ch.ó lòng tự trọng. Cô dù cũng từng là vị hôn thê của Tống Cảnh Hàn , các chẳng khác nào tát mặt , nhục thanh danh của !" Tống Cảnh Hàn quát lớn.
Ông chủ Vương định lên tiếng thì Hứa Nhã Tâm gạt ông , lạnh nhạt : "Tống chủ, chúng hủy hôn và chia tay từ lâu , quản rộng quá ? Đây là chuyện của , liên quan đến , phiền đừng lo chuyện bao đồng."
"Hứa Nhã Tâm, ai cho cô cái gan dám chuyện với như thế?" Tống Cảnh Hàn liền bước tới, trừng mắt xuống cô đầy đe dọa.
Diệu Diệu Thần Kỳ
Hứa Nhã Tâm vẻ giận dữ của , những sợ mà còn ngạo nghễ đáp: "Chúng giờ chẳng còn quan hệ gì cả! gì, ở bên ai, nhảy điệu nhảy nào, e là đều đến lượt Tống chủ bận tâm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chop-nhoang-thanh-phu-nhan-tong-tai-than-phan-thuc-su-khong-the-che-giau/chuong-439-thiet-ke-de-thu-hut-tong-canh-han-3.html.]
Nói đoạn, cô khoác lấy tay ông chủ Vương, mỉm rạng rỡ: "Thôi, còn sớm nữa, ông chủ Vương, chúng thôi, đừng để kẻ nào hỏng hứng thú của chúng ."
"Hứa... Nhã... Tâm!" Tống Cảnh Hàn nghiến răng thốt lên từng chữ, vươn tay túm c.h.ặ.t lấy tay cô , gằn giọng: "Gan cô lớn thật , dám đối đầu với ?"
"Còn ông nữa!" Anh nộ khí xung thiên lườm ông chủ Vương: "Hứa Nhã Tâm từng là đàn bà của , khi sự đồng ý của , ông cũng dám tơ tưởng? Khôn hồn thì biến ngay! Nếu sẽ cho ông xuống công hải cho cá ăn!"
Ông chủ Vương , mặt cắt còn giọt m.á.u. Ông vội liếc Hứa Nhã Tâm một cái : "Tống... Tống tổng, dám tơ tưởng phụ nữ của ngài? và Hứa tiểu thư chỉ là bạn bình thường thôi, hai cứ tự nhiên chuyện, xin phép !" Nói đoạn, ông vắt chân lên cổ chạy thẳng trong khoang tàu, dám nán nửa giây.
Thấy kẻ biến mất, Tống Cảnh Hàn mới siết c.h.ặ.t lấy cánh tay Hứa Nhã Tâm, gằn giọng: "Đi theo !" Dứt lời, lôi xộc cô về phía phòng VIP của .
lúc , Chu Vũ Đình hớt hải chạy tới, van nài: "Cảnh Hàn, định đưa cô ? Hai chẳng chia tay ? Anh còn lôi kéo cô gì?"
"Không việc của cô, biến !" Tống Cảnh Hàn chán ghét liếc Chu Vũ Đình một cái, tiếp tục kéo Hứa Nhã Tâm . Anh đang một bụng lửa giận chỗ trút, chỉ tìm Hứa Nhã Tâm để giải tỏa một trận thật sảng khoái.
Chu Vũ Đình sụp đổ , cô gào lên: "Cảnh Hàn, ... với em như thế? Anh chẳng yêu em ? Anh còn yêu cô nữa mà? Thế là ý gì?"
"Cô còn định lải nhải đến bao giờ? bảo cô biến, tai điếc ? Hay cô cũng ném xuống biển cho cá ăn?" Ánh mắt Tống Cảnh Hàn lạnh lẽo liếc qua, lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn tột độ.
Chu Vũ Đình sợ đến mức mặt mũi tái mét. Cô hiểu rõ tính tình bạo ngược và tay tàn độc của Tống Cảnh Hàn, liền vội vàng : "Được , hai , em ở ngoài đợi ." Nói xong, cô cũng cuống cuồng chạy mất.
Nhìn thấy đám phiền phức biến hết, Tống Cảnh Hàn mới lôi Hứa Nhã Tâm phòng VIP, đóng sầm cửa , từng bước một áp sát cô đầy nguy hiểm.