Ngày hôm , Mạc Dịch Thần và Hạ Phồn Tinh cùng trải qua một đêm tuyệt vời.
Sáng ngày hôm khi cả hai tỉnh dậy, đều nhức mỏi, bụng đói cồn cào.
Mạc Dịch Thần chằm chằm Hạ Phồn Tinh, đôi mắt híp tủm tỉm: "Phồn Tinh, tối qua tiêu tốn quá nhiều thể lực, giờ đói bụng , đây?"
Hạ Phồn Tinh thẹn đỏ mặt, vùi đầu trong chăn, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Anh... đói thì ăn chứ! Em cũng cách nào!"
"Có đấy, nếu em bằng lòng cho 'ăn', thì cũng thôi." Mạc Dịch Thần ôm lấy Hạ Phồn Tinh, cơ thể rục rịch một luồng xung động.
Hạ Phồn Tinh sợ tới mức vội vàng trốn sâu trong chăn: "Đừng mà! Anh dày vò em cả đêm còn đủ ? Giờ em mệt lắm, em nghỉ ngơi, chịu nổi giày vò nữa !"
Người đàn ông thật sự quá lợi hại, thể lực kinh khiến cô căn bản thể chống đỡ nổi!
Nhìn dáng vẻ sợ hãi của Hạ Phồn Tinh, Mạc Dịch Thần khẽ : "Được , trêu em thôi, dọa em sợ ? Ngoan, chúng mặc quần áo , rửa mặt xuống ăn chút gì đó."
"Vâng." Hạ Phồn Tinh đáp khẽ, mặt đỏ bừng loay hoay mặc đồ trong chăn, đó mới cùng Mạc Dịch Thần vệ sinh cá nhân.
Sau khi sửa soạn xong xuôi, hai mới khoác thêm áo ngoài xuống lầu.
Lúc , Ông cụ Mạc và bà cụ Mạc sẵn lầu dùng bữa sáng.
Ngay khi thấy tiếng bước chân của hai , Ông cụ Mạc là lên tiếng : "Thím Lý, thiếu gia và thiếu phu nhân xuống , mau dọn bữa sáng lên ."
"Vâng, thưa lão gia." Thím Lý gật đầu, lập tức dẫn xuống bếp bưng đồ ăn lên.
"Cháu chào ông nội, bà nội buổi sáng lành ạ." Hạ Phồn Tinh vội bước tới chào hỏi hai vị trưởng bối.
"Phồn Tinh, hai đứa cuối cùng cũng chịu dậy ! Mau đây, bà bảo nhà bếp nhiều món cháu thích đấy. Tối qua chắc là tốn ít sức lực nhỉ? Phải ăn nhiều một chút để bồi bổ." bà cụ Mạc nắm tay Hạ Phồn Tinh kéo xuống, ánh mắt tít đầy ẩn ý.
Mặt Hạ Phồn Tinh tức khắc đỏ bừng lên như gấc, cô ngượng đến mức chẳng gì!
Diệu Diệu Thần Kỳ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/chop-nhoang-thanh-phu-nhan-tong-tai-than-phan-thuc-su-khong-the-che-giau/chuong-457-tinh-cam-thang-hoa.html.]
Thấy cô lúng túng, Mạc Dịch Thần vội khẽ ho một tiếng để chuyển chủ đề: "Bà nội, bà chỉ gọi mỗi Phồn Tinh ăn thôi? Chẳng lẽ cháu cháu ruột của bà ? Có Phồn Tinh là cái nhà còn vị trí cho cháu nữa ! Hừ! Bà chẳng thèm bảo cháu ăn, cũng chuẩn món cháu thích nữa!"
Thấy nũng, bà cụ Mạc quả nhiên quên mất việc trêu ghẹo Hạ Phồn Tinh.
Bà lườm một cái: "Cháu cũng cụt tay, bao nhiêu đồ ăn ở đây tự lấy mà ăn ? Phồn Tinh là đầu tới đây, bà đương nhiên tiếp đãi con bé chu đáo. Đâu như cháu, cứ như con khỉ , hở là chẳng thấy bóng dáng , bà chẳng buồn quan tâm cháu."
"Lão phu nhân, bữa sáng tới đây ạ!" lúc , thím Lý cùng các bưng nhiều món ngon lên bàn.
bà cụ Mạc đon đả: "Phồn Tinh, cháu xem, đây là món cháo hải sản cháu thích nhất, bà bảo nhà bếp ninh từ sáng sớm đấy, cháu nếm thử xem hợp khẩu vị ."
Dứt lời, thím Lý đặt một bát cháo hải sản thơm lừng mặt Hạ Phồn Tinh.
Trong cháo đủ loại hải sản quý giá như tôm hùm, cua, vi cá... vô cùng ngon mắt. Hạ Phồn Tinh nhịn mà l.i.ế.m môi: "Cháu cảm ơn bà nội, cháo thôi thấy ngon ạ."
"Vậy cháu mau thử , nếu thích thì bà bảo họ tiếp." bà cụ Mạc nuông chiều.
Hạ Phồn Tinh gật đầu đầy cảm động, đó cúi đầu từ tốn nếm thử.
Vừa nếm một ngụm, cô liền khen ngợi ngay: "Bà ơi, cháo thơm quá! Vừa thơm ngọt thịt, tôm hùm với gạch cua bên trong cũng ngon, cháu cảm ơn bà, cháu thích lắm ạ."
"Thật ? Cháu thích là , uổng công bà bảo họ mua hải sản từ sớm. Chỉ hải sản mua tận bờ từ lúc tảng sáng mới là tươi nhất. Thích thì ăn nhiều nhé, vẫn còn nhiều món khác lắm!" bà cụ Mạc .
"Vâng ạ, ông bà cũng mau dùng bữa ạ!"
"Bọn ăn no , hai đứa cứ tự nhiên mà ăn." bà cụ Mạc đang , đột nhiên thấy cổ Hạ Phồn Tinh mấy vết đỏ, bà liền lo lắng hỏi: "Phồn Tinh, cổ cháu nhiều vết đỏ thế ? Bị muỗi đốt là dị ứng ?"
"Hả? Có ạ?" Hạ Phồn Tinh giật , vội vàng đưa tay sờ lên cổ, gương mặt đầy vẻ lo lắng.