Cổ Trạch Thông Địa Phủ - Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-04-14 00:02:28
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chuột bạch đang run rẩy, vết thương bên ngoài lành mà bên trong thể thì ?”

“Ý là chuột bạch đau đến mức run rẩy?”

“Đừng vội vàng kết luận, quan sát thêm một chút.”

“Có lý!”

Mọi tản , ai vây xem chuột bạch nữa, con chuột bạch run rẩy nữa, nó tự cởi bỏ dây trói bốn chi đó vụt chạy xa tít.

Viện trưởng Hoàng hưng phấn như uống hai cân rượu trắng: “Cậu , lấy thêm mấy con nữa đến đây, thử nghiệm đối chứng xem, Vương Nhất Tiếu nấm thể bôi ngoài uống trong, chọn một cái tươi nhất nấu một bát canh thử xem.”

Vương Nhất Tiếu ở văn phòng nhận điện thoại của bạn cũ liền phắt dậy, cúp điện thoại thì vội vàng chạy đến viện nghiên cứu.

Ông tưởng đủ coi trọng mấy cây nấm nhỏ , ngờ sự coi trọng của ông vẫn đủ.

, nó tên, gọi là Truyền Thuyết Vàng. Xứng đáng với tên gọi của nó, quả thực là thứ chỉ thể xuất hiện trong truyền thuyết.

Viện trưởng Hoàng và Vương Nhất Tiếu gặp , khi báo cáo nghiên cứu chắc chắn liền cùng trình báo cáo xin phép lên cấp , dự án nghiên cứu c.h.ế.t yểu giữa chừng của họ, bây giờ thể khởi động .

Ngày hôm Vương Nhất Tiếu tự chạy một chuyến đến Thông Thiên Quan, Hạ Đồng thấy ông thì bất ngờ. Cô giữ một chút Truyền Thuyết Vàng, còn thì đưa hết cho Vương Nhất Tiếu.

Lavie

“Ta thể cung cấp nhiều Truyền Thuyết Vàng hơn nữa , nhưng vật liệu thí nghiệm thì vẫn thể cung cấp.”

“Có cái tươi ?”

“Có, lát nữa sẽ khu rừng hậu viện nhặt vài cái.”

“Có thể đóng gói nấm cùng với đất ?”

“Không vấn đề.”

Khi Vương Nhất Tiếu đến mang theo , còn mang theo một cái hộp trong suốt, loại hộp nuôi cấy chuyên dùng để đựng thực vật.

Hạ Đồng thực tế, nấm cùng với đất mục bên , cô xúc độ dày bảy - tám centimet cho hộp.

Lý Huyền Thanh từ chạy : “Bà chủ Hạ, còn nấm dư , cho xem một cái, cũng núi tìm xem.”

A Phúc lơ lửng từ phía ông : “Ha… ông tìm thì ma mới tin!”

“Có ma thì , sắp Tết Thanh Minh , gặp ma nhiều lắm.” Lý Huyền Thanh cố chấp cãi .

A Phúc lặng lẽ bay xa, Lão già lập công đến phát điên , để ông tự xoay sở .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/co-trach-thong-dia-phu/chuong-70.html.]

Tết Thanh Minh , thuyền trưởng với cô , hai ngày Tết Thanh Minh, Thông Thiên Quan e rằng sẽ chật ních, lượng ma quỷ sẽ vượt quá tiêu chuẩn.

Lại là một thứ Sáu trong tuần, khá lâu ăn món kho, Hạ Đồng ăn rau củ kho, một chút củ sen thái lát măng thái lát gì đó. Đương nhiên, cũng thịt kho nữa.

“Ngày mai đầu bếp Vương thịt kho. Tiếc quá, lão già ăn .”

Lâm Thiên Thanh: “Ông nội ăn, mai cháu bảo thư ký chạy qua đó một chuyến.”

“Hề hề, mai ăn , trưa mai và tối mai sẽ đưa cháu và hai cùng ăn cơm, thời gian rảnh.” Lâm Tân Dân chắp tay lưng hai bước dừng , đầu liếc cháu trai một cái.

Lâm Thiên Thanh bất đắc dĩ gật đầu: “Cháu sẽ sắp xếp thời gian trống.”

“Hừm, thế thì .”

Lâm Tân Dân với Hạ Đồng: “Ta một thứ tặng ngài.”

“Thứ gì?”

“Nghe cha ngài , hồi nhỏ ngài học cổ cầm, nhà chúng một cây cổ cầm, hôm nay bảo Thiên Thanh mang qua cho ngài.”

Cổ cầm đựng trong hộp gỗ khá nặng, Lâm Thiên Thanh đưa cổ cầm cho Hạ Đồng. Anh phòng ăn, đặt hộp đàn lên bàn mở .

“Ồ, cây cổ cầm quá quý giá, thể nhận.” Chỉ cái hộp đựng cổ cầm chạm khắc tinh xảo, Hạ Đồng thấy rẻ , khi mở hộp đàn , thấy cây cổ cầm bên trong, Hạ Đồng lập tức từ chối.

Hạ Lâm bà ngoại nuôi lớn, khi đó bà cụ còn là chủ nhân Thông Thiên Quan, cuộc đời dài chứng kiến ít kỳ lạ. Khi rảnh rỗi, bà cụ cũng tìm hiểu về cầm kỳ thi họa, đây cũng dạy cháu gái học cổ cầm.

Hạ Lâm năng khiếu về mặt nên học hồn, bà cụ qua đời, bà cũng để mặc cây cổ cầm của bà cụ để phủ bụi ở nhà.

Sau khi Hạ Đồng đời, Hạ Lâm cũng thoát khỏi tâm lý mong con thành rồng nên bỏ tiền lớn mời thầy dạy cổ cầm cho con gái.

Về kết quả thì, thế nào nhỉ, cũng chỉ là phổ cổ cầm, những khúc nhạc nổi tiếng cơ bản của cổ cầm như Tửu Cuồng, Bình Sa Lạc Nhạn cũng thể đàn theo phổ, nhưng chỉ dừng ở đó thôi.

Bản Hạ Đồng hứng thú với cổ cầm nhiều, thể là thích cũng thể thích, bảo học thì cô học thôi. Sau lên cấp hai gánh nặng học tập tăng lên, cô cũng thuận theo tự nhiên gác chuyện học cổ cầm.

cũng học mấy năm, Hạ Đồng cùng thầy dạy cổ cầm từng thấy ít cổ cầm , cây mắt đúng là tuyệt đối hàng tầm thường.

“Ha ha ha, ngài suy nghĩ nhiều quá, chỉ là một cây cổ cầm thôi, để ở nhà cũng là để đó, chi bằng tặng ngài chơi.”

Khóe miệng Hạ Đồng giật giật, cây cổ cầm như , truyền từ bao giờ, một cây cổ cầm mà để cô đàn chơi? Cô dám.

 

Loading...