Còn Ra Thể Thống Gì Nữa (Thành Hà Thể Thống) [2026] - Chương 108: - Chương 20.2 Thư Hòa Đàm
Cập nhật lúc: 2026-02-08 15:59:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ám vệ tê liệt nghĩ: Đây lẽ chính là hạ cổ nhỉ.
Hạ Hầu Đạm liệt giường một ngày, theo nghĩa đen là hồi chút m.á.u, ngày hôm cuối cùng cũng miễn cưỡng dậy , lập tức vẻ đạo mạo đấu trí đấu dũng với phe Thái hậu.
Dữu Vãn Âm ngủ một giấc nướng đời, khi dậy quen tay việc nam trang, dẫn theo ám vệ điệu thấp xuất cung, khi xác nhận ai theo dõi, lặng lẽ khỏi cổng thành.
Trên nghĩa địa ngoại ô kinh thành, thêm một tấm bia đá mới.
Hố đất bia vẫn lấp, bên cạnh đặt một chiếc quan tài trống rỗng.
Khi Dữu Vãn Âm xuống xe, mắt vài đợi sẵn: Lý Vân Tích, Dương Đạc Tiệp, Nhĩ Lam còn một đôi vợ chồng già từng gặp mặt.
Gió lạnh buốt hơn hôm qua, thổi tay áo bay phần phật. Đôi vợ chồng già dáng còng xuống, dìu đỡ lẫn , đôi mắt sưng húp vô hồn , dường như tuy mở mắt nhưng chú ý đang ở .
Mãi đến khi Dữu Vãn Âm bước tới, bà lão mới ngẩng đầu lên, mấp máy môi:
“Các vị... đều là đồng liêu của con ?”
Để tránh tai mắt của Đoan Vương, tất cả khi khỏi thành đều cải trang cũng thể xưng tên thật. Ngay cả bia đá khắc cũng chỉ là tên giả Uông Chiêu dùng khi triều.
Dương Đạc Tiệp bước lên : “Bác trai bác gái, chúng cháu đều là bạn của Uông , đến tiễn một đoạn đường.”
Thực là bạn cũng hẳn.
Uông Chiêu con như ông cụ non, bình thường chuyện câu chữ châm chước, trầm đến mức tẻ nhạt, thấy tâm sự với ai bao giờ. Huống hồ triều lâu một sang nước Yên .
Ông bà lão an ủi: “Tốt, , ít nhất nhiều bạn bè tiễn đưa nó như .”
Ông bà lão run rẩy mở tay nải mang theo, đặt một bộ quần áo quan tài, xếp thành hình .
Khi thị vệ bắt đầu lấp đất, ch.óp mũi Dữu Vãn Âm mát lạnh, ngẩng đầu lên. Trên bầu trời rơi xuống trận tuyết đầu tiên của năm nay.
Sáng nay Lý Vân Tích c.ắ.n răng bỏ tiền mua hũ rượu ngon, lúc lấy rót đầy một chén, hát:
“Trạm trạm giang thủy hề thượng hữu phong, mục cực thiên lý hề thương xuân tâm. Hồn hề quy lai, hồn hề quy lai! Ai Giang Nam...”
(Nước sông trong vắt chừ, bờ cây phong. Mắt ngàn dặm chừ, thương tâm xuân. Hồn ơi về, hồn ơi về! Thương Giang Nam...) - Trích Chiêu Hồn - Tống Ngọc
Ông bà lão gào t.h.ả.m thiết trong tiếng ngâm nga khàn khàn thê lương của .
Dữu Vãn Âm một bên lẳng lặng , chợt nhớ tới một ngày lâu đây, dùng giọng hát mộc nghêu ngao hát bài hát nhỏ, Uông Chiêu thấy. Uông Chiêu lúc đó xoắn xuýt nửa ngày, nhận xét một câu:
“Nương nương hát lên nỗi gian khổ của dân sinh.”
Đó là sự giao thoa duy nhất của họ.
Uông Chiêu là như thế nào, hoài bão bình sinh là gì, từng trong lòng , khi c.h.ế.t về hướng nước Hạ nghĩ gì, cô .
Chỉ chân trời đường xa, nấm mồ xanh vô danh.
Lý Vân Tích hát xong, đổ chén rượu xuống mộ, : “Uông , trời cao là màn, núi sông là nhà, nhật nguyệt là đuốc, cỏ cây là lương, về nhà .”
Những còn cũng nhận lấy bầu rượu, lượt mời rượu.
Lý Vân Tích cuối cùng rót một chén: “Đây là Sầm nhờ kính .”
Dữu Vãn Âm nhường chỗ cho ông bà lão đau buồn, hiệu cho mấy vị thần t.ử sang một bên.
Cô thấp giọng hỏi: “Sầm Cẩn Thiên ?”
Lý Vân Tích: “Không lắm.”
Hắn thở dài: “Hôm qua Yên thử tin tức, còn vui, hẹn hôm nay đến tiễn Uông . Hôm nay dậy nổi nữa.”
Khi Dữu Vãn Âm về cung, Hạ Hầu Đạm gặp xong hai đợt còn mang về một tin tức mới: “Dữu Thiếu khanh đang tìm cách gửi lời cho cô.”
Dữu Vãn Âm thần trí tập trung: “Dữu Thiếu khanh là ai?”
“... Bố cô.”
“A. Suýt quên mất.”
“Chắc là lăn lộn trướng Đoan Vương , thấy bên hy vọng, ôm đùi cô tìm đường lui mới. Người trong nguyên tác chỉ là qua đường Giáp thôi nhỉ? Hay là cho ông một cái...” Giọng Hạ Hầu Đạm khựng .
Dữu Vãn Âm .
Hạ Hầu Đạm: “Cô ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/con-ra-the-thong-gi-nua-thanh-ha-the-thong-2026/chuong-108-chuong-20-2-thu-hoa-dam.html.]
“Không .” Hốc mắt Dữu Vãn Âm quả thực khô ráo. Cô quên mất bao lâu .
Cô kể chuyện Sầm Cẩn Thiên.
Hạ Hầu Đạm nhắc nhở: “Hắn vốn dĩ c.h.ế.t bệnh mà.”
“ trong nguyên tác ít nhất sống đến mùa hè, hạn hán đến mới c.h.ế.t.”
“Đó là vì tưởng thể thấy mùa màng bội thu nên cố giữ một tàn đấy. Bây giờ hạn hán cũng bá tánh thể vượt qua hạn hán, chẳng còn vướng bận gì nữa .”
Giọng Hạ Hầu Đạm bình tĩnh:
“Đối với mà là HE (Happy Ending) .”
Dữu Vãn Âm thấy tức n.g.ự.c.
Cô thế thể coi là HE, bọn họ lúc đầu rõ ràng hứa sẽ để Sầm Cẩn Thiên sống sót thấy sông trong biển lặng, mưa thuận gió hòa.
Tuy nhiên khi dùng câu đổi lấy lòng trung thành của , bọn họ rõ trong lòng, thời gian đa phần là kịp, viễn cảnh định sẵn chỉ thể là viễn cảnh.
cô còn miệng, Hạ Hầu Đạm dường như đoán lời thoại của cô, dùng giọng điệu dạy dỗ trẻ con : “Vãn Âm, ngàn vạn đừng quên bọn họ là nhân vật giấy. Quên điều , cô sẽ đè bẹp đấy.”
Khi tiếng hát thê lương và tiếng gào bi thương còn văng vẳng bên tai từ “nhân vật giấy” trở nên ch.ói tai lạ thường.
Dữu Vãn Âm buột miệng : “Lúc ở Bối Sơn tin Uông Chiêu c.h.ế.t, phản ứng thế .”
Ánh mắt Hạ Hầu Đạm trong khoảnh khắc trở nên trầm lắng: “Cho nên cũng nhắc nhở bản .”
Dữu Vãn Âm nên lời.
Hạ Hầu Đạm dường như cho rằng chủ đề tự động kết thúc: “Gần đây bên ngoài nguy hiểm, đừng xuất cung nữa. Muốn thăm Sầm Cẩn Thiên, thể phái . Ồ đúng , triệu bố cô cung gặp mặt ?”
“Không gặp.” Dữu Vãn Âm hít sâu một : “ gặp ông , ông vĩnh viễn chỉ là một nhân vật giấy.”
Hạ Hầu Đạm: “...”
Hạ Hầu Đạm chợt nhớ , từng đảm bảo với cô, cô vĩnh viễn cần đổi.
Là nuốt lời.
Hắn thấy cô đau khổ, cho nên cố gắng tước đoạt quyền cảm nhận nỗi đau của cô.
Mấy giây , Hạ Hầu Đạm nhẹ giọng hỏi: “Tối nay ăn lẩu ?”
“... Hả?”
Hạ Hầu Đạm : “Cô luôn gom đủ ba , ăn lẩu nhỏ, đấu địa chủ ? Bây giờ Tạ Vĩnh Nhi , kéo cả Bắc thúc đến, chúng thể dạy thúc đ.á.n.h bài.”
Dữu Vãn Âm ép buộc bản thoát khỏi cảm xúc: “Vết thương của lành , ăn cay chứ?”
“Có thể lẩu uyên ương mà.” Hạ Hầu Đạm một chấp niệm cô thể hiểu nổi đối với lẩu.
Trời tối nhanh, ánh sáng ấm áp ảm đạm của đèn cung đình chiếu rọi những bông tuyết bay lả tả.
Dữu Vãn Âm tìm Tạ Vĩnh Nhi ở thiên điện.
Để phòng ngừa Đoan Vương diệt khẩu, Tạ Vĩnh Nhi hiện tại tuyên bố bệnh ngoài, thực vẫn luôn trốn một trong thiên điện của Hạ Hầu Đạm, cả ngày lấy một chuyện.
Hạ Hầu Đạm theo sân, cho lui cung nhân che ô, đầu về phía phòng Bắc Chu nhưng chân mãi nhấc lên.
Không qua bao lâu, phủi tuyết rơi vai, bước lên gõ cửa: “Thúc, ăn lẩu ?”
Cửa mở, Bắc Chu mặt cảm xúc .
Bạo quân đương triều cúi mi thuận mắt: “Đừng giận nữa, lúc đó uống t.h.u.ố.c cũng là vạn bất đắc dĩ mà.”
Bắc Chu thở dài thành tiếng.
Hạ Hầu Đạm: “... Thúc.”
Đỉnh đầu nặng xuống, Bắc Chu ấn đầu một cái:
“Ta , con là con của Nam nhi, chính là con của . Thúc đời thích, phí hết sức lực bảo vệ con chu , vì cái gì mà gia quốc thiên hạ. Con mà vì cái ngai vàng rách nát tổn thọ thêm nữa, thúc sẽ trói con mang , vứt đến chân trời góc bể sống nốt phần đời còn , hiểu ? Đi thôi.”
Bắc Chu đợi trả lời, tự .
Hạ Hầu Đạm vẫn cúi đầu bên cửa.