Con trai nhà quản gia - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-01-31 03:37:11
Lượt xem: 87
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
thở dài một .
" vô , nhưng tin thì ."
Màn diễn xuất của Giang Tuỳ Chu quá thành công và ăn sâu lòng , khiến ai cũng nghĩ đang dối. Một khi mặc định sự thật trong lòng, cho dù thêm bao nhiêu chăng nữa, họ cũng sẽ tin.
Kiếp , lời Thu Vu Thục, một "cô con gái ngoan" hiểu chuyện, ấm ức gì cũng kể với bố. Kể cả khi bố hỏi han quan tâm, cũng bảo là chuyện đều .
Dưới sự uốn nắn của Thu Vu Thục, ngoan ngoãn đến mức chuyện gì cũng phiền bố.
Chẳng qua việc nuôi thành một đứa trẻ ngoan ngoãn và nghĩ cho khác chỉ là để hai con Thu Vu Thục dễ dàng mưu đồ chiếm đoạt công ty Giang thị hơn mà thôi.
Có chỗ dựa mà dựa tin lời ngoài, thì đúng là ngu thật.
Trên đường về, kể hết cho bố những chuyện chịu đựng ở trường, cùng với hành vi của hai con Giang Tuỳ Chu.
"Quản gia Thu chỉ lấy trộm trang sức của con mà còn bịa danh mục để biển thủ công quỹ của biệt thự nữa. Giang Tuỳ Chu dùng thẻ của con nhưng dẫn đầu bắt nạt con ở trường. Cậu ăn của con, mặc của con, mà đối xử với con như .”
"Bố, con đuổi việc quản gia Thu, đuổi hai con họ cút khỏi nhà !"
Bố gật đầu.
Ông do dự : "Có vài chuyện bố giấu con, giờ con lớn , cho con cũng . Quản gia Thu từng ý định kế của con, và bà thực hiện hành động đó. Nếu vì thấy con quá quấn quýt và dựa dẫm bà , bố sa thải bà từ lâu ."
"???"
Ý bố là, Thu Vu Thục từng quyến rũ bố ? Hóa là bà quyến rũ ông bố già hói đầu, lắm tiền của thất bại, nên mới lùi bước để cho con trai tới quyến rũ !
là thâm sâu khó lường! Có nghị lực như , việc gì chẳng ! Cớ cứ kẻ trộm.
"Bố sẽ gọi trợ lý Lâm đến hỗ trợ kế toán kiểm kê tài sản của biệt thự. Họ lấy bao nhiêu, bố sẽ bắt họ trả bấy nhiêu."
Bố xoa đầu : "Bố sẽ thuê một quản gia chuyên nghiệp hơn cho con. Thời gian của con quý giá, những chuyện vụn vặt cần xử lý. Sau khi thi đại học xong thì con công ty thực tập luôn nhé."
Kiếp , vì ngã gãy chân nên chuyện thực tập . tham gia thi đại học, bố quyên tặng một tòa nhà để một trường dân lập. Chân , ông yên tâm để nước ngoài du học, nên ở trong nước.
Giang Tuỳ Chu sự chỉ đạo của Thu Vu Thục từ bỏ trường đại học trọng điểm hàng đầu để trường dân lập với . Sau khi nghiệp và chứng kiến sự tàn khốc của xã hội, Giang Tuỳ Chu chủ động cắt đứt quan hệ với Mạnh Kim Hạ cầu hôn .
Chúng đính hôn tròn ba năm, bố cũng thử thách ba năm, đó chúng đăng ký kết hôn thì ông mới cho ở Giang thị.
Đời , Giang Tuỳ Chu nên nếm trải sự tàn khốc của xã hội sớm hơn một chút.
Khi hai con Thu Vu Thục trở về biệt thự, đồ đạc của họ dọn dẹp và đặt ngay ngắn cổng lớn của biệt thự.
"Tiểu thư, đây là?"
Dì Vương chống nạnh, trợn mắt họ: "Tiểu thư bảo hai cút , nhà họ Giang chào đón những kẻ tâm địa bất chính như hai ."
"Giang Bảo Du, cô dựa mà đuổi chúng !" Giang Tuỳ Chu mặt mũi bầm dập, dáng vẻ t.h.ả.m hại, mắt đỏ ngầu gào lên.
"Dựa ? Chỉ là quan hệ chủ tớ thôi! Cậu và ở nhà họ Giang là vì nhân từ. Đáng tiếc là hai đủ, ngoài giả mạo nhà họ Giang để kiếm lợi thì chớ, còn núi trông núi nọ, chồng để chiếm đoạt tài sản nhà họ Giang ? Hứ, mơ !"
Thu Vu Thục vẫn c.h.ế.t chịu thừa nhận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/con-trai-nha-quan-gia/chuong-8.html.]
"Tiểu thư, hiểu lầm ! Có ai đó gì với cô ? Chúng tận tụy giúp cô quản lý công việc bấy lâu nay, công lao lớn thì cũng công nhỏ, cô thể nghĩ về chúng như ?"
"Không thừa nhận ?"
mở đoạn ghi âm thu từ phòng Giang Tuỳ Chu.
"Mau cắt đứt quan hệ với con bé họ Mạnh , đừng để Giang Bảo Du hiểu lầm. Con còn trẻ, chờ con cưới Giang Bảo Du, cả nhà họ Giang sẽ là của con, loại phụ nữ nào mà chẳng !"
"Mẹ, Giang Bảo Du ngu ngốc đến mức đó, chỉ cần dỗ ngọt một chút là cô tự động dâng lên thôi."
Ngay đó là giọng Thu Vu Thục tỏ vẻ giận dữ vì con trai quá nóng vội.
"Việc nhỏ nhịn sẽ hỏng đại sự, con !"
lắc lắc điện thoại: "Đây là giọng của hai , đúng ?"
Sắc mặt Thu Vu Thục trắng bệch.
Giang Tuỳ Chu đổi sắc mặt liên tục, cuối cùng hổ đến mức hóa giận.
"Giang Bảo Du, cô quá đáng , cô thể lắp thiết giám sát trong phòng ?"
"Đừng đ.á.n.h trống lảng. Cứ nghĩ đến việc từng sống chung một mái nhà với loại con hoang trơ trẽn như là thấy ghê tởm , mau cầm đồ của hai và cút ."
Dì Vương dẫn sáu nhân viên an ninh xếp hàng , khí thế vô cùng mạnh mẽ.
Thu Vu Thục và Giang Tuỳ Chu tức đến mức run rẩy.
"Giang Bảo Du, đừng khinh thanh niên nghèo khó! chờ ngày cô cầu xin !"
"Ôi chao, đừng khinh thanh niên nghèo khó? Cậu xem tiểu thuyết não tàn quá nhiều đấy. Còn bảo chờ ngày cầu xin ? Được thôi, sẽ ăn ngon mặc , sống cuộc đời giàu sang từ từ chờ."
nhại giọng, thỏa thích chế giễu .
Bàn tay nắm thành quyền của Giang Tuỳ Chu nổi đầy gân xanh. Mãi một lúc , mới lạnh lùng : "Mẹ, chúng ."
Cậu xách hành lý đặt lên xe.
gọi : "Khoan ."
Thu Vu Thục lập tức , mặt mày hớn hở.
"Tiểu thư, cô đổi ý ? cô thương Chu Chu mà, chẳng qua chỉ là về bên cạnh cô thôi."
Giang Tuỳ Chu cũng lộ vẻ tự mãn, bộ tịch. Cậu trưng vẻ mặt " cô nỡ để , mau đến cầu xin " .
"Lái xe lâu , lẽ hai tưởng chiếc xe đó là của hai ?"
Dì Vương tiến lên giật lấy chìa khóa xe từ tay Thu Vu Thục, ném hết hành lý của họ xuống khỏi xe. Hai con Giang Tuỳ Chu tái mét mặt mày, lủi thủi kéo hành lý ngoài bắt taxi.
Không cần đợi nhà trường hành động gì, thầy Phan chủ động đến xin ,và lệnh cho Ngũ Bồi Tuấn cùng Mạnh Kim Hạ đến xin .