8
Gió xung quanh dần tan , cuối cùng cũng cảm thấy một chút ấm áp.
T.ử Huyên trở bình thường.
Một giọng khác của T.ử Huyên: "Lão Hòa, hãy để con . Con đến nơi con nên đến."
Chúng đều gì nhiều. Lão Hòa dậy, đốt hai ngọn nến đỏ. Sáp nến còn ấm áp và tròn trịa.
Đợi đến khi bốn ngọn nến còn lay động nữa, T.ử Huyên hít sâu một ngã gục xuống đất.
Hiểu Tình hẳn là , đến nơi cô nên đến. Như cũng , cả hai đều giải thoát.
Lão Hòa: "Cho hai con 5 phút, xong con cũng về ."
Bà Đại Dũng: "Tình chấp quá nặng, hại hại . Đến lúc đó các con vẫn chia lìa, tiếp tục luân hồi ở kiếp ."
Nói xong liền gì nữa, đầu về phía đồ cúng.
Sau đó thì cần nữa, hai con Đại Dũng lóc kể lể nỗi nhớ. Nói lời tạm biệt.
5 phút .
Trong bụng một trận sôi sục, "ọe" một tiếng nôn . Sau đó cả nhẹ nhõm, mềm nhũn ngã xuống đất.
Lão Hòa với chị Triệu: "Đem lụa là gấm vóc, đồ dùng giấy trong nhà, tivi màu, tiền giấy, . Cả đôi giấy nữa, đều đốt lư hương gửi cho các con một chút đồ dùng, coi như là thỏa mãn tâm nguyện của cô."
Chị Triệu chỉ cái bọc mà chị mang theo, thôi.
Lão Hòa lắc đầu thở dài: "Ôi! Đốt hết ."
Thật đốt cũng gửi , chỉ là để chị Triệu trong lòng chút tưởng niệm thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuoc-hon-nhan-ky-la/chuong-9.html.]
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.
Mọi việc xong, qua bao lâu lão Hòa vỗ vỗ .
Lão Hòa: "Ê! Ê! Lão Thất. Thu dọn đồ đạc thôi. Xong việc ."
về phía đồ cúng, hương và nến đều tắt trong miệng lẩm bẩm: "Còn gì để thu dọn nữa ."
T.ử Huyên: "Ha ha, chiêng trống kìa!"
Sao nhanh ?
Cô bé nhảy nhót, cầm lấy chiêng trống đeo lên . ngây cô bé ngẩn ngơ, khoảnh khắc cô bé ngã xuống trái tim ...
Cô bé , khoác tay kéo ngoài. Sức lực thật lớn.
lảo đảo hai bước.
Ái chà trán !
dùng tay sờ soạng, nổi lên một cục u lớn. nhớ , đây là do Đại Dũng dập đầu. Thôi , dù chuyện cũng đầu.
Lão Hòa phía , chị Triệu phía chúng . Gió ngừng, trở nhiệt độ nên của mùa hè.
9
Chưa đến một tiếng đồng hồ, chúng lái xe đến nhà chị Triệu.
Chị Triệu vẻ mặt mãn nguyện vội vàng cảm ơn, khi còn đưa cho một phong bì.
Ừm~ cân nhắc trọng lượng, là sai . Cái đầu dập đáng giá.
—Hết—