Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 103

Cập nhật lúc: 2025-12-28 12:36:34
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa chủ nhiệm hai lời, lập tức khen ngay là "thơm thật".

Trong ba năm qua, Hứa Minh Nguyệt tích lũy ít t.h.u.ố.c men thông dụng, trong đó cả t.h.u.ố.c ho, t.h.u.ố.c hạ sốt cho lớn và trẻ em. Tuy nhiên, nhiều loại là t.h.u.ố.c viên con nhộng, tiện lấy dùng.

Thấy dân tị nạn cứ sốt mãi giảm cũng , Hứa Minh Nguyệt đợi ở nhà bếp nấu xong nước lá tre, liền đem t.h.u.ố.c hạ sốt Sài Hồ dạng hạt (thuốc Đông y) bóc sẵn đổ các thùng gỗ khuấy đều.

Động tác của cô nhanh. Khi cô mở nắp kiểm tra từng thùng gỗ, cũng chẳng ai để ý đến cô. Cô lén bỏ mỗi thùng một ít, để chúng tự tan trong nước ấm.

Nếu ba năm qua cô tích trữ nhiều t.h.u.ố.c thì cũng chẳng đủ cho ngần dân tị nạn uống.

Cô cũng t.h.u.ố.c tác dụng , thậm chí liều lượng cô cũng nắm chắc . Dù đây cũng là t.h.u.ố.c cho trẻ em, mà một lượng t.h.u.ố.c ít ỏi như hòa thùng gỗ to tướng thì nồng độ loãng đến mức chẳng tác dụng gì . cũng đành thử xem . Còn các loại t.h.u.ố.c khác như Ibuprofen Motrin, trừ khi là thiết ruột thịt, nếu cô tuyệt đối sẽ lấy . Nó quá lộ liễu, cách nào giải thích .

Các bà, các cô trong nhà bếp nấu xong nước lá tre liền đậy nắp , đặt ở cửa nhà bếp. Rất nhanh đó, các đội trưởng phụ trách từng tiểu đội đến xách từng thùng , dùng muôi lớn múc cho mỗi đang cảm sốt một muôi.

Nước lá tre ưu tiên cho đang sốt uống , nếu còn thừa thì bệnh cũng uống một ít.

thì cũng ai cũng dại dột chạy dầm mưa cuối tháng 11 lạnh giá như .

lưỡi tinh, uống nước lá tre xong liền chép miệng tấm tắc: “Hôm nay nước lá tre bỏ đường ? Ngọt ngọt .”

Khu vực phía nam sông Đại Hà điện, nhà tù nông trường Phô Cửa Sông để phòng ngừa phạm nhân bỏ trốn nên thiết kế cửa sổ cao, khiến trong phòng cực kỳ tối tăm.

Bọn họ vốn bệnh quáng gà, uống bằng bát tre, nước lá tre nấu màu nâu nhạt nên trong ánh sáng lờ mờ họ cũng chẳng rõ màu nước. Lúc bảo trong nước đường, ai nấy đều chép miệng cảm nhận kỹ vị ngọt thoang thoảng nơi đầu lưỡi: “Hình như đường thật!”

Trong cảnh cùng cực khổ sở, một chút vị ngọt trong nước lá tre chẳng khác nào nước cam lộ, dịu vị giác, giống như cơn mưa ngoài , mang đến cho họ niềm hy vọng.

Những sốt cao mãi lui, cuối cùng cũng bắt đầu hạ sốt. Dù lúc sốt nhưng cứ thế qua ba ngày, những cảm lạnh do dầm mưa mới dần dần bình phục, tái phát nữa. Nằm trong căn phòng tối tăm của trại cải tạo, tiếng mưa lẫn tuyết rơi ngoài cửa sổ, họ bắt đầu nhớ về quê nhà: “Cũng ở quê thế nào , nhà bác cả còn sống . Lúc bảo họ cùng mà họ chịu, chỉ hai em thôi.”

cũng chỉ mang đứa con trai lớn , cha với vợ con đều ở quê cả.”

Khi đó nhiều chẳng chạy nạn liệu đường sống , dắt díu cả nhà , cũng chỉ mang theo một phần gia đình tìm đường sống.

Lại : “Cha đều c.h.ế.t đói dọc đường, chỉ còn trơ trọi . Haizz, giá mà xuất phát sớm hai ngày, đến nông trường Cửa Sông Bồ sớm một chút thì lẽ họ còn sống.” Nói nước mắt cứ thế tuôn rơi.

Thế giới bao la, giờ chỉ còn một lẻ loi trơ trọi.

: “Đợi tuyết ngừng, sẽ về quê xem .”

Cũng đáp: “Người nhà c.h.ế.t hết , chẳng về nữa.”

Ở nông trường Cửa Sông Bồ cũng , giờ là thành viên đội dân binh, ở nông trường cái ăn, chỗ ở cũng ấm áp.

Đầu tiên là mưa lẫn tuyết, tiếp theo bắt đầu tuyết rơi lất phất, đó là tuyết rơi dày như lông ngỗng.

Như bù đắp cho ba năm tuyết, trận tuyết đổ xuống dồn dập, càng lúc càng lớn, kéo dài suốt bảy ngày. Tuyết đường dày đến hai thước ( 60-70cm), lúa mì vụ đông trồng bãi bồi lớp tuyết dày đè lấp, còn thấy một chút màu xanh nào.

Cả thế giới chìm trong một màu trắng xóa.

Hứa Minh Nguyệt yên tâm về Tiểu A Cẩm. Tuyết ngừng, cô liền nóng lòng về đại đội Lâm Hà. Ba năm hạn hán, dù mưa ba ngày nhưng mực nước sông vẫn đủ để thuyền, chỉ thể cuốc bộ về.

Hứa Minh Nguyệt ỷ việc trong gian đầy đá tảng, chẳng sợ nguy hiểm gì, báo với Hứa chủ nhiệm một tiếng định tự bộ về.

Hứa chủ nhiệm quả thực phục cái tính gan to tày trời của cô, nhưng lúc cũng tiện gọi của đội dân binh đưa cô về. Từ khi nông trường Cửa Sông Bồ định, ngoài 50 dân binh nòng cốt ban đầu, 200 dân binh còn điều về công xã Thủy Phụ. Đội dân binh mới thành lập hiện tại đều là Hứa chủ nhiệm tuyển chọn từ trong đám dân tị nạn.

Hứa chủ nhiệm lớn lên trong thời loạn lạc, bản năng luôn cảnh giác với lạ. Ông yên tâm để Hứa Minh Nguyệt một , đành bảo Mạnh kỹ thuật viên cùng cô.

Mạnh kỹ thuật viên tuy chân cẳng bất tiện nhưng dù cũng là đàn ông, lỡ chuyện gì thì cô cháu gái to khỏe của ông chạy chắc chắn nhanh hơn thầy giáo Mạnh.

Bản Hứa Minh Nguyệt cũng chẳng thích cùng, nhất là là thầy giáo của Tiểu A Cẩm. Nói chuyện phiếm thì chẳng gì, mà chuyện thì sợ khí ngượng ngập.

Thư Sách

ủng tuyết dày, mặc quần giữ nhiệt bên trong, lớp giữa là quần lông ngỗng, ngoài cùng là quần leo núi chống thấm nước.

Lớp tuyết dày hai thước trong mắt cô là chuyện bình thường. Trong quá trình trưởng thành của cô, tuyết rơi dày như hiếm. Thậm chí vì tuyết nên đường xá lầy lội, cô thà tuyết còn hơn lội bì bõm trong đống bùn đất đỏ nhão nhoét, mỗi bước chân lún sâu đến nửa ống chân, rút mãi .

Cô im lặng , Mạnh kỹ thuật viên im lặng theo . Thỉnh thoảng cô dừng chờ một chút.

Có lẽ vì cô luôn , dáng của , nên khi khỏi Phô Cửa Sông, đến chỗ vắng , dáng của dần trở nên bình thường hơn.

Trong tay vẫn chống một cây gậy trúc, nhưng bước tuyết vững vàng, hề vẻ khập khiễng rõ rệt như khi ở trong thôn, chỉ là chậm hơn một chút.

Giống như lúc Hứa Minh Nguyệt về thiết kế nhà tù kiểu “ổ bảo” mà hé răng nửa lời, cô thấy dáng bình thường của cũng biểu lộ bất kỳ sự ngạc nhiên nào. Giữa trời tuyết mênh m.ô.n.g, dường như chỉ hai bóng bọn họ chậm rãi di chuyển.

Vì tuyết quá dày, mặt đường ai qua nên việc di chuyển vô cùng khó khăn, gần như là lội tuyết mà .

Hứa Minh Nguyệt mặc đủ ấm, trang tận răng nên . Mạnh kỹ thuật viên khi đến đây chỉ mang theo một cái túi nhỏ, bên trong dường như nhiều quần áo ấm, chân từng thương. Khi Hứa Minh Nguyệt dừng chờ phía , cô khách sáo quan tâm một câu: “Thầy Mạnh, chân thầy chứ?”

Anh chỉ mặc một chiếc quần đen mỏng manh, lội trong tuyết lạnh, cô thôi cũng thấy rét cho .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-103.html.]

Cây gậy trúc trong tay mấy năm trời cầm đến nhẵn bóng. Anh nhàn nhạt đáp: “Không .”

Hứa Minh Nguyệt nghĩ ngợi một chút, lấy từ trong ba lô một chiếc quần leo núi lót nhung đưa cho Mạnh kỹ thuật viên: “Đây là của chồng , mặc bao giờ, chắc là ngắn, thầy chê thì mặc tạm , kẻo lạnh quá thành bệnh thấp khớp, về già khổ lắm.” Cô nhét chiếc quần tay : “Coi như là quà nhập học đóng cho con gái. Mấy năm nay may nhờ thầy dạy dỗ con bé, nếu cũng chẳng gửi con học ở .”

Cô nghĩ đến chân từng thương, ngâm trong tuyết lạnh thế , cô nhớ ngay đến tiếng rên rỉ đau đớn dứt của ông nội mỗi khi trái gió trở trời lúc về già.

Thấy sững sờ cầm chiếc quần tay, cô giục: “Mặc , chỗ chúng gần sông, khí ẩm ướt dễ thấp khớp lắm. Bệnh thấp khớp thầy đấy, đau lên là lấy mạng , ông nội em…” Cô chợt ngừng , “Ở đây ai , thầy tròng , lên phía đợi.”

Cô mặc áo lông vũ dày cộp bên trong, ba lớp quần, đầu đội mũ lông vũ buộc dây c.h.ặ.t chẽ, lạch bạch lội qua tuyết, dáng vẻ vụng về như một con gấu.

Hai chân Mạnh Phúc Sinh bên lớp quần mỏng ướt sũng, quần dính c.h.ặ.t da thịt. Cái chân từng thương đau nhức âm ỉ vì lạnh, nhưng chẳng còn cách nào khác.

Đây là đầu tiên cảm nhận mùa đông phương Nam.

Nơi gọi là phương Nam, nhưng chẳng hề ấm áp như phương Nam trong tưởng tượng. Hàn khí mùa đông giống như những mũi kim châm của Dung ma ma, từng mũi từng mũi đ.â.m thấu xương tủy .

Chân vẫn đôi giày da cũ mèm từ hồi điều về đây, suốt ba năm đế nứt toác, tất bên trong ướt sũng, mu bàn chân sưng đỏ, ngón chân tê cóng mất cảm giác.

Hai mùa đông cũng lạnh, nhưng lạnh đến mức !

Kiểu sưng đỏ cước chân là chuyện thường ngày ở huyện huyện, đây mới chỉ là bắt đầu, nếu giữ ấm , vết cước sẽ nứt , chảy mủ.

Phía một nấm mồ tuyết phủ kín, Hứa Minh Nguyệt chạy qua khỏi nấm mồ đó, khuất dạng. Giữa trời đất mênh m.ô.n.g, dường như chỉ còn một .

Anh từ chối chiếc quần cô đưa. Chống gậy trúc, khó nhọc mặc chiếc quần . Lớp lót nhung dày dặn bên trong cọ da thịt, dù quần trong ướt, dính nhớp nháp đùi, vẫn cảm nhận một luồng ấm dễ chịu.

Điều duy nhất khiến khổ sở là cởi giày thì khó xỏ . Đôi giày vặn, giờ do chân sưng cước nên chật cứng, như đang xỏ một đôi giày bó chân. Ngón chân, gót chân bên trong mài trầy da, rớm m.á.u, mỗi bước đều như đang khiêu vũ lưỡi d.a.o.

Không mua một đôi giày mới, tiền lương và phiếu, tuy nhiều.

ở cái vùng phía nam sông Đại Hà , chèo thuyền, dẫn đường thì căn bản thể ngoài.

Cả một vùng rộng lớn với bao nhiêu đại đội sản xuất thế mà chẳng lấy một cái Cung tiêu xã (Hợp tác xã mua bán) nào hồn.

Anh từ từ nhét những ngón chân tê cứng đôi giày da cũng đông cứng như đá, tiếp tục chậm rãi bước về phía . Anh chút nghi ngờ rằng, đôi chân liệu ngày nào đó trong mùa đông sẽ cưa bỏ vì hoại t.ử do lạnh .

Đó là một cái lạnh tuyệt vọng, lối thoát.

Hứa Minh Nguyệt cũng lạnh. Dù mặc áo lông vũ, quần lông ngỗng, đội mũ trùm kín mít nhưng cô vẫn thấy rét run. Tay giấu trong ống tay áo, đút túi quần mà vẫn lạnh ngắt chút ấm, ngón tay đau buốt.

Gió lạnh thấu xương cắt mặt cô, giống như ai cầm d.a.o cứa từng nhát.

Nhìn Mạnh kỹ thuật viên ăn mặc phong phanh chậm chạp bước tới, cô càng thấy lạnh hơn.

“Thầy Mạnh, mùa đông phương Nam với phương Bắc vẫn khác nhỉ? Có mùa đông phương Bắc lạnh hơn một chút ? phương Bắc tháng 9, tháng 10 đông, nước đóng băng, thật thế ?” Cô , chuyện bâng quơ, thở phả làn khói trắng xóa trong khí.

“Ừ.” Anh đáp gọn lỏn: “Cảm ơn.”

“Hầy, khách sáo gì chứ!” Cô : “Thầy là thầy giáo của con gái mà.”

Là bảo bối đấy!

Ở nơi điều kiện giáo d.ụ.c tồi tệ thế , nếu thầy giáo Mạnh, cô cũng chẳng việc học hành của A Cẩm tính .

Nhìn chiếc áo thu mỏng manh , cô : “Dạo kiếm bốn tấm da sói, định áo khoác cho cả, để xem còn thừa . Nếu thừa, bảo may cho thầy một cái áo gi-lê da sói nhé. Thầy đừng từ chối, trụ sở đại đội giường sưởi, thấy thầy cũng chẳng mang theo quần áo ấm gì. Tương lai việc học của con gái còn nhờ cậy thầy, thầy cứ coi như đóng học phí cho con.”

Chỉ cần với A Cẩm là .

Phần da sói còn vốn cô định để dành mũ cho Hứa Phượng Liên và Hứa Phượng Phát, nhưng hình gầy gò phong phanh của Mạnh kỹ thuật viên, cô thật sự sợ thầy giáo của A Cẩm lỡ may c.h.ế.t cóng trong cái mùa đông khắc nghiệt .

tìm một thầy học thức như thế cho Tiểu A Cẩm nữa? Chẳng sẽ lỡ dở tương lai con bé ?

Còn về chuyện hứa mũ da sói cho Hứa Phượng Liên và Hứa Phượng Phát? Trong tủ của cô tích trữ hơn ba mươi cái cổ lông áo lông vũ giả lông cáo, ngần lông cáo khâu với cũng đủ một cái áo khoác lông cáo .

Sở dĩ đó đưa cho hai đứa là vì tìm cớ hợp lý để lấy đám lông cáo thôi.

 

 

 

 

 

 

Loading...