Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 160:-------
Cập nhật lúc: 2026-01-01 07:41:45
Lượt xem: 38
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô rõ, "bà trẻ" của kiếp kể từ khi về nông thôn, mấy chục năm trời từng về thăm nhà đẻ một . Cho đến lúc c.h.ế.t cũng bất kỳ liên lạc nào với .
Bà giống như một đứa trẻ mồ côi bỏ rơi và lãng quên ở cái sơn thôn xa lạ, hẻo lánh .
Khi Hứa Minh Nguyệt về đến núi hoang, đèn trong nhà vẫn sáng.
Có lẽ thấy tiếng động, khi cô đẩy cổng bước , Mạnh Phúc Sinh cũng vặn cầm đèn dầu sân. Thấy cô, gương mặt nở nụ ấm áp, nhẹ nhàng hỏi: “Em về ?”
Hứa Minh Nguyệt đang mệt mỏi, nhưng thấy chờ cửa, cô cũng mỉm : “Sao ngủ?”
Mạnh Phúc Sinh bước tới, nắm lấy bàn tay ấm áp và khô ráo của cô: “Em về, ngủ .”
Gió núi thổi ngọn lửa đèn dầu lay động, Hứa Minh Nguyệt sợ gió tạt tắt đèn, vội đưa tay còn che chắn ngọn lửa.
Hai bước hiên nhà, Mạnh Phúc Sinh treo đèn lên giá, khép nhẹ cửa : “Em ăn tối ? Anh nấu mì cho em đấy, ăn chút cho ấm bụng.”
Mì nấu khi thấy tiếng thuyền về, giờ ăn vẫn còn nóng hổi và mềm ngon.
Hứa Minh Nguyệt ngăn : “Khoan , em còn sang đại đội bộ một chuyến. Tàu đến muộn quá, thanh niên trí thức về các đại đội khác kịp ngay hôm nay nên tá túc ở đại đội bộ một đêm. Em mang cho họ ít đồ ăn .”
Gạo và bột mì thì , chỉ bột khoai lang.
Có lẽ ba năm hạn hán khiến dân vùng phía nam sông Đại Hà sợ hãi đến ám ảnh. Dù ngán khoai lang đến tận cổ, nhưng để no bụng, mấy năm nay họ vẫn trồng chủ yếu là năm loại lương thực chính: khoai lang, ngô, đậu nành, lạc, khoai tây. Lúa mì chỉ trồng xen vụ đông khi thu hoạch vụ thu. Mỗi năm đến tháng 5, mỗi hộ cũng chỉ chia một trăm cân lúa mì, xay chừng sáu bảy chục cân bột. Vì thế bột mì nhà nào cũng quý như vàng, chẳng dám ăn hoang.
Vốn dĩ đại đội Lâm Hà còn ruộng thừa để trồng lúa nước, nhưng từ khi Hứa Minh Nguyệt khởi xướng kế hoạch đắp đê dẫn nước tưới tiêu, vùng đất hoang rộng lớn phía bắc sông Trúc Tử, gần Thán Sơn khai phá. Vùng đất đó lẽ thuộc về Thán Sơn, nhưng bao năm qua họ bỏ hoang . Giờ Lâm Hà khai khẩn , trừ phần đất ngay chân núi Thán Sơn, bộ vùng đất hoang phía bắc sông chia đôi, phần gần Lâm Hà đều trở thành ruộng của đại đội.
Bên Thán Sơn ý kiến cũng vô ích. Đất vô chủ các , thì đỏ mắt ghen tị, ai mà thèm lý.
Nhờ đó, đại đội Lâm Hà thêm hơn một ngàn mẫu ruộng. Sau khi trồng lúa nước diện tích , dân Lâm Hà mới miễn cưỡng đạt "tự do cơm gạo".
Tại là miễn cưỡng?
Vùng đất hoang khác với hơn một ngàn mẫu ruộng bãi bồi ven sông. Đất bãi bồi bồi đắp bởi phù sa màu mỡ từ phân cá, phân vịt và thực vật thủy sinh phân hủy qua hàng trăm năm, nên khi quây đê là thể canh tác ngay mà cần cải tạo.
Còn vùng đất chân núi Thán Sơn khác. Ngoại trừ phần gần sông lau sậy, củ sen, củ ấu mọc tự nhiên nên đất đai tương đối màu mỡ, càng sâu gần Thán Sơn đất càng cằn cỗi. Sự phân hóa một phần do quá trình khai thác than đá gây ô nhiễm khí và đất đai.
Thán Sơn tuy giàu nhờ mỏ than khổng lồ và các nhà máy xi măng, gạch ngói, nhưng bụi than bao phủ bầu trời quanh năm cũng là vấn đề lớn. Không chỉ khí ô nhiễm, mặt đất cũng luôn phủ một lớp bụi than xám xịt bẩn thỉu.
Cũng may đại đội Lâm Hà cách Thán Sơn hơn một giờ đường sông nên tránh ô nhiễm khí trực tiếp.
Vùng đất hoang chân núi Thán Sơn vốn cằn cỗi, dù giải quyết nước tưới thì cũng mất vài năm cải tạo mới trở thành ruộng trồng lúa mì và lúa nước năng suất cao.
Hơn một ngàn mẫu ruộng lúa nước thuộc về Lâm Hà tuy đất đai màu mỡ hơn nhưng vẫn chịu ảnh hưởng từ Thán Sơn nên năng suất quá cao, chỉ đạt hơn 300 cân/mẫu. Tổng sản lượng đến 40 vạn cân lương thực, khi nộp thuế, phần còn chỉ đủ để dân Lâm Hà miễn cưỡng ăn cơm gạo.
sự trân trọng hạt gạo ăn sâu m.á.u dân nơi đây. Họ nỡ lấy gạo và bột mì đãi khách, chỉ bột khoai lang – thứ để lâu – là sẵn lòng mang .
Hứa Minh Nguyệt mang bột khoai lang là hào phóng lắm , cũng vì nể tình "bà trẻ" Diêm Xuân Hương, chứ bình thường chỉ bã khoai lang thôi.
Thấy Hứa Minh Nguyệt nhà lấy bột khoai lang, vườn hái một rổ rau vội vã ngay, Mạnh Phúc Sinh vội vàng bó một bó đuốc bằng cỏ tranh và cành cây, tẩm chút dầu trẩu, châm lửa theo cô.
Hứa Minh Nguyệt từ chối, xách rổ bột khoai lang cùng đến đại đội bộ.
Đại đội bộ đang loạn như cái chợ vỡ.
Bảy cô gái chia hai phòng, giường chỉ trải chiếu lau sậy. Muốn lạnh lưng thì lót chăn đệm của lên, nhưng ai nỡ mang chăn đệm lót chung?
Nữ thanh niên duy nhất về đại đội Lâm Hà là Diêm Xuân Hương chỉ mỗi cái tay nải nhẹ tênh, đến cái khăn trải giường còn , gì đến chăn đệm.
Một cô khác thì gửi chăn đệm qua bưu điện, đồ tới nơi nên cũng tay trắng.
Duy nhất chăn đệm đầy đủ là cô gái đỏng đảnh về đại đội Kiến Thiết, sở hữu hai cái túi hành lý to vật vã.
mấy ngày tàu hỏa, ai cũng hôi hám, cô đời nào chịu mang chăn đắp chung? Mấy cô gái đùn đẩy , chẳng ai chịu hy sinh đồ dùng cá nhân. Cuối cùng họ quyết định lát nữa mặc nhiều áo mà ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-160.html.]
Thư Sách
Cũng may đang là cuối xuân, trời quá lạnh, chứ thì đêm nay chắc thức trắng vì rét.
Bên nam cũng chẳng khá hơn. Phòng họp rơm lót, chiếu, chỉ mỗi cái bàn họp trơ trọi dài 2m8, rộng 1m5. Cậu nào thấp bé thì ngang bàn còn tạm, nào cao to thì chỉ nửa , chân gác lên ghế tre kê xung quanh.
Rồi đến chuyện múc nước, đun nước, ai rửa mặt , ai rửa mặt ... Mười lăm con tranh cãi ỏm tỏi xem ai nhiều ai ít.
Khi Hứa Minh Nguyệt đến, trong bếp ánh lửa, chỉ thấy một Diêm Xuân Hương đang co ro bếp lò lẳng lặng đun nước.
Hứa Minh Nguyệt đưa rổ bột khoai lang cho Diêm Xuân Hương, sang với đám đang ồn ào: “Dầu đèn ở đại đội bộ hạn, các bạn nhanh ch.óng phân công rửa mặt, trải giường chiếu cho xong, lát nữa hết dầu là tối om, đừng trách nhắc !”
Lời Hứa Minh Nguyệt dứt, im bặt.
Trong đám đông, so đo tính toán, nhưng cũng tính tình ôn hòa, điều. Lập tức mấy nam nữ thanh niên : “ múc nước rửa rau. Diêm Xuân Hương đang đun nước , chúng lo ăn uống . Trong bếp còn cái bếp lò nữa kìa, ai rửa mặt thì nhóm lửa đun nước .”
Hai cô gái khác đặt đồ xuống, sang chỗ Diêm Xuân Hương xin ít mồi lửa nhóm bếp lò, dùng cái nồi đất lớn trong bếp để đun nước rửa mặt.
Mấy khác cũng lục tục giếng múc nước rửa rau.
Lúc nồi nước lớn của Diêm Xuân Hương sôi. Hứa Minh Nguyệt mang đến nửa rổ bột khoai lang, nhiều nhiều, ít ít, thể đủ cho 15 thanh niên đang tuổi ăn tuổi lớn no căng bụng, nhưng cũng đủ lót .
Rau trong vườn nhà cô mọc um, cô nhổ hẳn một rổ to mang sang.
Trong hũ sành cạnh bếp còn ít muối thô, dầu ăn thì tuyệt nhiên . Đám thanh niên nấu bát canh bột khoai lang rau xanh nhạt thếch, ăn xong ồn ào một trận mới ngủ.
Hứa Minh Nguyệt nán lâu. Giao đồ xong, chỉ cho Diêm Xuân Hương chỗ để muối, cô cùng Mạnh Phúc Sinh nắm tay về núi hoang.
Mì Mạnh Phúc Sinh nấu là loại mì gạo đặc sản địa phương, ăn giống hủ tiếu nhưng mềm hơn, để lâu trương nát. Anh sốt cà chua trứng đơn giản trộn cùng, hương vị thơm ngon tuyệt vời.
Hứa Minh Nguyệt ăn giơ ngón cái khen ngợi Mạnh Phúc Sinh đang bên cạnh mỉm cô. Húp cạn giọt nước dùng cuối cùng, cô buông bát, thỏa mãn dựa lưng ghế tre, thốt lên: “Hạnh phúc quá!”
Mạnh Phúc Sinh bật vẻ điệu đà của cô, dọn bát đũa hỏi: “Ngon thế cơ ?”
Hứa Minh Nguyệt gật đầu nghiêm túc: “Anh nghĩ xem, bận rộn cả ngày ở bên ngoài, về đến nhà là căn phòng tối om lạnh lẽo, mà ánh đèn ấm áp chờ đợi, bát mì thơm phức sẵn sàng.” Cô ngả ngớn ghế tựa, ánh nến hắt lên gương mặt rạng rỡ, đôi mắt cong cong : “Có nhà, yêu thương, .”
Những lời đường mật Hứa Minh Nguyệt tự nhiên nhưng cũng đầy chân thành: “Còn gì thỏa mãn và hạnh phúc hơn thế nữa?”
Trong khoảnh khắc , Mạnh Phúc Sinh cảm thấy như là cả thế giới trong mắt cô, trái tim đập rộn ràng như trống trận.
...
Sáng sớm hôm , đám thanh niên trí thức đ.á.n.h thức bởi tiếng gà gáy râm ran khắp thôn Giang Gia.
Bột khoai lang tối qua còn thừa một ít, mấy dậy sớm nấu xong bữa sáng.
Bột khoai lang chỉ cần nấu loãng một chút là một nồi to.
Hũ muối trong bếp cạn đáy, họ cạo vét mãi, tráng nước sôi đổ nồi canh mới chút vị mặn.
Ăn sáng, rửa mặt xong xuôi, họ mới dịp quan sát kỹ đại đội bộ ánh ban mai.
Khác với tưởng tượng về những túp lều tranh lụp xụp bẩn thỉu, nơi là một tòa nhà lớn nhiều gian bề thế. Tuy trải qua biến động và phần hoang phế, nhưng những nét chạm trổ cột, tường gạch xanh, mái ngói cong, nền đá xanh... vẫn cho thấy đây từng là dinh thự của một gia đình giàu .
Mấy thanh niên trí thức về đại đội Lâm Hà thấy nơi ở tương lai rộng rãi, sạch sẽ hơn cả nhà ở thành phố, sẵn bếp, giếng nước, vườn rau, trong lòng nhẹ nhõm hẳn. Điều cũng nhen nhóm hy vọng cho những các đại đội khác.
Cô gái về đại đội Kiến Thiết lúc cũng bớt sợ hãi, gật gù hài lòng: “Điều kiện ở nông thôn cũng đến nỗi nào! Ít nhất chỗ ở cũng sạch sẽ, rộng rãi.”
Cô bắt đầu mong chờ nơi sắp đến!