"Có vấn đề gì chứ? Chỗ chúng là pháo đài quân sự, cũng chẳng mỏ khoáng sản quý hiếm." Nơi hẻo lánh đến mức ch.ó ăn đá gà ăn sỏi, "Người dù phái gián điệp, đặc vụ đến thì cũng tìm nơi bí mật quân sự chính trị quan trọng, hoặc ít nhất cũng là nơi đặt pháo đài phòng thủ chứ, đến cái chốn khỉ ho cò gáy điều tra cái gì?"
Hứa Phượng Liên ngớ . Cô chỉ thấy nọ lén lút hỏi thăm thì nghĩ ngay đến đặc vụ, nghĩ tới nơi của họ chẳng giá trị gì để đặc vụ để mắt tới.
Trong lòng Hứa Minh Nguyệt lờ mờ đoán sự tình. Người hỏi thăm về những từ nơi khác đến giống , hoặc là tìm thanh niên trí thức, hoặc là liên quan đến nhóm hạ phóng về Cửa Sông Bồ ngày . Ở cái thời đại đặc thù , việc che giấu phận để tìm kiếm, thăm dò tin tức về hạ phóng là chuyện hết sức bình thường.
Thấy lập công cho chị, Hứa Phượng Liên thoáng chút thất vọng, nhưng nhanh phấn chấn trở . Cô kéo chiếc bao tải mang theo khoe: "Chị ơi, chị xem em mang thứ gì về cho chị !"
Cô lôi từ trong bao một chiếc váy dài màu đỏ chấm bi, đôi mắt lấp lánh như Hứa Minh Nguyệt đầy mong chờ.
Hứa Minh Nguyệt đón lấy chiếc váy. Váy nhăn, nền vải màu đỏ sậm điểm xuyết những chấm bi trắng, chất liệu trơn bóng, sờ mát rượi, cảm giác tay thích.
Hứa Phượng Liên mở to mắt, giọng đầy vẻ tranh công: "Chị mau xem , ông chủ thuyền bảo loại vải gọi là 'đích xác lương' (Dacron)! Chị sờ xem mát lắm !"
Hứa Phượng Liên , nhưng Hứa Minh Nguyệt rõ đây là loại vải sợi tổng hợp sẽ mưa gió trong tương lai. Mẹ cô thời trẻ thích loại vải pha vì nó bền hơn vải bông, dùng lời cô là "một chiếc mặc bền bằng ba chiếc".
Cô cũng loại vải ban đầu thịnh hành ở Hương Cảng (Hồng Kông) với tên gọi "đích xác tịnh". Thập niên 50, Hải Thị bắt đầu mô phỏng sản xuất loại vải . Đến đầu thập niên 60, nó mới chỉ lưu hành trong phạm vi nhỏ ở Tân Môn, hai năm nữa mới thực sự phổ biến ở miền Nam.
Tuy cô quá rành về vải vóc, nhưng sờ chất liệu cô là sợi tổng hợp Dacron thật. Nhà cô vì thích vải sợi tổng hợp nên may cho cô vài chiếc váy và áo sơ mi bằng chất liệu . Dù qua bao nhiêu năm, cô vẫn nhớ cảm giác tay khi sờ vải sợi tổng hợp là khác hẳn.
Hứa Minh Nguyệt : "Em kể kỹ cho chị xem chủ thuyền đó đến bán những gì, lượng nhiều ?"
Lúc , Hứa Minh Nguyệt thực sự tưởng rằng tay buôn chợ đen lấy hàng từ Hải Thị về. Chuyện với dân thuyền là bình thường, thời đó nhiều tay buôn chợ đen khi đường bộ khó thì đều chuyển sang vận chuyển bằng đường thủy.
Nghe , Hứa Phượng Liên lập tức lôi thêm từ trong bao hai chiếc áo phông và một chiếc quần dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-265-khong-co-gi-dang-ngo.html.]
Thư Sách
Nhìn thấy logo áo phông, Hứa Minh Nguyệt sững sờ. Trong lòng thầm nghĩ: Chẳng lẽ nhãn hiệu quần áo thâm nhập thị trường Trung Quốc từ tận thời đại ? Cô rành lắm về lịch sử các thương hiệu thời trang nên nhất thời chút kinh ngạc.
Thực , tầng hầm của siêu thị trong gian của Diệp Băng Lan là một siêu thị lớn do tập đoàn nước ngoài mở. Trong những giỏ kim loại ở tầng siêu thị chất đầy các loại quần áo giá rẻ của nước ngoài nhưng bán đắt ở trong nước. Những quần áo bới lộn xộn, sang trọng như hàng trong tủ kính, nên đại tiểu thư Diệp Băng Lan tiện tay lấy bán như hàng giá rẻ.
Dù trong mắt cô tiểu thư họ Diệp, những thứ đúng là hàng bình dân rẻ tiền. Cô ngờ rằng ở thời đại còn một xuyên từ tương lai đến giống . Do việc thiếu cẩn trọng, cô cứ nghĩ logo áo chỉ là họa tiết trang trí bình thường, nào ngờ khiến Hứa Minh Nguyệt sinh nghi.
Hứa Phượng Liên kể tỉ mỉ những món đồ mà chủ thuyền bán trong thời gian qua. Đây mới chỉ là hàng Diệp Băng Lan bán ở công xã Thủy Phụ, còn nhiều hàng cô tuồn ở chợ đen thành phố lân cận, lượng hề nhỏ.
Diệp Băng Lan tính toán rằng, nếu tuồn lượng lớn, nhiều mặc, nhiều dùng thì cô dùng đồ của sẽ ai để ý. Hơn nữa, vì cô cắm đội ở công xã Thủy Phụ nên lượng hàng cô bán ở đây đặc biệt nhiều, nào cũng bán cả thuyền.
Hứa Minh Nguyệt nén sự nghi hoặc trong lòng. Chưa tận mắt thấy chủ thuyền nên cô thể phán đoán chính xác . Cô dặn Hứa Phượng Liên: "Chuyện em đừng với ngoài. Mua đồ thì nhà dùng là . Lần thấy đồ thì cứ mua nhiều một chút mà tích trữ."
Việc truy quét chợ đen ở công xã Thủy Phụ gắt gao lắm. Dù cũng lặn lội đường xa vận chuyển hàng hóa đến đây, mua là may mắn . Nếu gắt quá, tịch thu vài con thuyền nhỏ thì đáng sợ, nhưng sợ nhất là cạch mặt, dám chở hàng đến vùng nữa.
Hứa Kim Hổ kẻ ngốc, sẽ chuyện "g.i.ế.c gà lấy trứng". Bản cũng ngấm ngầm bảo Hứa Hồng Lăng mua nhiều đồ về nhà cất giấu.
Không riêng gì , thời đại nhiều đều . Nếu thì tại trong thời kỳ khan hiếm tài nguyên, chợ đen cả nước bao giờ ngừng hoạt động? Chẳng lẽ chợ đen chỉ mở cho dân đen, còn quan chức và nhà họ nơi mua bán như ?
Hứa Phượng Liên mua cho chị một chiếc váy và một bộ quần áo, trong lòng vui phơi phới.
Hứa Minh Nguyệt nhận cả Hứa Phượng Đài và cô em út Hứa Phượng Liên đều tính cách thích hy sinh vì khác. Ai đối với họ một chút là họ cảm động rơi nước mắt, hận thể móc gan móc ruột, đem hết những gì nhất dâng đến mặt đó thì trong lòng mới thoải mái.
Nhìn vẻ mặt hân hoan của Hứa Phượng Liên, lòng Hứa Minh Nguyệt cũng ấm áp. Cô giữ em gái ăn cơm, tối cũng cho về nhà chồng mà giữ ngủ chung với bé A Cẩm một đêm. Sáng sớm hôm Hứa Phượng Liên mới chèo thuyền về công xã Thủy Phụ.
Được chị giữ ngủ ở núi Hoang, đặc biệt là ngủ cùng cháu gái A Cẩm, Hứa Phượng Liên vui sướng và đắc ý để cho hết. Cuối cùng thì chị cũng chê cô nữa !