Hứa Minh Nguyệt lảng tránh ánh mắt, ngẩng đầu bầu trời đêm đen kịt bên ngoài cửa sổ, như những vì lấp lánh thu hút: “Cái đó thì ai mà ? Có thể là gu thẩm mỹ độc đáo, sở thích đặc biệt chăng?”
Toàn bộ các bao hàng đều khui . Lần là cả đại đội cùng chung tiền, chỉ là góp nhiều, góp ít, nhưng phần lớn vẫn là do đại đội chi . Rốt cuộc thì vẫn một bà con tận mắt thấy hàng, hoặc là trong túi rủng rỉnh tiền, bảo họ cứ thế bỏ tiền ngay thì chắc chắn họ chịu. đám cán bộ đại đội nỡ bỏ qua cơ hội để mua vải vóc, quần áo giá rẻ mà cần phiếu .
Bọn họ là cán bộ lương chính thức, dù lương chẳng đáng bao nhiêu nhưng vẫn rủng rỉnh hơn dân làng. Huống hồ nhà ai mà chẳng vài mối tình? Nhà mua đủ thì mua hộ cho họ hàng, coi như cái nhân tình.
Trong hơn hai mươi bao tải quần áo, mười bảy bao là quần áo giày dép trẻ em đủ các lứa tuổi, hai bao giày da nữ kiểu lớn, hai bao vải bông xám, hai bao áo khoác "màu vàng phân", và một bao quần lông ngỗng in họa tiết gốm sứ xanh trắng – loại họa tiết mà vì thời tiết ẩm ướt đảo Hà Tâm nên phai màu, lem nhem đến mức hình thù gì.
Đống quần áo thể cứ thế mà mặc ngay , bên lấm tấm đầy vết mốc đen, mở là bốc lên một mùi ẩm mốc nồng nặc, giặt kỹ mới mặc .
Lão trưởng thôn hỏi Hứa Minh Nguyệt: “Lan T.ử , đống quần áo vải vóc giá cả thế nào?”
Hứa Minh Nguyệt sớm nghĩ sẵn lý do, đáp: “Đống vì là hàng nên bán theo kiện mà bán theo bao. Một bao 50 đồng, chỗ tổng cộng 24 bao cả giày lẫn quần áo, vị chi là một ngàn hai trăm đồng.”
Nghe thấy con lớn như , đồng loạt hít sâu một !
“Nhiều thế á?”
Lão hiệu trưởng lập tức trừng mắt, quát: “Nhiều cái gì mà nhiều? Riêng hai bao giày da đáng bao nhiêu tiền ? Một đôi giày da Cung Tiêu Xã mua, mất hai ba chục đồng mà mua ? Đấy là kể còn cần phiếu!”
Bao tải dứa dùng ở chợ đầu mối to, hai bao giày da ít nhất cũng bảy, tám mươi đôi. Chỉ riêng chỗ giày đó trị giá hơn ngàn đồng , kể còn bao nhiêu quần áo trẻ em, áo bông quần bông dày bịch nữa.
Bị lão hiệu trưởng trừng mắt, ba vị trưởng thôn Thi, Hồ, Vạn im bặt, dám ho he tiếng nào. Ai cũng sợ lão hiệu trưởng một phép.
Lão hiệu trưởng chống gậy ghế dài, hai tay đặt lên tay cầm gậy, trầm giọng : “Nhiều quần áo trẻ con thế , các mỗi nhà chia một ít , hết bao nhiêu tiền thì tính bấy nhiêu. Ai nộp tiền thì xem họ lấy vải lấy quần áo, nộp nhiều lấy nhiều, nộp ít lấy ít.”
Ông dùng gậy chỉ cuộn vỏ gối và đống quần lót hồng đổ , tiếp: “Số còn , trường Tiểu học Ven Sông chúng mua hết để đồng phục!”
Trường Ven Sông tất nhiên tiền, nhưng đại đội thì !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-269.html.]
Đại đội Lâm Hà hiện giờ hơn 7000 mẫu ruộng nước, hàng năm chỉ riêng nộp thuế lương thực đầu mấy đại đội quanh vùng. Hai năm nay xây trường học, xây trạm thủy điện, mở trại vịt, mua cá giống tốn ít tiền, nhưng tiền mua cá giống sớm thu lãi gấp bội, trại vịt năm ngoái cũng cung cấp trứng muối và vịt thịt đúng hạn cho Cung Tiêu Xã xã Thủy Phụ, cũng hòa vốn.
Hiện tại chỗ đang "ngốn tiền" chỉ trường học và trạm thủy điện.
Trạm thủy điện tốn kém nhất ở chỗ mua máy phát điện và thiết , còn trường học thì khỏi , công trình to như thế, xi măng ngói lợp tốn đếm xuể, còn bàn ghế tủ kệ, cái gì cũng dùng tiền. Giờ mua thêm đống đồng phục , quả là một khoản chi xa xỉ.
so với lượng quần áo khổng lồ , bỏ tiền đó quả thực là rẻ như cho. Hơn nữa đồ trẻ con giá rẻ, bỏ qua cơ hội thì chẳng tìm nữa.
Lão hiệu trưởng trưởng thôn cả đời, dẫn dắt làng Hứa đối ngoại chống sơn phỉ, đối nội quản lý dân làng, biến thôn Hứa gia thành cái thôn lớn nhất trong vùng, ai cũng tiếng ông là bá chủ một phương. Ông thiếu kiến thức, lập tức quyết định ngay: Nếu đại đội Lâm Hà tiêu thụ hết quần áo trẻ em , trường Tiểu học Ven Sông sẽ ôm tất.
Lão hiệu trưởng mở miệng, chẳng ai dám phản đối nửa lời.
Thời trẻ lão hiệu trưởng cũng là nhân vật "hung danh hiển hách", đến giờ vẫn một là một, hai là hai. Giang Kiến Quân tính tình hiền lành, còn ba vị trưởng thôn Thi, Hồ, Vạn mặt lão hiệu trưởng thì đến thở mạnh cũng dám.
Đại đội Lâm Hà hơn 7000 mẫu đất, hầu hết đều do hai thôn lớn Hứa gia và Giang gia dẫn dắt khai khẩn mà . Ba cái thôn nhỏ của họ là phận "ăn theo", nào dám ý kiến gì? Tất cả đều im lặng, đưa mắt về phía Giang Kiến Quân.
Nếu là Giang Thiên Vượng ở đây, khi còn ha hả đòi chút quyền lợi cho thôn Giang gia. Giang Kiến Quân còn trẻ, đọ với lão hiệu trưởng. Bị lão hiệu trưởng chặn họng, cũng chẳng gì. Quan trọng hơn là tính cách chịu ảnh hưởng từ cha : Bà Giang tính tình xởi lởi nhanh nhẹn, ông Giang Thiên Vượng thì chịu ảnh hưởng tư tưởng cách mạng nhiều năm, lòng công tâm nặng. Lão hiệu trưởng bảo mua đồng phục cho trường, vì việc công, còn gì nữa?
Anh chỉ yếu ớt : “Ông, chỗ quần áo trẻ con cho tụi nhỏ trong đại đội đồng phục thì thôi , nhưng còn đám trẻ con trong núi…”
Lão hiệu trưởng trong lòng cũng tính toán cụ thể . Bảo ông đem đồ thế phát miễn phí cho trẻ con đại đội khác, ông cũng xót ruột lắm.
Hứa Minh Nguyệt bên cạnh lên tiếng: “Hay là thế , đám trẻ học ở trường chúng thì phát mỗi đứa một bộ đồng phục. Sau nghiệp, tụi nó lớn mặc nữa thì để cho khóa đồng phục.” Cô chỉ đống quần đùi góc bẹt màu hồng đất: “Mỗi đứa phát thêm hai cái quần đùi cho chúng nó mặc đổi, các bác thấy ?”
Trong cả đống quần áo , mấy cái quần đùi bé tẹo chẳng đáng là bao, lô hàng rẻ, Hứa Minh Nguyệt đề nghị như , đám cán bộ đó cũng chẳng ai ý kiến gì.
Lão hiệu trưởng cũng gật đầu tán thành: “Như về trường lúc nào cũng sẵn đồng phục, đám trẻ con mùa đông học cũng đến nỗi rét cóng đến mức nổi lớp.”
Thư Sách