Rồi còn đống giày trẻ con nữa, đời họ thấy giày da lót nhung, ủng lông cừu liền da, giày thể thao màu hồng cho trẻ con bao giờ. Còn cả đống giày hiệu mua ở thương trường, tuy nhưng vẫn còn mới đến tám chín phần. Đống giày chủ yếu màu đen, xám – những màu A Cẩm thích , hoặc bao lâu chật, thậm chí đôi mới xỏ một bỏ xó.
“Tiếc quá, là giày bé gái, chỉ hai đôi là thằng cu Tiểu Xuyên nhà .” Đám phụ nữ trong thôn tiếc nuối .
Giày bên trong là giày của A Cẩm từ bé đến lớn. Giày chân thì A Cẩm đang , tất nhiên sẽ đem cho, nên trong bao là giày size 35 trở xuống. Hồi mới con, Hứa Minh Nguyệt kích động, cái gì cũng mua cho A Cẩm, kết quả con bé lớn nhanh như thổi, quần áo giày dép kịp mặc chật.
Đến khi học tiểu học thì nàng kinh nghiệm hơn. Vì trường học quy định chỉ giày thể thao và mặc đồng phục, nên quần áo của A Cẩm chủ yếu là đồ thể d.ụ.c và giày thể thao, mỗi loại chỉ ba bốn bộ để đổi. Hơn nữa A Cẩm hiếu động, chạy nhảy suốt ngày, quần áo giày dép cũ nát hoặc rách nàng cũng nỡ đem cho, tự nhiên lượng mang cũng ít . Thế nên dân làng mới thấy tiếc nuối khi bới đồ màu hồng, màu tím của bé gái.
Theo quan điểm của họ, bé gái thì cần gì mua quần áo mới? Có cái mặc là !
“Mấy bà bảo cái xưởng may bên ngoài ăn kiểu gì thế nhỉ? Sao may nhiều đồ cho con trai mặc, mà đồ con gái thế ? Giờ thì , ế sưng đấy!” Có còn tự tìm lý do giải thích cho việc nhiều đồ bé gái thế .
“Bọn họ ngốc thế! Nhà ai mà nỡ bỏ tiền mua quần áo giày dép mới cho con gái chứ? Giờ phiếu vải khó kiếm thế nào, quần áo đắt đỏ ? Chỗ mà là đồ con trai thì bán hết vèo lâu , giờ các bà xem, chất thành núi, ế chỏng chơ!”
“Phải đấy, thấy thành phố còn chẳng thông minh bằng , mang tiếng nhà quê mà còn đồ con trai mới dễ bán!”
Dân làng xúm chê bai ông xưởng trưởng xưởng may thành phố là đồ ngốc, ai nấy đều cảm thấy thật thông minh sáng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-272-giay-da-nu-la-cua-chinh-hua-minh-nguyet.html.]
Cũng may trong đống đồ của A Cẩm còn kha khá áo hoodie màu xanh đen, đen, xám. Chủ yếu là vì ba màu sạch, đỡ bẩn. A Cẩm chẳng giống con gái chút nào, chạy bộ, bơi lội, đá cầu, lăn lộn suốt ngày, quần áo bao giờ sạch sẽ.
Quần áo màu hồng thì đấy, nhưng họ mua cho con gái, chỉ chọn những cái áo hoodie màu trung tính mang về.
Tất nhiên, ai cũng thế. Cũng những thương con gái, chọn vài bộ đồ hồng hào về. Nhất là nhà nào con gái lớn đến tuổi cập kê, họ chọn vài cái váy, áo khoác màu sắc tươi sáng về sửa cho lớn mặc. Đến lúc xem mắt, cô con gái mặc bộ đồ màu hồng, nhà thông gia cũng ưng cái bụng.
Nhất là hiện tại đời sống đại đội Lâm Hà khấm khá, đường sang Thán Sơn bên sông thông, nhiều nhà gả con gái sang Thán Sơn, thậm chí là lên xã Thủy Phụ. Lúc cả nhà trong thôn cũng thể ngẩng cao đầu mà tự hào.
Ở bên trường học, lão hiệu trưởng cũng gọi đám giáo viên thanh niên trí thức như La Dụ Nghĩa, Diệp Điềm, Diêm Xuân Hương, Lý Hân, Trương Thụ Minh cùng giáo viên bản địa như Hứa Hồng Hà lên văn phòng. Ông phổ biến chuyện trường nhập một lô quần áo do bảo quản kém từ xưởng may về đồng phục cho học sinh.
Lão hiệu trưởng nghiêm nghị : “Chuyện quần áo của xưởng may chỉ đợt thôi, về chắc chắn nữa. Cho nên và cán bộ đại đội bàn bạc, đồng phục chỉ mặc trong trường, khỏi cổng trường là mặc quần áo của , nghiêm cấm mang đồng phục về nhà!”
Mấy giáo viên thanh niên trí thức xong thì khó hiểu: “Làm gì chuyện đồng phục cho mang về nhà? Lớp chúng mấy em nữ, quần áo rách đến mức che nổi da thịt, cũng may giờ trời ấm lên chứ thì các em học mà đành lòng!”
Diệp Điềm, vốn là nữ thanh niên trí thức gia cảnh khá giả và cưng chiều từ bé, đồng cảm với cảnh của mấy bé gái vùng núi , lên tiếng: “Hiệu trưởng, nếu đồng phục phát cho các em thì là của các em, bác cho mang về nhà thì gọi là đồng phục ?”
Cô lập tức lão hiệu trưởng trừng mắt nể nang: “Ai bảo phát cho chúng nó là thành của chúng nó? Chờ bọn nó nghiệp, hoặc quần áo mặc chật thì trả cho trường. Nếu , đông học sinh thế , nuôi ăn nuôi mặc, mỗi tháng còn phát lương thực, đại đội Lâm Hà núi vàng núi bạc cũng đủ cho chúng nó phá!”
Mấy giáo viên thành phố mà tròn mắt. Cái gì? Đồng phục phát xuống, nghiệp xong còn trả trường á?
Thư Sách
Lão hiệu trưởng ghế, hai tay chống gậy: “Quần áo chỉ bấy nhiêu, chúng nó mang về nhà hết thì học sinh sang năm, học sinh khóa lấy gì mà mặc?”
Một câu khiến mấy giáo viên thanh niên trí thức suy nghĩ đơn giản cứng họng.
Lão hiệu trưởng , lô hàng là do xưởng thành phố bảo quản mới trôi về đây, chỉ một đợt duy nhất. Nếu phát hết cho lứa học sinh thì những lứa đúng là đồng phục mà mặc thật.
Sau hơn một năm cắm đội sinh hoạt tại đại đội Lâm Hà, họ quá hiểu sự nghèo nàn và hẻo lánh nơi đây. Đặc biệt là Trương Thụ Minh và Lý Hân, hai từng cắm đội ở công xã Ngũ Công Sơn càng hiểu rõ hơn, vì họ từng sống ở đó gần nửa năm trời.
Lão hiệu trưởng tuy tuổi nhưng ánh mắt vẫn sắc như d.a.o, ông với các giáo viên: “Gọi các cô các lên đây, thứ nhất là để về đo chiều cao kích cỡ cho đám trẻ, đăng ký sổ, qua chỗ cô giáo Hồng Hà mà nhận quần áo. Thứ hai là quán triệt với đám học trò: đứa nào dám tự tiện mặc đồng phục khỏi trường, mang về nhà thì sẽ tịch thu đồng phục, vĩnh viễn phát nữa. Nếu là bé gái thì khẩu phần lương thực 5 cân mỗi tháng sẽ cắt xuống còn 3 cân!”