Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 387

Cập nhật lúc: 2026-01-13 10:26:48
Lượt xem: 24

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đối với việc Hứa Minh Nguyệt xây dựng thương hiệu nội địa và xuất khẩu của đại đội Lâm Hà, khi bàn bạc kỹ lưỡng, hai vợ chồng Diệp Thủ Thành đều cho rằng thể theo lối mòn đóng gói đại thường thấy thị trường hiện nay, mà nên theo đuổi hướng "quý hồ tinh bất quý hồ đa".

Hai vợ chồng còn sợ Hứa Minh Nguyệt là nhà quê ở nơi thâm sơn cùng cốc, hiểu mấy chuyện , nên dè dặt ghé sát , giải thích cặn kẽ từng chút một: "Lần giảng cho cô đấy, xuất khẩu thị trường hiện nay hầu như đều đặc điểm chung, đó là: hạng nhất, bao bì hạng hai, nhưng giá cả thì hạng ba. Vậy bao bì trong nước hiện tại trông như thế nào?"

Ông cầm lấy hộp bằng sắt phía Hứa Minh Nguyệt, đưa mặt cô, gõ gõ hộp: "Đấy, nó như thế đây. Một hộp thể đựng đến hai ba cân! Thế thì uống đến ngày tháng năm nào mới hết?"

Đây đúng là nét đặc sắc của thời đại , thực tế quá mức!

Tô Uyển Anh – từng du học, thế giới bên ngoài cảm thấy phong cách "thực tế" của trong nước thời. Bà : "Thư ký, cô tại của các nước khác... của quốc tế bán giá cao ?"

dám thẳng mấy chữ "quốc gia khác", sợ quy chụp là "tư bản chủ nghĩa", "phái theo tư bản". Cũng may trong văn phòng Hứa Minh Nguyệt chỉ một cô, nếu vợ chồng họ cũng dám chuyện kiểu với cô.

Hứa Minh Nguyệt quả thật hiểu rõ tình hình quốc tế thời , bèn khiêm tốn thỉnh giáo: "Tại ?"

Diệp Thủ Thành bước tới gần Hứa Minh Nguyệt, hạ giọng : "Mấy gã Tây mà, khôn lắm. Họ..." Diệp Thủ Thành động tác bốc , chỉ một nhúm nhỏ xíu trong lòng bàn tay, tiếp: "Bọn Tây bây giờ chuộng kiểu đóng gói nhỏ, những hũ bé xíu."

Sợ Hứa Minh Nguyệt hiểu, ông giải thích kỹ hơn: "Trong nước một hộp một hai cân, hai ba cân, còn họ thì chỉ một nhúm thế , đến nửa lạng, mà bán giá ngang ngửa chúng ." Ông dừng một chút, nhấn mạnh: "Chủ yếu vẫn là dựa bao bì~~!"

Ông đặc biệt nhấn mạnh hai chữ "bao bì".

"Trà của cô đến cũng vô dụng nếu bao bì nâng tầm đẳng cấp, bọn Tây sẽ chê ngay! Giá cả cũng bán cao !" Ông cầm xấp bản vẽ thiết kế của Tô Uyển Anh, lật từng tờ cho Hứa Minh Nguyệt xem: "Cho nên bàn với Uyển Anh , của chúng tiếng vang thị trường quốc tế thì đầu tư bao bì, bắt kịp gu thẩm mỹ quốc tế hiện nay, giữ nét đặc sắc của Trung Quốc, cho thật tinh tế."

Ông mở một tờ giấy , đó là bản vẽ màu.

Bút vẽ do Hứa Minh Nguyệt cung cấp. A Cẩm nghỉ hè về quê chỉ mang theo bộ b.út marker Acrylic 32 màu mà còn cả b.út chì màu. Những cây b.út tay Tô Uyển Anh biến thành những bản thiết kế tinh xảo tuyệt .

"Chúng bỏ kiểu đóng gói hộp to đại tướng ngày xưa." Nhắc đến hộp hiện tại, Tô Uyển Anh quả thực nỡ thẳng. Toàn là những hộp sắt màu xanh, màu đỏ thống nhất, hoặc in thẳng ảnh núi non sông nước lên hộp, trông thô .

Tô Uyển Anh vẽ là loại sứ trắng, bên vẽ tranh thủy mặc sơn thủy. Bà còn vẽ mấy mẫu khác như "Mai Lan Trúc Cúc", "Hỉ Sự Đa Đa", những câu thơ chữ Hán bằng b.út lông... Bà cũng để nhiều trắng hũ sứ, mỗi hũ đựng chỉ to bằng lòng bàn tay.

Ngành bao bì trong nước phát triển, nhưng đồ gốm sứ lịch sử ngàn năm. Không bao bì chân túi đóng gói sặc sỡ như quốc tế, nhưng những hũ gốm nhỏ mang đậm cảm xúc và đẳng cấp văn hóa.

Tất nhiên, chỉ hũ nhỏ, cũng hũ lớn hơn, nhưng hũ lớn nhất mà Tô Uyển Anh thiết kế cũng chỉ đựng tối đa hai ba lạng, chú trọng sự tinh tế và sang trọng.

Họ sợ Hứa Minh Nguyệt chấp nhận ý tưởng , hai cặp mắt đều lo lắng cô.

Thật sự thì tư tưởng kiểu cực kỳ lệch pha với xu hướng chủ đạo của xã hội hiện tại. Nếu cẩn thận, vợ chồng họ thể chịu một trận đấu tố nữa!

Nếu gặp là Hứa Minh Nguyệt, và nếu vì lo lắng con gái về nông thôn cắm đội chịu nổi việc đồng áng vất vả, tạo chút giá trị mặt Hứa Minh Nguyệt để cơ hội giúp đỡ con, thì vợ chồng họ tuyệt đối sẽ gánh việc .

Họ chuẩn cả bụng văn để thuyết phục Hứa Minh Nguyệt. Không ngờ Hứa Minh Nguyệt bản thiết kế của Tô Uyển Anh xong, chẳng lời nào mà gật đầu ngay, nhận lấy những bản vẽ đó bảo: "Hai chuẩn , ngày mai để Hứa Phượng Tường đưa hai đến xưởng gốm sứ ở thành phố bên cạnh. Cần đồ sứ thế nào, kích cỡ , các trực tiếp trao đổi với công nhân xưởng sứ. Ngoài , hộp đóng gói bên ngoài thì hai vợ chồng tìm thợ mộc bàn bạc, tạm thời cứ đặt 500 cái ."

Cô cũng dám đặt nhiều. Không cứ giao đóng gói cho công ty ngoại thương nhà nước là họ sẽ nhận ngay .

Hứa Minh Nguyệt cũng đang mạo hiểm.

Chốt xong chuyện bao bì , Hứa Minh Nguyệt cửa sông Bồ lâu. Cô về đại đội Lâm Hà ngủ một đêm, hôm chạy tới công xã Thủy Phụ.

Một thời gian đến, công xã Thủy Phụ đổi ch.óng mặt.

Đầu tiên là khu ký túc xá cán bộ.

Ký túc xá cán bộ công xã Thủy Phụ xây xong một thời gian dài. Lớp cán bộ cũ cơ bản đều phân nhà, ngược lớp cán bộ trẻ mới thi đậu chỉ thể ở trong khu ký túc xá cũ. Dù , đối với những thiếu chỗ ở trong thời đại thì đó cũng là nơi chốn tồi.

Căn hộ của Hứa Minh Nguyệt Hứa Kim Hổ cho dọn dẹp sạch sẽ từ sớm. Theo yêu cầu của cô, tường quét vôi trắng xóa, đóng một tủ tường đụng trần chiếm trọn một mặt tường, tạo gian lưu trữ lớn. Căn hộ gồm một phòng ngủ, bên ngoài là phòng khách nhỏ, bếp và nhà vệ sinh riêng. Nếu con cái theo đến ở thì phòng khách vẫn thể ngăn thêm một gian nhỏ nữa. Về cơ bản, căn hộ đủ đáp ứng nhu cầu sinh hoạt cho một gia đình ba bốn trong thời buổi .

Căn hộ của Hứa Kim Hổ ngay đối diện cầu thang với căn của Hứa Minh Nguyệt, cả hai đều ở vị trí trung tâm nhất của dãy ký túc xá.

Sau khi đắc ý dẫn Hứa Minh Nguyệt xem xong căn hộ phân, Hứa Kim Hổ đưa cô xem bãi tha ma.

Phải công nhận Hứa Kim Hổ đúng là việc, năng lực thực thi siêu cường. Chỉ cần giao việc cho ông, gần như cần lo lắng bất cứ điều gì, ông đều sắp xếp thỏa đáng.

Nơi là vùng hoang vu đầy mồ mả giờ trở thành một con đường xi măng rộng và dài. Nhờ con đường xây dựng, dân công xã Thủy Phụ vốn chê nơi hoang vắng âm u giờ sang chê bai con đường chính của công xã – nơi những chiếc xe tải chở than lớn chạy qua đường lồi lõm, đen sì và lầy lội. Giờ hàng ngày, họ thà đường vòng qua con đường mới còn hơn.

Cứ thế, khu bãi tha ma hẻo lánh âm u bỗng trở nên đông vui, chút nên cũng bớt vẻ rợn tóc gáy.

Chỉ là buổi tối vẫn ít dám qua đây.

Tiếp theo là bên phía nghĩa trang liệt sĩ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-387.html.]

Nhờ con đường xi măng chạy qua khu bãi tha ma phía , quãng đường từ phố chính đến nghĩa trang liệt sĩ rút ngắn. Thông qua con đường , thể thẳng đường đê hướng về thành phố bên cạnh.

Hai , Hứa Kim Hổ chỉ những thửa ruộng rộng lớn phía thu hoạch xong và đang trồng cải dầu, lúa mì vụ đông, : "Chẳng cháu mô hình lúa - cá ở đại đội Lâm Hà ? Chú thấy mô hình đó cũng , nên cho triển khai lúa - cá ở bên luôn. Đều cạnh sông Trúc Tử, lý nào phía nam sông lớn mà phía đông sông lớn , đúng ?"

Khi câu , ông toe toét lộ cả hàm răng, đôi mắt vốn hung dữ giờ cong tít . Rõ ràng việc nuôi cá trong ruộng lúa ở các đại đội phía đông sông lớn cũng gặt hái thành quả .

Anh hớn hở kể: "Này! Cháu đừng chứ, ruộng lúa lớn thế, nước nông thế mà vẫn nuôi cá, mỗi mẫu ruộng còn thu hơn trăm cân cá." Quan trọng hơn là sản lượng lương thực hình như cũng tăng lên.

Tuy sản lượng mỗi mẫu tăng nhiều, nhưng tính bộ hai mươi đại đội sản xuất trực thuộc công xã Thủy Phụ – dù đại đội nào cũng ruộng gần sông Trúc T.ử thích hợp nuôi cá, nhưng phần lớn đều triển khai – thì tổng lượng cá thu cũng đủ khiến Hứa Kim Hổ bất ngờ vui sướng.

Ngoài phần lương thực nộp thuế cho cấp , sản lượng lúa mỗi mẫu đều cao hơn năm 10%, cộng thêm 180 cân cá mỗi mẫu. Ít nhất năm nay, xã viên công xã Thủy Phụ đều thể ăn một cái tết no ấm. Điều thể khiến vui mừng?

Nếu nhờ Hứa Kim Hổ kiên quyết gạt bỏ lời bàn tán , ép các đại đội trưởng và bí thư đại đội bên theo mô hình lúa - cá, thì họ sản lượng , cá mà ăn?

Cũng chính nhờ vụ lúa mùa và thu hoạch thêm nhiều cá tôm, nên vùng phía đông sông lớn mới thể triển khai trồng cải dầu và lúa mì vụ đông như hiện tại.

Nếu , năm để xã viên no bụng, đều ưu tiên trồng khoai lang thu. Năm nay chỉ những đại đội sản xuất nuôi cá mới còn trồng khoai lang. Những vùng đất quanh công xã Thủy Phụ giờ đều phủ xanh cải dầu và lúa mì. Có thể dự kiến, đến tháng Năm, tháng Sáu sang năm, khi cải dầu và lúa mì chín, bàn ăn của dân công xã Thủy Phụ ngoài cá khô còn thêm dầu ăn xào nấu, và thêm cả bánh bao, mì sợi.

Đối với một xuất từ đại đội sản xuất như Hứa Kim Hổ, còn gì đáng vui hơn việc lãnh đạo cả công xã ăn no, mâm cơm rau, trong bụng chút dầu mỡ?

Bất tri bất giác, ông dẫn Hứa Minh Nguyệt tới nghĩa trang liệt sĩ.

Nghĩa trang liệt sĩ giờ đây khác biệt so với nơi cỏ mọc um tùm, che lấp cả bia mộ ngày . Những ngôi mộ hình bán nguyệt phủ xi măng , mộ bia đá nhỏ. Ngoài còn một tấm bia đá khổng lồ xây bằng xi măng sừng sững, bia đề câu đối mà Hứa Minh Nguyệt từng : mặt là "Liệt sĩ cách mạng, vĩnh thùy bất hủ".

Đối với tấm bia đá , Hứa Kim Hổ đắc ý. Dự toán ban đầu cần bảy tám trăm đồng mới tu sửa xong nghĩa trang, nhưng ông đến hai trăm đồng thành. Ông còn giúp những ngôi mộ di dời đến phía , kể cả mộ chủ vô chủ, đều xây gạch và lập bia xi măng.

Phóng mắt , cả nghĩa trang bóng tấm bia xi măng khổng lồ, tựa như một vị tướng quân oai phong lẫm liệt đang canh giữ, bảo vệ dân phía . Những ngôi mộ và bia đá rõ ràng, ngay ngắn sừng sững bia liệt sĩ.

Chứng kiến cảnh , Hứa Minh Nguyệt – vốn dễ xúc động – hiểu hốc mắt chợt ươn ướt. Dường như cô cũng thấy vui cho các liệt sĩ cách mạng, vui cho những dân họ che chở phía .

Thấy Hứa Minh Nguyệt xúc động rơi nước mắt, Hứa Kim Hổ gãi đầu ngượng ngùng: "Mấy cái mộ phía là mộ nhận di dời tới, còn một mộ vô chủ..." Ông chỉ một ngôi mộ lớn phía : "Đấy, chú gom hết chôn chỗ đó. Cũng nỡ để họ cô hồn dã quỷ. Sau cúng bái thì cũng thắp cho họ nén hương, để họ hưởng chút khói hương trần gian."

Hứa Minh Nguyệt , lau nước mắt : "Chú Hai, năng cẩn thận, thời buổi ai mấy câu mê tín thế ."

Hứa Kim Hổ hào sảng, để tâm: "Ôi dào, đây chẳng chỉ hai chú cháu ? Chú ngốc mà linh tinh với ngoài?"

Nói đến đây, ông bỗng trầm xuống, nhớ tới Chủ nhiệm Tào – thăng chức lên Phó Chủ tịch huyện Ngô Thành.

Vốn tưởng thăng quan phát tài là chuyện , ai ngờ lên Ngô Thành một năm xảy sự kiện đoạt quyền ở Ủy ban Cách mạng. Huyện trưởng Tào với căn cơ vững chắc trở thành vật hy sinh trong cuộc tranh giành quyền lực. Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, còn nữa.

Là cấp cũ của Huyện trưởng Tào, khi tin ông tự sát, Hứa Kim Hổ cảm thấy thật khó tin.

Huyện trưởng Tào chỉ hơn ông chừng hai tuổi, đến năm mươi, lên đến chức Phó Chủ tịch huyện , ai ngờ như .

Nhất thời, Hứa Kim Hổ mất hết hứng thú ban nãy, chắp tay lưng lẳng lặng về.

Hứa Minh Nguyệt hiểu chuyện gì xảy , cũng lẳng lặng theo.

Khi đê, một bên là mặt sông Trúc T.ử mênh m.ô.n.g sóng nước, một bên là đồng ruộng xanh mướt cải dầu và lúa mì, Hứa Kim Hổ thổn thức: "Từ lúc chú còn bé tí, quanh năm suốt tháng đ.á.n.h giặc. Đánh xong giặc Nhật đ.á.n.h Quốc Dân Đảng, đ.á.n.h xong Quốc Dân Đảng tiễu phỉ, chẳng ngày nào ngơi nghỉ. Mắt thấy cuộc sống ngày càng lên, càng sống càng hy vọng, thì lòi đám Hồng Tiểu Binh."

Trên đê chỉ hai chú cháu, cũng chỉ mặt Hứa Minh Nguyệt ông mới dám lời thật lòng, c.h.ử.i đổng một câu: "Cái thế đạo ch.ó má !"

 

 

 

 

 

Thư Sách

 

 

 

 

Loading...