Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 413:-------
Cập nhật lúc: 2026-01-14 09:54:48
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hắn vốn là một khả năng hành động và thực thi cực kỳ mạnh mẽ. Sau khi định trật tự trị an, Ngô Thành cũng bước thời kỳ yên bình, tạo đà cho sự phát triển vững chắc cả về kinh tế lẫn nông nghiệp.
Các cụ già sống đỉnh núi cũng vì thế mà thoải mái hơn nhiều, còn nơm nớp lo sợ, lúc nào cũng như chim sợ cành cong như những năm .
Khi tin lạ dân đại đội Lâm Hà lên núi, phản ứng đầu tiên của ông cụ Giang là chạy trốn rừng sâu, mà là tảng đá lớn xuống quan sát.
Dù gần 70 tuổi – độ tuổi coi là cao thọ ở thời đại – nhưng ánh mắt ông vẫn vô cùng sắc bén.
Sau một hồi quan sát, ông xuống tảng đá với dáng vẻ đường hoàng, uy nghiêm, hề né tránh, chỉ điềm tĩnh chờ đợi những lên.
Thấy ông như , các cụ khác cũng bỏ ý định chạy trốn. Nếu gặp tình huống nhất, cùng lắm thì nhảy xuống từ tảng đá , coi như xong một kiếp .
Nói thì , nhưng những năm tháng sống bình yên ở đại đội Lâm Hà nhen nhóm trong họ khát vọng sống. Nếu thể, ai mà chẳng trở nơi từng gắn bó, ai mà chẳng gặp , con cái?
Khi những càng đến gần, ông cụ Giang càng thêm bình tĩnh. Cho đến khi đoàn leo lên đến đỉnh núi Lò và cung kính tiến chào ông, các cụ già khác mới trút bỏ gánh nặng trong lòng.
Trước khi rời , ông cụ Giang với Giang Thiên Vượng: "Mấy năm nay, quản lý Ngô Thành ." Rồi ông sang Hứa Minh Nguyệt: "Cũng nhờ cô chăm sóc. Mong rằng tương lai sẽ gặp cô ở một nơi cao hơn, xa hơn."
Nói xong, ông bình thản cùng đoàn đến đón rời .
Hai chiếc ô tô quân dụng màu đen đến một cách lặng lẽ cũng rời trong lặng lẽ, thậm chí dừng ở đại đội Lâm Hà thêm chút nào.
Khi ngày càng nhiều những vị lão thành như ông cụ Giang phục hồi chức vụ và công tác đảng cả nước, Hứa Minh Nguyệt rằng ngày chia tay thời đại cũng còn xa nữa.
Chẳng từ bao giờ, phong trào học tập bỗng rộ lên trong giới thanh niên trí thức ở các đại đội sản xuất trực thuộc công xã Thủy Phụ.
Thực phong trào bao giờ nguội lạnh, bởi trường tiểu học Ven Sông của đại đội Lâm Hà năm nào cũng tuyển giáo viên. Từ chỗ mỗi năm tuyển 5-6 , giờ chỉ còn 1-2 chỉ tiêu, cộng thêm các nhà máy trong công xã cũng tuyển dụng, khiến đám thanh niên trí thức bao giờ từ bỏ việc đèn sách. Họ dốc hết sức lực để giáo viên, thoát khỏi cảnh bán mặt cho đất bán lưng cho trời đầy tuyệt vọng.
Sở Tú Tú và Diệp Băng Lan thì rõ, đến cuối năm , kỳ thi đại học sẽ khôi phục. Mấy năm nay, Sở Tú Tú từ trồng bông đến trồng cải dầu, xong việc đồng áng sang việc trong gian trồng trọt, bao giờ lơ là chuyện gieo trồng. Giờ thì sắp đến lúc hái quả ngọt, cô thi đại học, cô Thanh Hoa - Bắc Đại!
Quyết tâm học tập của cô mạnh mẽ hơn bất cứ ai, ngày nào cũng ôm sách, giải đề.
Thanh niên trí thức ở đại đội Lâm Hà vốn chăm chỉ, nay xuất hiện một "cuốn vương" như thế, thành kéo theo , cả mới lẫn cũ đều lao học, tất cả đều liều mạng ôn luyện cho đợt tuyển dụng giáo viên sắp tới!
Cũng đang nỗ lực học tập kém là A Cẩm – sớm học xong chương trình cấp 3 và đang theo học chương trình đại học cùng các giáo sư, chuyên gia hạ phóng ở Cửa sông Bồ.
Học xong cấp 3, A Cẩm ở đại đội Lâm Hà mà chuyển đến phòng thí nghiệm nghiên cứu phát triển ở Cửa sông Bồ, trợ lý cho các chuyên gia điện lực tại đó.
Hiện nay, vùng phía nam sông Đại Hà thành công trình "một sông sáu trạm" và "một núi mười trạm", phủ điện lưới khắp vùng. Các trạm thủy điện chỉ cung cấp điện mà còn giải quyết vấn đề tưới tiêu cho hàng chục vạn mẫu đất, giúp dân vùng núi thoát khỏi cảnh thiếu nước, thiếu đất canh tác và thiếu lương thực.
Tuy nhà nào cũng điện, nhưng ánh đèn bắt đầu lấp lánh trong núi sâu, tựa như những vì rơi xuống giữa rừng cây trong đêm tối.
"Quý Niên, đưa em gái học đấy ?"
Dưới chân núi đại đội Cửa Đá, một bé mười hai, mười ba tuổi đang dắt một cô bé chừng bảy, tám tuổi. Cả hai đều đeo cặp sách. Cậu bé đeo chiếc cặp vải bạt màu xanh quân đội thịnh hành nhất thời bấy giờ, còn cô bé thì đeo một chiếc ba lô hai quai.
Chiếc ba lô là do Bí thư Hứa của công xã Thủy Phụ tặng. Bí thư Hứa bảo cô bé duyên với con gái nên quý, năm nào cũng gửi quần áo, đồ ăn, hồi nhỏ còn gửi cả sữa bột cho.
Ai cũng ghen tị với phúc phần của cô bé khi lọt mắt xanh của Bí thư công xã.
Bí thư Hứa cứ nhắc mãi chuyện cho cô bé đến đại đội Lâm Hà học. Năm ngoái cô bé lên bảy, đáng lẽ học , nhưng vì mới sinh em tư, em ba thì mới hai tuổi, ở cữ tiện chăm sóc nên việc học hoãn một năm. Bí thư Hứa cho đến giục nhiều , còn đích tới hỏi thăm và tặng cho cô bé chiếc cặp sách xinh xắn .
"Quý Phương, cháu thì ai trông em ba, em tư cho ? Không ai trông em !" Mấy phụ nữ trong thôn trêu chọc cô bé: "Hay là đừng học nữa, ở nhà trông em ? Con gái học hành gì? Nhường cặp sách cho em ba, em tư, đợi hai năm nữa chúng nó lớn học!"
Triệu Quý Phương tính cả tuổi mụ mới lên tám, là chị cả trong nhà, bố là đội trưởng đội sản xuất núi Than, tính cách cũng chẳng dạng . Cô bé đáp lanh lảnh: "Mẹ nuôi cháu bảo cháu học, đây là cặp sách nuôi tặng cháu!"
Cô bé ôm c.h.ặ.t chiếc cặp sách nhỏ xinh lòng như báu vật.
Đây là chiếc cặp sách độc nhất vô nhị trong thôn, cô bé mới thèm nhường cho em trai !
Mẹ nuôi bảo , đồ bà tặng đều là của cô bé tất!
Thực Hứa Minh Nguyệt từng chính thức nhận cô bé con nuôi. Dù cô bé cũng là "" của ở kiếp , nhận "" con nuôi cứ sai sai.
vì cô chăm sóc Triệu Quý Phương quá đặc biệt nên ai cũng tưởng cô định nhận nuôi. Mã Tú Mai cũng nhắc nhắc chuyện nhiều . Cô nỡ từ chối thẳng thừng, cứ lấp lửng coi như ngầm thừa nhận. Năm nào cô cũng gửi riêng cho Triệu Quý Phương nhiều đồ , khiến Triệu Quý Niên cũng hưởng lây. Hồi học ở trường tiểu học Ven Sông, hễ Hứa Minh Nguyệt ở đại đội Lâm Hà là bảo A Cẩm mời Triệu Quý Niên về nhà ăn cơm, món gì ngon cũng bảo A Cẩm mang cho một phần.
Triệu Quý Niên rõ Bí thư Hứa với là nhờ em gái. Cậu hơn em gái bảy tuổi, dáng cả, càng yêu thương em hơn. Sau khi hai đứa em trai đời, em út còn ẵm ngửa gì, còn em ba mới ba tuổi lộ rõ vẻ nghịch ngợm.
Nhờ tình hình trị an ở Ngô Thành và công xã Thủy Phụ mấy năm nay, nên việc an hơn nhiều. Trước phụ trong núi còn đưa đón con, giờ thì bọn trẻ tự thành từng nhóm, đứa lớn dắt đứa bé.
Triệu Quý Niên cũng dắt Triệu Quý Phương, nhảy chân sáo về phía đại đội Lâm Hà. Tay xách theo cái giỏ tre, hái những bông hạ khô thảo màu nâu già mọc ven đường.
Hạ khô thảo nở hoa từ tháng 5, kết hạt tháng 7, và mọc đầy đường từ tháng 7, tháng 8 cho đến tận tháng 10.
Bọn trẻ con chỉ vài loại thảo d.ư.ợ.c cơ bản như đại kế, tiểu kế, bồ công , ích mẫu, hạ khô thảo... Đây đều là những loại trạm y tế đại đội Lâm Hà thu mua quanh năm. Trên đường học về, bọn trẻ thường tiện tay hái đem đến trạm y tế đổi lấy tiền.
Đang mùa thu hái hạ khô thảo, loại thảo d.ư.ợ.c mọc thành từng mảng lớn ở địa phương. Hai em hái, chẳng mấy chốc nửa giỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-413.html.]
Hạ khô thảo khô và nhẹ, nửa giỏ tre chẳng đáng là bao, chỉ bán một hai hào. với bọn trẻ, đó là cả một gia tài. Tích cóp cả năm cũng hai ba đồng, đứa nào chăm chỉ, nhiều loại cây t.h.u.ố.c trong núi thì còn kiếm nhiều hơn.
Khi hai em đến đại đội Lâm Hà thì là giữa trưa, bụng đói kêu ùng ục. Chúng bèn đào ít củ nhọt ven đường ăn tạm. Loại củ to bằng ngón tay, bóc lớp vỏ mỏng bên ngoài ăn giòn giòn, vị ngòn ngọt giống củ mài.
Trên đường báo danh, Triệu Quý Niên tình cờ gặp A Cẩm cũng đang dắt em gái thủ tục nhập học.
A Cẩm năm nay 18 tuổi, cuối cùng cũng cao lên 1m60. Tính cách cô vẫn hoạt bát như hồi nhỏ. Thấy Triệu Quý Niên, cô gọi lớn từ xa: "Triệu Quý Niên!"
Triệu Quý Niên đầu , thấy quen liền chào hỏi thiết: "Chị A Cẩm."
A Cẩm dắt tay A Sắt mới 6 tuổi, tò mò ngắm "bà ngoại" thời thơ ấu của : "Đây là em gái ? Em tên gì thế?"
"Triệu Quý Phương."
A Cẩm xuống, mắt cong cong, đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé thô ráp của Triệu Quý Phương: "Chào Tiểu Phương nhé." Rồi cô giới thiệu cô em gái nhỏ bên cạnh bằng giọng địa phương: "Đây là em gái chị, Hứa Ái Mộng, em thể gọi nó là A Sắt."
, bố cô âm thầm đặt tên cho em gái suốt hơn nửa năm trời, cuối cùng chốt cái tên .
Hứa Ái Mộng, lái là "Hứa yêu Mạnh".
Giải thích thì bảo là lót chữ "Ái" cho giống các chị Hứa Ái Quốc, Hứa Ái Đảng cùng lứa, nên cũng đặt tên em là "Ái".
lý do đó chẳng ai tin cả.
Từ khi tên khai sinh, cả nhà chẳng ai gọi tên thật của cô bé, gọi tên ở nhà do đặt.
Hộ khẩu của Hứa Ái Mộng là do Mạnh Phúc Sinh . Mãi đến khi tên cô bé trong sổ hộ khẩu một thời gian, Hứa Minh Nguyệt xong việc mới sực nhớ hỏi chồng nhập khẩu cho con . Mạnh Phúc Sinh mới đáp: "Nhập ."
Thư Sách
Hứa Minh Nguyệt đương nhiên hỏi xem đặt tên khai sinh cho con là gì.
Mạnh Phúc Sinh ấp úng mãi chịu .
Cho đến khi Hứa Minh Nguyệt tự tìm thấy cuốn sổ hộ khẩu màu vàng trong ngăn kéo bàn việc, mở xem trang thứ 4 tay, cô mới thấy cái tên "Hứa Ái Mộng".
Phản ứng đầu tiên của cô là: Ai đặt tên con là "Mộng" (giấc mơ)?
Theo thói quen của Hứa Minh Nguyệt, cô thích đặt cho con những cái tên mang ý nghĩa , chúc phúc, như chữ "Cẩm" trong tên A Cẩm, mang ý nghĩa tươi , rực rỡ, quý phái như "gấm vóc", "tiền đồ như gấm".
Còn chữ "Mộng" gợi cảm giác ảo ảnh, mơ hồ, dường như hợp lắm với những mong ước cô dành cho con.
Lúc cô kịp liên tưởng chữ "Mộng" với họ "Mạnh", chỉ tỏ vẻ nghi hoặc sang chồng: "Hứa Ái Mộng?"
khi ba chữ thốt khỏi miệng, cô bỗng nhận điều gì đó, nhưng vẫn dám tin đồng chí Mạnh nhà là "cuồng yêu" đến thế. Cô kinh ngạc hỏi: "Không như em nghĩ đấy chứ?"
Cô hy vọng là đa nghi, tự đa tình, nhưng rõ ràng là .
Bởi vì ánh mặt trời, gương mặt của đồng chí Mạnh già đời bỗng ửng đỏ, lan tận mang tai. Hứa Minh Nguyệt mới vỡ lẽ, hóa đồng chí Mạnh đúng là một kẻ si tình hạng nặng.
Vốn thích trêu chọc khác, khi hiểu ý nghĩa cái tên, cô nghiêm túc gật đầu, như thật: "Hứa yêu Mạnh, cái tên đặt cũng sai, quả thực là như thế."
Khoảnh khắc , thần sắc gương mặt và ánh sáng trong đáy mắt Mạnh Phúc Sinh tựa ngàn , khiến Hứa Minh Nguyệt nghĩ thầm lẽ cả đời cô cũng sẽ quên .
Trong nhà chắc chỉ A Cẩm là hiểu ý nghĩa của Triệu Quý Phương đối với Hứa Minh Nguyệt. Thế nên cô tự nhiên một tay dắt em gái 6 tuổi, một tay dắt Triệu Quý Phương, mời hai em về nhà chơi, miệng hỏi chuyện Triệu Quý Niên: "Các ăn trưa ?"
Lẽ họ đến trường đăng ký từ sáng, nhưng vì mải mê hái t.h.u.ố.c dọc đường nên đến nơi thì trưa. Các thầy cô giáo đều nghỉ, đến 1 giờ chiều mới bắt đầu việc .
Triệu Quý Niên ngại ngùng cúi đầu, nhưng cái bụng phản chủ kêu lên ùng ục.
Kiếp khi Triệu Quý Niên qua đời, A Cẩm còn nhỏ nên nhiều ấn tượng về ông . vì Hứa Minh Nguyệt, cô tự nhiên cũng dành cho một phần tình , bèn dẫn cả hai em về nhà.