Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 448:[Phiên ngoại] Bơi về phía trước

Cập nhật lúc: 2026-01-14 23:58:49
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kiếp A Cẩm từng một cái bể bơi hồn để bơi lội, lấy đồng hồ bấm giờ để đo thành tích? Mẹ cô đồng hồ, nhưng chỉ đồng hồ thì gì khi bể bơi tiêu chuẩn?

Thế nên lúc đó Hứa Cẩm trả lời thật thà: “Chưa đo bao giờ ạ.”

Huấn luyện viên Diệp lập tức phản ứng , hỏi: “Trước đây em bơi ngoài sông ?”

Chuyện chẳng gì lạ. Những bơi giỏi phần lớn đều đến từ vùng sông nước. Hệ thống sông ngòi chằng chịt luyện cho họ cảm giác nước cực , tạo nên thiên phú bơi lội đặc biệt.

vấn đề ở chỗ, thiên phú đến mấy mà qua đào tạo bài bản, đến tư thế bơi chuẩn còn thì so bì với thành viên đội bơi nam?

Hai cô gái xuất từ trường thể d.ụ.c thể thao cũng A Cẩm đầy kinh ngạc.

Họ tuy bơi từ nhỏ, đào tạo bài bản, nhưng chính vì thế họ mới hiểu rõ sự chênh lệch thể chất giữa nam và nữ.

Trước khi dậy thì, sự chênh lệch quá lớn, con gái thể dựa thiên phú để thắng con trai. khi bước tuổi dậy thì, sự khác biệt về thể chất ngày càng bộc lộ rõ rệt.

Dù hai cô gái đều 25-26 tuổi, tập luyện từ nhỏ và tự tin thua kém bất kỳ ai ở đây, nhưng cũng xem đối thủ là ai.

So với các bạn nữ khác, họ tự tin "nháy mắt hạ gục" tất cả. so với đội nam, đến thể lực và chiều cao, đối phương là đội tuyển chuyên nghiệp của trường cơ mà!

Hơn nữa, Hứa Cẩm chỉ bảo họ thi đấu, mà động tác cởi áo của cô, rõ ràng là cô đích xuống nước!

Chỉ cần chiều cao đến 1m70 của Hứa Cẩm, họ ngay cô tuyệt đối dân bơi lội chuyên nghiệp.

Hai cô gái thở dài trong lòng, nhưng "thua thua trận", họ vẫn dũng cảm : “Chúng sẽ thi!”

A Cẩm lập tức tiếp lời: “Ba chúng sẽ thi! 50m, 100m, 200m, 400m 800m, tùy các chọn!”

Từ nhỏ cô bơi thi với bọn con trai, thiên phú , bơi cực nhanh, chẳng mấy chốc bỏ xa đám con trai lớn hơn 2-3 tuổi. Cô chẳng ngán gì bọn con trai cả. Hơn nữa, ở đại đội Lâm Hà ai cũng bơi, cô dạy bọn trẻ con trong thôn bơi, nhưng ai vượt qua cô.

Cô tự tin lắm!

Lời tuyên chiến của A Cẩm khiến hai cô bạn trường thể thao hoảng hồn. Gì cơ? 400m, 800m á? Con gái so thể lực đường trường với con trai?

Cũng giống như chạy bộ, chạy nước rút cần sức bật, chạy đường dài cần sức bền. Về mặt bẩm sinh, thể lực của nam giới hơn nữ giới. Nếu đối thủ là dân nghiệp dư thì , đằng là vận động viên bán chuyên nghiệp đang ở độ tuổi sung sức nhất.

Hai A Cẩm với ánh mắt hoảng sợ xen lẫn c.h.ế.t lặng, như một kẻ điên.

HLV Diệp lời thách đấu ngây thơ của Hứa Cẩm, bất đắc dĩ sang giới thiệu với đội nam: “Giới thiệu với các em, đây là Hứa Cẩm, đây em bơi ở sông quê.”

Mọi ồ lên, vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ.

Thảo nào, quen bơi sông từ nhỏ thường chỉ mấy kiểu bơi ch.ó, họa hoằn lắm mới bơi sải bơi ngửa nhưng tư thế cũng chẳng chuẩn. Tất nhiên cũng bơi nhanh, cảm giác nước , nhưng so với vận động viên đào tạo bài bản thì đúng là: rõ ràng bình thường nhưng quá tự tin.

Thư Sách

Trong mắt họ lúc , A Cẩm chính là điển hình của sự tự tin thái quá.

Họ cũng ngại phái thành viên chính thức thi đấu, bèn chỉ định ba thành viên dự kém nhất đội, cợt: “Thời Bồi Sinh, Vu Bác Văn, Trương Bằng, ba chơi với các em một chút .”

Thế là họ nể mặt lắm , cử lính mới tò te mà cử thành viên dự tiếp chiêu. Dù , họ vẫn cảm thấy đang bắt nạt phụ nữ, nhất là cô bé dẫn đầu trông còn đến hai mươi tuổi.

Lúc nãy tranh cãi hăng m.á.u thì để ý, giờ kỹ thấy đội nữ các em gái xinh xắn, trong lòng họ cũng thấy áy náy.

A Cẩm thấy ba bước đều mặc đồ bơi, đội mũ bơi của đội tuyển trường, đương nhiên họ là ba thành viên kém nhất đội dự .

Thực , dù là kém nhất đội dự thì trình độ của họ cũng đạt mức vận động viên nghiệp dư cấp cao.

HLV Diệp nỡ cảnh , bèn hòa giải: “Thôi nào, đừng bắt nạt con gái!” Ông sang khuyên A Cẩm: “Các em nghịch nước thì đợi thêm chút nữa, đến tháng Sáu bể ngoài trời mở cửa, bọn sẽ nhường bể trong nhà cho các em, tha hồ mà diện đồ bơi, ?”

Ông nghĩ bụng, giờ đầu tháng Tư, đợi hai tháng nữa .

Ông thực lòng nghĩ cho A Cẩm. Một phần vì ấn tượng ban đầu , phần khác thấy cô bé mang đến nhiều trang thiết xịn xò như , gia thế chắc tầm thường, mối quan hệ , đội bơi còn cần nhờ vả.

Đội nam cũng hất hàm : “Có thi đây? Không thi thì để bọn tập tiếp nhé?”

Mấy cô gái mặc áo len, áo khoác đây đương nhiên thấy nóng, nhưng đội nam chỉ mặc quần bơi, dù quấn khăn tắm nhưng vẫn rét run cầm cập. Nhiệt độ nước bể bơi thời so với thời hiện đại.

“Thi chứ, đương nhiên là thi!”

A Cẩm lâu bơi. Hứa Minh Nguyệt sợ con gái gặp nguy hiểm nên cấm cô bơi sông mùa đông. Một mùa đông xuống nước, A Cẩm ngứa ngáy chân tay lắm .

“Thi thì nhanh lên! Bọn còn tập tiếp!” Đội nam giục giã.

Họ lạnh, xem kịch , tranh thủ dằn mặt đám đàn em trời cao đất dày một trận để khỏi tranh giành bể bơi.

“Các đợi một chút, bọn đồ !” A Cẩm liếc ba thành viên dự một cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-448phien-ngoai-boi-ve-phia-truoc.html.]

Vào phòng đồ, cô hỏi hai bạn nữ trường thể thao: “Các chứ?”

Một cô gái tên Hướng Hồng Mai thẳng thắn : “Bọn tớ thì vấn đề gì, vấn đề là ở , ?”

Họ khác với A Cẩm, họ là dân thành phố, từ nhỏ theo bố bơi vượt sông Trường Giang, bộc lộ năng khiếu ở các giải nghiệp dư tuyển trường thể thao, tập luyện liên tục ngừng nghỉ. Nên về thực lực bản , họ tự tin.

Tuy nhiên, họ kịp khởi động, trong khi đội nam tập luyện nãy giờ, cơ thể nóng máy.

A Cẩm bao giờ nghi ngờ khả năng của , tươi rói: “Sao tự bảo chứ? Nhất định !”

Các cô gái khác trình độ A Cẩm thế nào, thấy cô tự tin như cũng phấn chấn hẳn lên, reo hò cổ vũ: “Cố lên! Đánh bại đám con trai coi thường phụ nữ , mang vinh quang về cho chị em chúng !”

đấy, cái mặt đắc ý của họ mà ghét!”

Hai cô gái trường thể thao bất lực , ngán ngẩm sự ngây thơ của đồng đội. Đám con gái tưởng cứ khoát nước vài cái là thắng vận động viên bán chuyên nghiệp đào tạo bài bản ?

khí đẩy lên cao trào thế , hai đành bất đắc dĩ bàn bạc đối sách.

Hướng Hồng Mai : “Tớ mạnh về bơi ngửa, sức bật , tớ chọn 100m ngửa. Cậu thì ?”

Cô gái còn tên Mã Duyệt đáp: “Sở trường của tớ là bơi ếch. Sức bật con gái chắc chắn con trai, 50m là cự ly sở trường của họ, dài quá thì thể lực đủ. Tớ chọn 100m ếch.”

Lúc , một trong hai cô nảy sinh ý định tranh thủ lĩnh, bắt đầu bày mưu tính kế: “Ba đấu ba, chắc là đấu theo kiểu tam thắng lưỡng (thắng 2/3 trận). Tớ quan sát vị trí bơi của họ, da trắng bơi cuối cùng chắc là yếu nhất, quần bơi đen bơi đầu chắc là mạnh nhất. Chúng dùng kế ‘Điền Kỵ đua ngựa’ . Tớ và mỗi xử lý một trong hai tên da trắng mặt tròn và da đen mặt vuông , để tên quần bơi đen cho .”

Cô hất hàm về phía A Cẩm đang cởi quần áo.

Hai bàn bạc oang oang, chẳng thèm giấu giếm ai.

Không tất cả các cô gái đều mù quáng ủng hộ A Cẩm. Nhìn sắc mặt nghiêm trọng của hai cô bạn trường thể thao và nụ cợt nhả của đội nam, họ cũng lờ mờ nhận tình thế mấy lạc quan.

Nhiều xúm quanh hai cô gái trường thể thao, hiến kế: “Tớ thấy đấy, các cứ chọn kiểu bơi sở trường của . Họ chấp nhận đấu thì chắc chắn sẽ đồng ý thôi!”

“Chỉ thể thế thôi.”

A Cẩm cởi quần áo chỉ còn đồ lót, vẫn đang loay hoay tìm bộ đồ bơi size trong thùng các-tông.

Kiếp , cô tham gia câu lạc bộ bơi lội chuyên nghiệp từ nhỏ, học trường tiểu học tư thục nổi tiếng về bơi lội và bóng đá. Huấn luyện viên của cô là kiện tướng cấp quốc gia, thậm chí thầy vỡ lòng còn là nhà vô địch bơi ngửa tỉnh Giang Tô, xuất từ đội tuyển quốc gia. Vì thế, cô quen mặc đồ bơi thi đấu chuyên nghiệp.

Đồ bơi thi đấu chuyên nghiệp tuy là một mảnh nhưng khoét lưng, phần cắt cao để lộ khá nhiều da thịt. Các cô gái thấy cô chọn bộ như thì cuống lên: “A Cẩm, mặc bộ ! Bộ màu hồng váy xòe, lắm!”

“Hay bộ nè, váy đen cũng , in hình rồng đỏ nữa!”

“Bộ cũng !”

Hai cô gái trường thể thao thì ngán ngẩm cắt ngang: “Mấy bộ đó chỉ để mặc nghịch nước thôi, thi đấu chính thức mặc đồ chuyên dụng chứ!”

“Thế thì bộ , quần dài hơn một chút!” Họ lôi hai bộ đồ bơi lửng (dạng quần đùi).

Phần lớn các cô gái ở đây đều lớn tuổi hơn A Cẩm. Trong lứa thí sinh thi đại học năm nay, đa là thanh niên trí thức lớn tuổi, học sinh phổ thông ít. Mười năm qua giáo d.ụ.c đình trệ, thầy cô đấu tố, trường lớp tan hoang, nên những bằng tuổi A Cẩm đỗ đại học chỉ đếm đầu ngón tay.

Trong nhóm , lớn nhất 28-29 tuổi, nhỏ nhất cũng 20.

Khổ nỗi cơ thể A Cẩm dường như chịu ảnh hưởng của việc xuyên nên phát triển cực chậm. Hồi nhỏ gần như lớn, mãi mới bắt đầu trổ mã nhưng vẫn chậm hơn bạn bè đồng trang lứa.

Dù thực tế 19 tuổi (tính cả tuổi mụ theo thói quen của dân thể thao), nhưng mặt cô vẫn non choẹt như học sinh cấp hai. Mọi vô thức coi cô là em út, sợ cô gì nên nhiệt tình chọn giúp những bộ đồ bơi kín đáo hơn.

A Cẩm kiếp cũng loại đồ bơi lửng . Từ năm 8 tuổi, cho cô mặc đồ bơi lửng khi tập luyện hàng ngày, chỉ khi thi đấu mới mặc đồ chuyên dụng.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...