Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 47:----

Cập nhật lúc: 2025-12-25 00:32:45
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phụ nữ nông thôn vì sợ ly hôn? Chẳng vì nhà đẻ là nhà, nhà chồng cũng chẳng chốn dung , chồng bỏ thì chỉ còn đường c.h.ế.t ?

Tuy bà cụ vẫn lo lắng cuộc sống của con Hứa Minh Nguyệt sẽ khó khăn, nhưng bà sợ cô chỗ . Nếu con dâu cả thật sự dung nạp cô em chồng, thì cô thể về núi hoang sống cùng con gái. Nếu vẫn thì còn căn nhà đất cũ nữa.

Căn nhà đất cũ cả nhà năm vẫn ở , giờ Phượng Lan nhà riêng, Phượng Đài nhà ngói, cùng lắm thì bà và Phượng Liên dắt xuống nhà cũ ở. Tóm lo chốn nương .

Có nhà ở, nhà ăn tập thể lo đói, thì còn sợ gì nữa?

Bà cụ hạ giọng : "Nhà chẳng gì quý, sáng mai mang hai con cá mặn, hai cân bột củ sen, với con, cùng thím Hai (vợ đại đội trưởng) sang thôn Triệu gia."

Vợ đại đội trưởng họ Triệu, tên là Triệu Tú Vân, cháu gái bà tên Triệu Hồng Liên.

, trùng tên cúng cơm với Hứa Phượng Liên. Người sống ở vùng sông nước đặt tên con cái nếu hoa cỏ núi thì cũng là hoa cỏ nước, trùng tên là chuyện thường tình.

Nhà họ Hứa thiếu cá. Người thôn Hứa gia suốt ngày đào củ sen ngoài bãi sông, lớp bùn lầy đầm Hà Vu ẩn chứa nhiều cá quả, ba ba, trai sông... Thường thì đào củ sen bắt cá lớn. Số cá đều do Hứa Phượng Phát bắt khi đào củ sen.

cá bắt về ít dám ăn ngay, mà thường mang sang núi Thán Sơn đổi muối thô.

Thời buổi muối khó mua, Cung Tiêu Xã phiếu mới mua . Nhiều nhà bắt cá thì lén mang sang núi Thán Sơn đổi cá tươi lấy muối thô với khác.

Ở nơi khác mua cá phiếu cá.

Đổi muối thô về, họ đem cá tẩm muối phơi khô thành cá mặn. Đến mùa gặt bận rộn, hấp một khúc cá mặn ăn, bổ sung dinh dưỡng, bổ sung muối cho cơ thể.

Hai con cá mặn to đối với nhà quê thực sự là món quà lớn. Ngược , hai cân bột củ sen, do địa phương sẵn củ sen dại mọc đầy, nên chẳng đáng giá bao nhiêu, chủ yếu là để thể hiện sự coi trọng với nhà gái.

Quả nhiên, sáng hôm , vợ đại đội trưởng thấy lễ vật nhà họ Hứa mang theo thì càng thêm hài lòng.

Suốt dọc đường, Hứa Phượng Đài thấp thỏm yên. Nhất là khi vợ đại đội trưởng tâng bốc cháu gái lên tận mây xanh, nào là đời cô gái nào hơn, nào là xinh xắn đoan trang, ôn nhu hiền thục, cần cù chịu khó... Hứa Phượng Đài mà mặt đỏ bừng, trong lòng cũng dấy lên niềm mong chờ về vợ tương lai.

Nhà họ Triệu cũng dậy sớm chờ nhà trai đến.

Từ xa thấy vợ đại đội trưởng tươi hớn hở, nhà họ Triệu liền đón. Em trai Triệu Tú Vân chễm chệ ghế cao ở gian chính, còn Triệu Hồng Liên thì nấp cửa sổ buồng trong, lén trộm Hứa Phượng Đài.

Phải công nhận Hứa Phượng Đài cao, chiều cao 1m82 ở cái thời thiếu ăn thiếu mặc là cực kỳ hiếm thấy.

xem mắt nên hôm nay diện bộ đồ nhất của . Cổ áo để lộ một đoạn cổ lọ áo len, bên ngoài là chiếc áo bông mới tinh tươm, mặc chiếc quần dài màu đen rõ chất liệu, chân đôi giày bông mới do bà cụ tự tay dịp Tết.

Bông nhồi giày lấy từ chiếc chăn bông Hứa Minh Nguyệt mang về. Bà cụ khéo tay , mùa đông lạnh, chân bó ngoài việc nên cả mùa đông bà bên cửa sổ tận dụng ánh sáng mặt trời, dùng lá liễu khâu đế giày.

Đôi giày bông đế khâu tay chân chính là đôi mới nhất bà dịp Tết năm nay.

Lại khuôn mặt . Trai tráng nông thôn dãi nắng dầm mưa, bảo trai ngời ngời thì hiếm, nhưng Hứa Phượng Đài khuôn mặt đoan chính, ngũ quan chê .

Điểm trừ duy nhất là còn trẻ mà lưng còng.

thế gấp mười tưởng tượng của nhà gái . Nghe đồn 12 tuổi chui hầm than nuôi cả đàn em, gia cảnh nghèo khó, dù bà cô khéo đến thì họ cũng tự hình dung một ông cụ non thấp bé, gầy gò ốm yếu, thiếu sức sống do việc nặng nhọc.

Điểm khiến Triệu Hồng Liên hài lòng nhất là Hứa Phượng Đài chữ.

Triệu Hồng Liên cưng chiều từ nhỏ, gia đình gả cô thành phố nên hạn chế cho việc đồng áng nặng nhọc để giữ da, nhưng cô chữ.

Trong lòng cô ngưỡng mộ .

Bà Triệu ( cô gái) càng Hứa Phượng Đài càng ưng, thấy lễ vật tay thì càng hài lòng hơn. Bà đỡ lấy quà : "Người đến là quý , còn quà cáp gì cho khách sáo!" Rồi sang chào bà cụ: "Đây là thím Hứa ạ? Đường sá xa xôi phiền thím quá! Mời thím nhà uống nước!"

Cũng may là thuyền đến, chứ với đôi chân bó của bà cụ thì thể bộ xa thế .

Nhà họ Triệu rộng hơn nhà đất cũ của họ Hứa một chút, kết cấu đất đá, cũng sáng sủa.

Bà Triệu mời vợ đại đội trưởng và bà cụ ở gian chính. Vợ đại đội trưởng thấy bà Triệu kín đáo gật đầu với , bèn giả vờ dậy ngó bếp, : "Mời khách đến nhà mà chum nước cạn khô thế ? Phượng Đài, cháu cao to, gánh giúp thím hai gánh nước ." Rồi thêm: "Chắc cháu giếng nước ở nhỉ?" Bà giả vờ quanh, hỏi bà Triệu: "Hồng Liên ? Bảo con bé dẫn đường cho Phượng Đài."

Bà Triệu cũng diễn vai chủ nhà thất trách, vỗ đùi cái đét: "Ôi dào, cái đầu óc , sáng nay bảo thằng em nó gánh nước mà nó quên béng mất." Bà đẩy đẩy ông chồng (Triệu Lão Ngũ): "Ai để khách gánh nước, ông !"

Ông Triệu cũng ưng rể , nhưng màn thử thách thì thể bỏ qua.

Vợ đại đội trưởng đỡ lời: "Phượng Đài đến chơi, cũng nên để bọn trẻ vận động chút." Bà nháy mắt với Hứa Phượng Đài: "Phượng Đài, cháu cao to, cháu gánh , bảo em Hồng Liên dẫn đường cho." Rồi gọi to: "Hồng Liên? Hồng Liên ?"

Triệu Hồng Liên ngắm kỹ Hứa Phượng Đài qua cửa sổ, lúc mới e thẹn mở cửa bước , chào: "Cháu chào cô, chào thím ạ!" Sau đó mới ngượng ngùng ngước mắt Hứa Phượng Đài một cái cụp mắt xuống thật nhanh.

Triệu Hồng Liên ở thời đại đúng chuẩn là một cô gái (tiêu chí): mặt tròn, mắt to, mũi đầy đặn, tết hai b.í.m tóc dày, da dẻ trắng trẻo hơn hẳn đám con gái trong thôn, thậm chí còn trắng hơn cả Hứa Minh Nguyệt dưỡng da suốt mùa đông. Đây chính là kiểu con gái mà các bà chồng là ưng ngay.

Bà cụ Hứa thấy thích mê, luôn miệng khen: "Được, lắm, đúng là cô gái đoan trang xinh !"

Bà run run lấy từ trong n.g.ự.c một đôi hoa tai bạc gói trong khăn vải - kỷ vật ông Hứa tặng bà thời trẻ, đưa cho Triệu Hồng Liên: "Cháu gái ngoan, bà chẳng gì quý giá, đôi hoa tai bạc là của ông nhà bà tặng hồi còn sống, tặng cháu quà gặp mặt, cháu đừng chê nhé."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-47.html.]

Triệu Hồng Liên luống cuống , thấy gật đầu, ngượng ngùng liếc Hứa Phượng Đài, thấy chỉ ngây ngô, lúc mới đỏ mặt nhận lấy.

Nhận đôi hoa tai bạc nghĩa là hai bên ưng thuận, hôn sự coi như định đoạt.

Sau đó là màn đôi nam nữ trẻ đỏ mặt cùng tản bộ giếng gánh nước.

Hứa Phượng Đài là thật thà, thấy chum đầy gánh thêm gánh nữa cho đầy ắp. Đặt thùng xuống, thấy sân còn củi chẻ, xuống chẻ củi. Triệu Hồng Liên bên cạnh, đỏ mặt trò chuyện cùng .

Người nhà họ Triệu quan sát biểu hiện của Hứa Phượng Đài, trong lòng ưng ý vô cùng.

Chuyện định, tiếp theo là bàn về sính lễ và lễ ăn hỏi. Những chuyện hai gia đình trực tiếp mà thông qua bà mối là vợ đại đội trưởng.

Cuối cùng chốt : tiền lễ ăn hỏi là 12 đồng, nhưng sính lễ (hiện vật) đủ bộ "bốn cái một".

Theo phong tục địa phương, tiền lễ ăn hỏi nhà gái giữ , nhưng sính lễ mang đến thì cô dâu sẽ mang về nhà chồng của hồi môn. Giường là giường cưới, ống nhổ và chậu rửa mặt cũng để cô dâu dùng, còn phích nước nóng mang về cả nhà dùng chung.

Hứa Minh Nguyệt và Hứa Phượng Liên chỉ bà cụ thông báo tin vui khi chuyện xong xuôi.

Nhìn bà cụ hớn hở và "ông nội phiên bản thanh niên" mặt đỏ e thẹn, Hứa Minh Nguyệt ngẩn một lúc.

từng nghĩ đến việc tác hợp cho ông bà nội, nhưng ông nội đột nhiên sắp lấy vợ, mà đối tượng bà nội cô, khiến cô nhất thời kịp thích ứng. Sau đó cô tò mò hỏi bà cụ: "Chị dâu trông thế nào ạ? Người ?"

Bà cụ tươi rói: "Được! Sao ?" Bà hạ giọng: "Thím Hai con đích mối, là cháu ruột bà đấy. Cô bé xinh xắn đoan trang, tính tình cũng hiền lành lắm!"

Bà sợ nhất tìm cô con dâu đanh đá, về nhà hắt hủi Lan Tử, Tiểu Liên và Phượng Phát. Dù Lan T.ử chồng bỏ về nhà, Tiểu Liên và Phượng Phát lập gia đình, đều sống dựa chị. Nếu gặp bà chị dâu dung chứa em chồng thì cuộc sống của mấy chị em sẽ khổ sở.

Cô gái nhà họ Triệu qua là ôn hòa rộng lượng, bà cụ thể vui?

Cô con dâu như , đây bà mơ cũng dám nghĩ tới.

Thư Sách

Nghe bà cụ , Hứa Minh Nguyệt cũng thấy mong chờ.

Cô chợt nhớ một chuyện, chạy về phòng, lôi từ trong rương gỗ một xấp phiếu và một bọc tiền lẻ cuộn tròn, chính là tiền Hứa Phượng Đài đưa cho cô đó.

Cô đặt tiền và phiếu lên cái bàn nhỏ trong bếp.

Hứa Phượng Liên đang rửa bát, cứ ngoái đầu tò mò .

Hứa Minh Nguyệt thì thầm: "Hôm mùng 1, thằng cẩu Vương Căn Sinh mò lên núi hoang em dùng hình nhân dọa ngất đấy. Chỗ là tiền và phiếu em lục . Dạo bận quá em xem kỹ là phiếu gì. Phiếu dùng cũng hết hạn, để xem cái nào dùng , mua đồ cho cả cưới vợ!"

Bà cụ vội gom hết phiếu , nhét tay Hứa Minh Nguyệt, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô : "Con ơi, con thương cả, cũng nghĩ đến cả nhà." Bà đỏ hoe mắt: " chúng thể lấy đồ của con mãi ? Con một nuôi bé A Cẩm cũng vất vả lắm chứ! Con bỏ tiền xây cho cả nhà cái nhà thế , lấy thêm gì nữa. Con cất , để dành mua đồ cho con và A Cẩm."

Bà cụ hiểu rõ đạo lý, dù là em ruột thịt giúp đỡ cũng chuyện một cứ mãi hy sinh. Hồi nhỏ cực chẳng mới dựa con trai cả, giờ lớn cả , thể cứ bòn rút của con gái lớn mãi .

Trước khi con trai lấy vợ, cả nhà ăn chung ở chung, coi như hưởng lộc của con gái. khi Phượng Đài lập gia đình , nếu cô cứ mang đồ về nhà đẻ mãi, lâu dần sẽ coi là đương nhiên, khi còn sinh oán hận.

Đó là điều bà cụ thấy.

Hứa Minh Nguyệt bà cụ gọi một tiếng "con ơi" từ tận đáy lòng mà da đầu tê rần, Hứa Phượng Đài đẩy tay từ chối quyết liệt, đành bất đắc dĩ : "Được , . con xem phiếu gì, hạn sử dụng . Giờ đầu xuân , đợi nước sông dâng lên thuyền lớn chạy , nếu hạn thì tranh thủ Cung Tiêu Xã công xã mua ngay, kẻo thành giấy lộn."

Lúc bà cụ và Hứa Phượng Đài mới thôi đẩy đưa. Hứa Phượng Đài nhét nắm tiền lẻ túi cô, bảo cô tự cất .

Bà cụ, Hứa Phượng Liên, Hứa Phượng Phát đều chữ, mấy xúm quanh bàn, nương ánh đuốc tò mò Hứa Minh Nguyệt và Hứa Phượng Đài phân loại phiếu.

Hứa Phượng Đài quáng gà, dù đuốc soi cũng rõ chữ phiếu ban đêm, chỉ trải từng tờ cho Hứa Minh Nguyệt xem.

Trong đó nhiều nhất là phiếu vải và phiếu dầu. Những tấm phiếu cũng giúp Hứa Minh Nguyệt nhận thức mới về sự thiếu thốn vật tư của thời đại .

Hồi nhỏ nhà cô cũng đủ loại tem phiếu, cô thời mua gì cũng cần phiếu. cô cứ ngỡ phiếu vải thì tính bằng thước (1 thước, 2 thước), phiếu thịt thì tính bằng lạng, bằng cân (1 lạng, 5 lạng, 1 cân).

Đến khi rõ con mấy tờ phiếu , cô sững sờ, tưởng nhầm, ghé sát ngọn đuốc nữa mới tin là hoa mắt!

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...