Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 48:------
Cập nhật lúc: 2025-12-25 00:32:46
Lượt xem: 72
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thật sự là: Nửa lạng (phiếu dầu).
Khi thấy phiếu dầu "nửa lạng", phản ứng đầu tiên của cô là "nửa cân", nghĩ thấy đúng, chẳng lẽ là nửa lạng thật (50g)? Nửa lạng thì bao nhiêu? Trong đầu cô mãi hình dung lượng dầu tương ứng.
Trong sách toán của bé A Cẩm, một quả trứng gà nặng 50 gram. Tức là lượng dầu chỉ nặng bằng một quả trứng?
Tờ tiếp theo: 0.0165 lạng dầu ăn tạm thời.
Hứa Minh Nguyệt dám tin mắt , hai tay day day thái dương, đầu óc cuồng tính toán xem cái con 0.0165 lạng rốt cuộc là bao nhiêu gram.
Liên tiếp bốn tờ phiếu dầu 0.0165 lạng, phía còn bảy, tám tờ phiếu dầu 0.0055 lạng.
Lại còn cái gì mà phiếu thịt 1 cung (100g), phiếu thịt 1 lạng, v.v...
Phiếu vải càng khoa trương hơn, liên tiếp năm sáu tờ mệnh giá... 2 tấc ( 6.6 cm).
Không hai thước, mà là hai tấc!
Hứa Minh Nguyệt đếm xong mà choáng váng cả . Đơn vị phiếu thời ? Phải tích bao nhiêu phiếu vải, phiếu dầu, phiếu thịt mới đổi một thước vải, một cân dầu, một cân thịt đây?
Đếm đến cuối, cô nản quá chẳng buồn đếm nữa, vơ hết đống phiếu cuộn , dùng vải bọc kỹ ném trở rương gỗ.
Hứa Phượng Liên và Hứa Phượng Phát thấy thái độ kỳ lạ của chị cả thì ngơ ngác, hiểu chuyện gì, bèn hỏi: "Chị cả, chỗ phiếu nhiều ?"
Bọn trẻ chữ, đơn vị phiếu, chỉ thấy một cuộn to tướng thì nghĩ là nhiều lắm.
Hứa Minh Nguyệt mặt cảm xúc, gật đầu nghiêm túc: "Nhiều! Quá nhiều! Đa phần là phiếu vải, phiếu dầu, phiếu thịt, phiếu gạo. Hôm nào chị Cung Tiêu Xã đổi hết đống phiếu lấy đồ mang về."
Nghe thấy nhiều phiếu dầu, phiếu thịt, Hứa Phượng Liên và đều tít mắt.
Thời gian qua ngày nào cũng ăn thịt, chắc thịt dự trữ sắp hết , giờ thêm thịt nữa thì còn gì bằng! ~(^o^)/~
Không cứ xem mắt xong là cưới ngay . Nhà gái còn cử sang xem xét gia cảnh cụ thể của nhà trai, nhà trai cũng chuẩn sính lễ, lễ vật ăn hỏi.
Nếu do hai nhà ở xa, chính bà cô ruột là vợ đại đội trưởng mối, đảm bảo về phẩm hạnh của Hứa Phượng Đài, thì còn sang nhà vợ công quả, chịu thử thách chán chê mới rước dâu.
Bà cụ và Hứa Phượng Đài đều giấu Hứa Minh Nguyệt chuyện sính lễ "bốn món một", sợ cô tự bỏ tiền túi mua cái cái cho họ.
Bà cụ luôn cảm thấy con gái lớn chồng bỏ đáng thương, trong lòng chỉ bù đắp cho cô. Còn Hứa Phượng Đài quen trụ cột gia đình, quen che mưa chắn gió cho các em, việc gì cũng tự gánh vác. Chỉ riêng việc Hứa Minh Nguyệt bỏ tiền xây nhà cho đủ để cảm kích cả đời .
Để hôn sự của cháu gái ruột thuận buồm xuôi gió, vợ đại đội trưởng cũng nhiệt tình. Bà lặn lội sang núi Thán Sơn hỏi con gái xem xoay phiếu mua phích nước nóng .
Vì hiện tại sính lễ phổ biến là bộ "bốn món một" (giường, chậu, bô, phích), giống như là "36 chân" "ba chuyển một vang" (xe đạp, đồng hồ, máy khâu, đài radio), nên phiếu phích nước khan hiếm. Nếu em họ ruột kết hôn, đích mở lời, Hứa Hồng Lăng cũng chẳng giúp.
Cuối cùng, Hứa Phượng Đài tốn 1 đồng rưỡi để mua phiếu, thêm 2 đồng rưỡi nữa Cung Tiêu Xã mua phích nước, lúc mới gom đủ một cái phích nước vỏ mây tre đan.
Phích nước ở Cung Tiêu Xã hai loại: loại vỏ mây tre và loại vỏ sắt in hình hoa mẫu đơn. Phích vỏ sắt đắt hơn, tận 6-7 đồng một cái.
Khi Hứa Minh Nguyệt chuyện, cô chỉ khựng một chút vui vẻ chấp nhận ý của .
Nói thật, thấy họ suy nghĩ cho cô như , cô cũng vui.
Cô thể hy sinh vô điều kiện cho ông nội , nhưng nếu sự hy sinh đó coi là đương nhiên, biến thành sự đòi hỏi một chiều thì cô cũng sẽ vui. Bởi thực tế, tình cảm của cô chỉ dành cho một ông nội (Phượng Đài).
Cô từng chung sống với bà cố, bà cô, và vợ sắp cưới của ông nội cô cũng tình cảm gì. Tình cảm cần bồi đắp từ hai phía, bất kỳ mối quan hệ nào chỉ một bên cho hoặc nhận đều lành mạnh.
Mặc dù trong gian cô tận 4 cái bình giữ nhiệt 1.6L.
họ tự mua phích nước thời cũng . Sau khi ông nội lập gia đình, trong nhà cái phích nước để công khai dùng cũng tiện. Bình giữ nhiệt của cô tuy bên ngoài đan mây tre ngụy trang, nhưng ruột bên trong là inox, khác hẳn ruột thủy tinh thời . Bên ngoài đang đại luyện thép, cô lôi cái bình thép thì lộ mất.
Cô hiểu tính nết chị dâu mới thế nào, những bí mật nên để lộ thì hơn.
Tuy nhiên, cô vẫn đóng góp một cái chậu tráng men và một bộ chăn ga gối đệm 4 món in hình "Hoa nở phú quý".
Vốn định tặng hai cái chậu tráng men, nhưng sợ phô trương quá (đục lỗ).
Còn chăn bông mới, trong xe cô tích lũy mấy cái, bản dùng hết, định lấy một cái chăn cưới cho ông nội. cô tìm lý do hợp lý để giải thích nguồn gốc chiếc chăn, đành tạm gác .
Về bộ chăn ga gối "Hoa nở phú quý", Hứa Phượng Đài và từng thấy qua.
Ban đầu Hứa Phượng Đài chịu nhận, Hứa Minh Nguyệt bực : "Anh ruột em cưới vợ, em tặng món quà cưới em dùng đến cũng ? Anh tính toán chi li với em như thế, công nuôi em từ bé đến lớn, em cũng nên tính toán sòng phẳng với ?"
Một câu Hứa Phượng Đài bật .
Hứa Minh Nguyệt cảm thấy cái thể chất dễ rơi nước mắt của chắc chắn là di truyền từ ông nội. Thấy mắt ông đỏ hoe, cô cũng theo.
Mấy thứ với cô chẳng đáng bao nhiêu tiền. Với cô, điều hối tiếc lớn nhất kiếp là cơ hội báo đáp ông nội. Giờ cơ hội, mấy món đồ sá gì?
Thư Sách
Nếu vì quá nhiều đồ trong xe giải thích nguồn gốc, cô hận thể lôi hết cho ông, chỉ mong thời trẻ ông sống sung sướng hơn một chút, rằng cũng yêu thương, quan tâm ông, để tuổi già ông bớt ốm đau, thêm nhiều nụ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-48.html.]
Thực điều Hứa Minh Nguyệt mừng nhất là ông nội viên chức ghi công điểm.
Làm công việc , ông sẽ bao giờ chui hầm than, lội bùn đào sông giữa mùa đông nữa ? Có ông sẽ thấp khớp, chân sẽ đau đớn như kiếp nữa ?
Cô , đôi mắt đẫm lệ Hứa Phượng Đài: "Anh cả, mấy vật ngoài với em chẳng quan trọng chút nào, quan trọng là đấy!"
"Em đồ, mà đang cần, nhận? Em thiếu !" Sợ Hứa Phượng Đài vẫn từ chối, cô thêm: "Nói thật với , em lục từ Vương Căn Sinh hơn hai trăm đồng, mấy chục thước phiếu vải, phiếu dầu, phiếu gạo. Em với A Cẩm dùng hết . Anh ở xưởng dệt mà, quá nửa phiếu là phiếu vải. Phiếu dùng là hết hạn đấy, nông dân kiếm cái phiếu khó khăn thế nào, để hết hạn thì em tiếc đứt ruột!"
Cô : "Anh đừng từ chối nữa. Chỉ mới thôi, Tiểu Liên, Phượng Phát kết hôn, em cũng sẽ chuẩn cho mỗi đứa một phần."
Ở nông thôn phiếu định mức quý hơn vàng, nhất là phiếu vải và phiếu dầu. Hứa Phượng Đài ngạc nhiên hỏi: "Sao Vương Căn Sinh nhiều phiếu vải thế?"
Hứa Minh Nguyệt giả vờ bất đắc dĩ giải thích: "Anh xem ở ! Xưởng dệt đấy! Chắc chắn là những thứ khác nhiều, nhưng phiếu vải thì đầy. Đống phiếu em đoán mang về cho và mấy bà chị, hoặc là để biếu xén quan hệ đấy."
Hứa Phượng Đài đúng là thấy cô một xấp phiếu dày, chỉ là mệnh giá phiếu bé tí tẹo thôi. Hơn nữa nhà quê ít khi thấy mặt mũi tờ phiếu, nên tin là nó nhiều thật.
Hứa Phượng Đài cũng chẳng nghĩ sâu xa tại Vương Căn Sinh biếu xén đưa phiếu vải chứ đưa vải luôn. Anh Hứa Minh Nguyệt thuyết phục.
Hứa Minh Nguyệt cũng chẳng cần đồng ý , trực tiếp nhét bộ chăn ga tủ gỗ trong phòng , bảo: "Cái cho một , là tặng cho cả và chị dâu. Chị dâu mới về nhà chồng, chẳng lẽ nổi cái ga trải giường mới, lên cái chiếu rách hôi rình của ? Anh cái giường của xem, rách nát đến mức nào !"
Nói đến đây, Hứa Phượng Đài cũng thấy ngượng.
Hứa Minh Nguyệt vỗ tay cái bộp: "Được , em về đây. Để hôm nào rảnh em thành phố lân cận một chuyến, mua đồ theo phiếu về, kẻo hết hạn thì phí."
Hứa Phượng Đài gật đầu: "Anh cùng em."
Hứa Minh Nguyệt gạt : "Thôi , giờ trong thôn mỗi hai em ghi công điểm, cả thì ai ? Chèo thuyền thôi mà, em !"
Chủ yếu là cô tranh thủ bán bớt đồ tồn kho, tủ trong phòng sắp chật ních . Hơn nữa cũng tìm cơ hội hợp thức hóa đồ đạc trong xe mang dùng chứ!
Hứa Phượng Đài 24 tuổi, còn nhỏ nữa. Bà cụ tranh thủ lúc nông nhàn tổ chức đám cưới luôn.
Bên nhà họ Triệu cũng ý đó. Con gái 20, ở cái thời 17-18 tuổi yên bề gia thất thì con gái qua 20 chồng bắt đầu dị nghị.
Thế là khi nhà gái sang xem nhà cửa thấy thỏa, hai bên định ngày mang sính lễ sang ăn hỏi.
Vốn dĩ sính lễ chỉ bộ "bốn món một", giờ thêm bộ chăn ga gối "Hoa nở phú quý". Để cho đủ 6 (lục - lộc) món cho , bộ chăn ga tách vỏ chăn và ga gối tính riêng.
Người vài chục năm thể chê màu sắc lòe loẹt quê mùa, nhưng thời đại thích nhất kiểu rực rỡ, náo nhiệt như .
Vợ đại đội trưởng thấy bộ chăn ga xịn xò thì khép miệng. Điều chứng tỏ bà mối cho cháu gái chỗ , về nhà đẻ cũng mát mặt.
Tuy từ năm 53 nhà nước tuyên truyền chống mê tín dị đoan, nhưng việc đại sự ở nông thôn vẫn theo thói quen nhờ già xem ngày. Không các cụ tính thế nào mà phán ngày 22 tháng Giêng là ngày lành, thích hợp đính hôn.
Hứa Phượng Đài cùng ba em họ, Hứa Phượng Liên, Hứa Phượng Phát, mang theo chiếc giường gỗ mới đóng, ống nhổ, phích nước, chậu tráng men, bộ chăn ga, sự dẫn dắt của vợ đại đội trưởng, chèo hai chiếc thuyền nhỏ sang thôn Triệu gia đưa sính lễ.
Vì chiếc giường lớn nên một thuyền chở hết.
Việc đưa sính lễ ở đây cũng quy tắc: Thuyền cập bến ngay đầu làng Triệu gia, mà vòng lên phía , thôn từ đầu nguồn. Như đoàn đưa sính lễ sẽ xuyên qua hơn nửa cái làng, gọi là "phơi sính lễ", để thể hiện sự tôn trọng với nhà gái và cũng để khoe với bàn dân thiên hạ.
Dưới sự chỉ huy của vợ đại đội trưởng, em út Hứa Phượng Phát đầu bưng ga trải giường và vỏ gối "Hoa nở phú quý", Hứa Phượng Liên theo bưng vỏ chăn, tiếp đó là Hứa Phượng Khởi bưng chiếc chậu tráng men in hình đôi chữ Hỷ đỏ ch.ót, nữa là Hứa Phượng Tài ngẩng cao đầu xách phích nước và ống nhổ. Cuối cùng là Hứa Phượng Đài và Hứa Phượng Tường khiêng chiếc giường gỗ.
Ai nấy đều hùng dũng oai vệ, khí thế bừng bừng, mặt mày rạng rỡ theo vợ đại đội trưởng tiến thôn Triệu gia.
Người đầu thôn ban đầu chuyện, thấy đoàn đông đúc mang theo đồ đạc rõ ràng là ăn hỏi, liền đổ xem náo nhiệt, hỏi thăm xem cô gái nhà ai sắp lấy chồng.
Biết tin Triệu Hồng Liên nhận lời , kéo đến nhà họ Triệu xem mặt mũi chú rể là ai.
Thật sự là thời buổi , con gái nhà nông nuôi nấng chẳng khác nào trâu ngựa trong nhà. Việc trong nhà ngoài ngõ con gái nhiều nhất, ăn ít nhất, đến tuổi thì gả đổi lấy phần sính lễ mang về. Cô nào cô nấy phơi nắng đen nhẻm. Nhà nào lương tâm thì khi cưới hai tháng cho con ở nhà dưỡng da một chút cho đỡ đen, đỡ khó coi.
Nhà nào tàn nhẫn thì bán con núi sâu, bán cho lão già ế vợ, miễn là thêm mấy đồng sính lễ, sống c.h.ế.t mặc bay.
Tàn nhẫn hơn nữa thì sinh con gái dìm c.h.ế.t ngay trong thùng nước giải, hoặc xách chân ném núi, hôm đến xương cốt cũng chẳng còn.
Hồi nhỏ Hứa Minh Nguyệt một cô bạn học, sinh bà nội ném thùng nước giải, may liều c.h.ế.t vớt lên. Nhiều trong thôn chuyện cứ lôi kể như chuyện đùa cho cô bạn . Không do lúc đó bạn còn nhỏ do sức chịu đựng quá mà chính bạn cũng kể chuyện đó như một trò . Không khi lớn lên hiểu chuyện, chợt nhớ chuyện , trong lòng cô thấy bi thương .
Đa con gái nông thôn đều lớn lên như cỏ dại, cưng chiều như Triệu Hồng Liên là cực ít trong thôn.