Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 55:-----

Cập nhật lúc: 2025-12-25 03:15:50
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước thời kinh tế kế hoạch, khu Thủy Phụ từng là trung tâm hậu cần và chợ b.úa sầm uất nhất của cả vùng.

lúc , thị trấn Thủy Phụ giống như một con sư t.ử đang múa bỗng vật ngủ say. Bến tàu vẫn thuyền bè qua nhưng còn cảnh tượng phồn vinh như trong trí nhớ của Hứa Minh Nguyệt. Xung quanh là những ngôi nhà gạch xám, gạch đất mộc mạc. Khu vực sầm uất nhất lẽ chỉ quanh quẩn chỗ Cung Tiêu Xã (Hợp tác xã mua bán).

Khu vực , dù là hiện tại vài chục năm , vẫn luôn là "đất vàng" buôn bán sầm uất nhất của cả thị trấn Thủy Phụ.

Họ nhanh ch.óng đến tòa nhà văn phòng của công xã Thủy Phụ - một tòa nhà hai tầng mới xây, tường ngoài trát xi măng, sân rộng.

Vốn sở hữu cả nhà máy xi măng và lò gạch, công trình đầu tiên công xã xây dựng hoành tráng chính là tòa nhà văn phòng .

Vừa đến nơi, đại đội trưởng Hứa tách khỏi bí thư đại đội, dẫn Hứa Minh Nguyệt tìm chủ nhiệm công xã.

Bí thư đại đội thì chắc chắn tìm bí thư công xã . Đại đội trưởng Hứa tranh thủ báo cáo công tác , sợ chậm chân hơn bí thư đại đội.

Chủ nhiệm văn phòng thấy ông đến, dẫn theo một cô gái trẻ trung xinh , mày liền nhíu , thầm nghĩ: "Ông đây còn thư ký, lão Hứa nhà ông bày đặt dẫn theo thư ký riêng ?" Ánh mắt ông trầm xuống, hỏi: "Giờ ở đại đội chỉ đạo cày bừa vụ xuân, lên đây gì?"

Đại đội trưởng Hứa vòng vo, thẳng: "Chẳng đầu xuân đến giờ trời mưa , lo sốt vó chuyện tưới tiêu trong thôn." Ông xoay giới thiệu Hứa Minh Nguyệt: "Đây là viên chức ghi công điểm của thôn , cũng là cháu gái trong họ, thi tuyển đạt điểm tuyệt đối đấy. Thấy lo lắng chuyện hạn hán, con bé đề xuất một phương án mở rộng diện tích gieo trồng, giải quyết vấn đề tưới tiêu. thấy quá nên vội lên báo cáo với chủ nhiệm."

Nghe là cháu gái trong họ, chủ nhiệm công xã giãn cơ mặt. Ông đại đội trưởng Hứa rảnh rỗi phiền ông vì chuyện lông gà vỏ tỏi, bèn hỏi: "Cụ thể thế nào, xem."

Sợ diễn đạt rõ, đại đội trưởng Hứa bảo Hứa Minh Nguyệt đưa bản vẽ và phương án cho chủ nhiệm xem.

Bên , bí thư đại đội cũng đang báo cáo với bí thư công xã, khí phần thoải mái hơn nhiều.

Bí thư đại đội dứt lời, bí thư công xã ha hả: "Đây là chuyện ! Không ngờ mới lên bí thư đại đội mấy năm mà dám nghĩ đến chuyện lớn thế . Nếu thì đúng là bước tiến vượt bậc cho đại đội Lâm Hà các !" Ông ngẫm nghĩ một chút phắt dậy: "Đây chỉ là chuyện của riêng đại đội Lâm Hà, nếu thực sự xảy hạn hán thì đây là đại sự quan trọng đối với cả công xã Thủy Phụ chúng !"

Nước sông rút xuống chỉ ở bãi sông đại đội Lâm Hà, mà bộ bãi bồi dọc sông Trúc T.ử đều lộ . Hiện tại các đê điều đều xây quanh sông Trúc Tử. Nếu theo phương án thì chỉ công xã Thủy Phụ, huyện Ngô, mà cả thành phố bên sông cũng cuộc!

Phải rằng, ở ranh giới giữa thị trấn Thủy Phụ và thành phố lân cận một bãi bồi khổng lồ rộng hơn ngàn mẫu. Nếu phương án thành công, chỉ riêng bãi bồi đó thể khai phá thành một nông trường ruộng nước rộng hàng ngàn mẫu. Nếu công xã Thủy Phụ giành miếng đất , nó sẽ trở thành vựa lúa lớn nhất thị trấn.

Sự việc bỗng chốc trở nên tầm cỡ!

 

Người ở vị trí khác sẽ tư duy khác .

Ví dụ như đại đội trưởng Hứa, ông chỉ chăm chăm nghĩ cách kiếm lợi cho thôn Hứa gia, tiện thể lo cho sản xuất của đại đội Lâm Hà.

Còn bí thư đại đội và bí thư công xã, lẽ do xuất quân nhân, nên cái của họ bao quát hơn, hướng về lợi ích chung lớn hơn.

Vì sự việc liên quan đến thành phố lân cận, vượt quá thẩm quyền của một bí thư công xã nhỏ bé, thậm chí bí thư huyện ủy, chủ tịch huyện cũng báo cáo lên . Để nắm rõ tình hình, bí thư công xã cho mời chủ nhiệm công xã (Tôn chủ nhiệm) và Hứa Minh Nguyệt phòng việc, bảo thư ký riêng ngoài, đóng cửa .

Chừng nào miếng đất bãi bồi thuộc về công xã Thủy Phụ thì tin tức tuyệt đối lộ ngoài.

Vì là đất bãi bồi, ngày thường mọc đầy củ sen dại, ai hái thì hái, ai đào thì đào, chẳng ai thèm để ý đến nó. Nó quá hẻo lánh, ở bờ bên sông, đúng chỗ "chó ăn đá gà ăn sỏi".

Thực bãi bồi đó gần thành phố lân cận hơn. Nếu cấp can thiệp, miếng đất khó mà về tay công xã Thủy Phụ.

Bí thư công xã họ Chu, vẻ mặt nghiêm túc. Khi ngước Hứa Minh Nguyệt, ông ngạc nhiên vì sự trẻ trung của cô, nhưng gật gù, chỉ trẻ mới dám nghĩ những ý tưởng táo bạo như . Ông : " lão Giang (bí thư đại đội) phương án là do cô nghĩ ?"

Hứa Minh Nguyệt bình tĩnh gật đầu, mỉm nhẹ.

Tôn chủ nhiệm (chủ nhiệm công xã) tưởng bí thư Chu định nẫng tay thành quả của , vội : "Vừa nãy Kim Hổ (đại đội trưởng Hứa) báo cáo với , việc cũng trong phạm vi chức quyền của ..."

Nếu vụ thì đây sẽ là một chiến tích lớn. Tôn chủ nhiệm vốn việc thực tế, đương nhiên nắm bắt cơ hội.

Bí thư Chu xua tay ngắt lời: "Tôn chủ nhiệm, ông đừng vội, xuống chuyện ." Sau đó sang Hứa Minh Nguyệt: "Ý tưởng của đồng chí Tiểu Hứa . Người trẻ tuổi dám nghĩ dám như thế! Dù cũng là chuyện , tạo của cải cho nhân dân, nâng cao sản xuất cho đại đội!"

Về ý định thâu tóm bộ bãi bồi cửa sông kho lúa, bí thư Chu tiết lộ với họ. Việc lớn mưu sự tại mật.

Đối với việc Tôn chủ nhiệm chủ trì dự án ở đại đội Lâm Hà, ông những ngăn cản mà còn ủng hộ hết , tạo điều kiện thuận lợi.

Điều khiến Tôn chủ nhiệm ngạc nhiên.

Bí thư Chu là cấp phái xuống (nhảy dù), thủ đoạn cứng rắn. Chiến tích lớn thế mà ông tranh giành, còn tuyên bố ủng hộ ?

Tôn chủ nhiệm mặc kệ ông nghĩ gì, công lao tới tay thì ngu gì mà nhả . Ông lập tức đưa đại đội trưởng Hứa giấy giới thiệu, bí thư Chu cũng ký tên sảng khoái.

Chưa đầy nửa tháng nữa là đến vụ cấy, chuyện tưới tiêu là vấn đề cấp bách, bắt tay ngay.

Đại đội trưởng Hứa và bí thư đại đội nán lâu, cầm giấy giới thiệu của Tôn chủ nhiệm vội vã chèo thuyền về. Về đến nơi, họ lập tức triệu tập các đội trưởng sản xuất, thông báo đổi kế hoạch: Thay vì đào đê từ hướng thôn Giang gia và thôn Hứa gia, sẽ chuyển sang đào kênh dẫn nước từ thôn Hứa gia, dọc theo ranh giới đại đội Kiến Thiết, hướng sâu lòng sông Trúc Tử. Đất đào lên dùng để đắp đê ngay tại chỗ.

Tôn chủ nhiệm coi trọng việc , đích xuống tận nơi khảo sát vị trí đào kênh bản vẽ của Hứa Minh Nguyệt. Ông hứa khi nào kênh thông nước sẽ tự chở xi măng và gạch đến.

Xem Tôn chủ nhiệm quyết tâm lớn vụ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-55.html.]

Các đội trưởng sản xuất mục đích của việc là dẫn nước sông Trúc T.ử tưới tiêu và cải tạo bãi bồi thành ruộng đồng - một công trình phúc lợi cho con cháu mai . Lại thấy lãnh đạo cấp đích xuống chỉ đạo nên ai nấy đều hăng hái theo.

Đằng nào cũng đào đất đắp đê, đào ở mà chẳng là đào?

Thế là dân hai bên đại đội Thạch Giản và Kiến Thiết thấy lạ: Người đại đội Lâm Hà đang ở bãi sông bỗng kéo về hết thôn Hứa gia đào đất.

Họ mặc kệ đại đội Lâm Hà gì, bản gánh đất đắp đê mệt c.h.ế.t , ai lo chuyện bao đồng.

Ngược , bí thư công xã Chu khi tiễn đoàn đại đội trưởng Hứa về cũng chậm trễ, cầm bản vẽ và báo cáo của Hứa Minh Nguyệt lên thành phố Ngô Thành tìm gặp lãnh đạo cũ.

Đào kênh dẫn nước chuyện một sớm một chiều, cứ quyết định đào là đào bừa bãi. Đào thế nào, sâu bao nhiêu, rộng bao nhiêu đều tính toán kỹ.

Vì ý tưởng do Hứa Minh Nguyệt đề xuất nên đại đội trưởng Hứa và bí thư đại đội thường xuyên hỏi ý kiến cô. Hứa Minh Nguyệt nấy, giấu giếm nửa lời. Đặc biệt cô nhấn mạnh với đại đội trưởng Hứa: "Chú hai, chúng cố gắng đào con kênh rộng và sâu một chút."

Đại đội trưởng Hứa khó hiểu: "Tại ?"

Trời mưa ngày nào là hạn hán nghiêm trọng thêm ngày đó. Theo ý ông, cứ đào nhanh con kênh dẫn nước về là , sâu rộng miễn nước là ok.

Hứa Minh Nguyệt giải thích từ góc độ sâu xa hơn: "Kênh quá nông thì lượng nước trữ hạn, sợ đủ tưới cho cả đại đội Lâm Hà, kể còn dễ chặn dòng."

Đại đội trưởng Hứa trừng mắt: "Tao xem đứa nào dám!"

Hứa Minh Nguyệt: ...

Cô tiếp tục phân tích: "Xét về góc độ kinh tế lâu dài, hôm nay ở bến tàu thị trấn Thủy Phụ chúng thấy tàu thuyền bình thường rộng 3-5 mét, mớn nước sâu 1-3 mét. Than đá và xi măng từ núi Thán Sơn bên sông chủ yếu vận chuyển bằng đường thủy. Nếu kênh của chúng đủ rộng và sâu, thôn tàu chạy dầu diesel của công xã Thủy Phụ, mùa đông nước sông xuống thấp tàu đậu ngoài bến đò xa xôi nữa mà thể thẳng trong thôn. Sắp tới chúng xây đê cần xi măng, ngói, gạch cũng thể chở thẳng về đại đội Lâm Hà, đỡ tốn nhân lực gánh gồng. Thậm chí đất đá cũng thể vận chuyển bằng thuyền vì sức !"

Sở hữu một chiếc tàu chạy dầu diesel là giấc mơ của dân vùng sông nước.

Viễn cảnh Hứa gia thôn tàu dầu và những phân tích cuối cùng của Hứa Minh Nguyệt đ.á.n.h trúng tâm lý đại đội trưởng Hứa.

Chỉ những sống ở thời đại mới hiểu gánh đất đắp đê cực khổ thế nào. Dù là đại đội trưởng, ông cũng tham gia lao động.

Trước đây ông chỉ nghĩ đến việc đào mương dẫn nước, nghĩ đến việc tận dụng kênh rạch để vận chuyển. Quan trọng hơn, một khi con kênh thành, tuyến đường thủy thông thương với bên ngoài sẽ khai thông. Mùa đông còn cảnh lội bộ cả tiếng đồng hồ đường bùn lầy lội bến đò thuyền nữa.

Mỗi còn vác cái thuyền con lên đầu sông, về vác về.

Nếu thuyền tận thôn, neo ngay cửa nhà thì lo gì mất trộm, cũng tiện!

Đại đội trưởng Hứa phán: "Việc giao cho chau đấy. Cháu bảo thế nào thì thế , đào sâu bao nhiêu, rộng bao nhiêu cháu cứ quyết!"

Về những việc kỹ thuật ông rành, nhưng ông lời trao quyền.

Bí thư đại đội xong cũng thầm thán phục tầm xa trông rộng của Hứa Minh Nguyệt, tin tưởng giao phó cho cô.

Được cả đại đội trưởng và bí thư hậu thuẫn, địa vị của Hứa Minh Nguyệt trong thôn lên như diều gặp gió. Trước đây cô ít , giờ thì đường hoàng cùng hai vị lãnh đạo khảo sát thực địa ở mương thoát lũ cuối thôn.

Việc đào kênh gặp bất kỳ sự phản đối nào từ dân làng. Bởi sang tháng Tư mà trời vẫn một giọt mưa, ngay cả lạc quan nhất cũng bắt đầu hoang mang. Hạn hán năm nay còn là phỏng đoán mà hiện hữu rõ rệt mắt .

Trời mưa, nước tưới ruộng dựa sức gánh từng đôi thùng từ sông Trúc T.ử lên. Việc nhà nông vốn vất vả, gánh nước tưới càng thêm cực nhọc.

Thư Sách

Vùng còn đỡ, những sống sâu trong núi ngoài hạn hán còn đối mặt với nguy cơ cháy rừng thường trực.

Thế là Hứa Minh Nguyệt đề xuất với hai vị lãnh đạo: "Nắng hạn kéo dài thế đề phòng cháy rừng. Tốt nhất nên cử kiểm lâm viên tuần tra, hàng ngày gõ chiêng gõ trống tuyên truyền phòng cháy, ngăn chặn hỏa hoạn."

Một khi cháy rừng bùng phát, dân ven sông như họ còn đường chạy, chứ những đại đội và công xã trong núi thì chỉ đường c.h.ế.t.

Bí thư đại đội nghĩ đến viễn cảnh đó mà toát mồ hôi lạnh. Hết kinh ngạc, ông vội vàng báo cáo tin tức lên . Đây chuyện của một thôn, một đại đội, mà là cả một dãy núi trùng điệp. Một chỗ cháy là thể thiêu rụi cả cánh rừng, thiệt hại cho quốc gia là thể đếm xuế.

Tin tức bí thư công xã báo lên lập tức cấp coi trọng. Rất nhanh đó, bộ thành phố Ngô Thành, thành phố lân cận và các huyện thị xa hơn đều yêu cầu các đại đội gần núi bổ sung thêm một chức vụ: Kiểm lâm viên.

Có kiểm lâm viên thì trạm gác núi. Nhà tranh vách đất chống lợn rừng, hổ sói, nên xây nhà kiên cố bằng đá, xi măng, lợp ngói thì mới dám ở.

 

 

 

 

 

 

 

Loading...