Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 58:--------

Cập nhật lúc: 2025-12-25 03:15:53
Lượt xem: 70

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc , mới tận mắt thấy vị kỹ thuật viên "trong truyền thuyết" điều từ kinh thành về, kỳ vọng sẽ giúp họ trồng lương thực mẫu sản vạn cân.

thấy, ai nấy đều thất vọng tràn trề!

Khác hẳn với tưởng tượng của Hứa Minh Nguyệt về một vị kỹ thuật viên kiêu ngạo, hống hách, xuống là chỉ tay năm ngón, kỹ thuật viên mới điều đến vẻ ngoài trái ngược . Anh cao tầm Hứa Phượng Đài, nhưng gầy gò ốm yếu, râu ria xồm xoàm, tóc tai bù xù, còn khập khiễng một chân. Trông vô cùng sa sút, như thể trải qua một biến cố lớn nào đó, tinh thần suy sụp, còn tệ hại hơn cả Hứa Phượng Đài lúc mới gặp cô.

Hứa Phượng Đài khi đó chỉ là đói khát, mệt nhọc và gánh nặng cuộc sống đè nén đến mức chai sạn. Còn đàn ông , dường như chịu cú sốc tinh thần quá lớn đến mức sống còn thiết tha gì nữa.

Đối với những ánh mắt soi mói xung quanh, dửng dưng. Bị đại đội trưởng Hứa kéo đến nhà ăn thôn Hứa gia, cũng chẳng chút phản ứng nào, giao tiếp, ai, cũng chẳng một lời. Bưng cháo cho, cứ thế cúi đầu ăn, im thin thít.

Đại đội trưởng Hứa nhíu mày, cảm thấy điều . Ông thử bắt chuyện, nhưng hề phản ứng, cũng chẳng buồn trả lời.

Đại đội trưởng Hứa tức bốc khói!

Vốn bực vì lương thực điều quá nửa, bí thư đại đội lẳng lặng nhận báo tiếng nào, giờ kỹ thuật viên mong đợi bấy lâu là cái dạng , què còn câm như hến, ông càng thêm khó chịu!

Hứa Minh Nguyệt sắc mặt đen sì của đại đội trưởng, khẽ nhắc: "Chú hai, khi nào hiểu tiếng của chúng ?"

Đại đội trưởng Hứa sống ở đại đội Lâm Hà bao đời nay, khẩu âm địa phương (thổ ngữ) nặng trịch, đến cùng huyện Ngô Thành còn vất vả, huống chi từ kinh thành về.

Cuối cùng, khi ăn hết bát cháo, đàn ông đặt đũa xuống, ngước đại đội trưởng Hứa và thốt một câu: "Không lương thực mẫu sản vạn cân , thấy bao giờ."

"Cái gì cơ?" Đại đội trưởng Hứa giả vờ hiểu, nhưng thực ông rõ, chỉ là dám tin tai .

"Không mẫu sản vạn cân á?" Đại đội trưởng Hứa hét lên đầy kinh ngạc: "Báo chí đăng đầy đấy! Ảnh chụp rành rành kìa! Đống lúa chất cao như núi, mắt tự chứ!"

Sau đó, mặc cho ông gì, đàn ông sa sút cũng mở miệng thêm nào nữa, chỉ lẳng lặng ông.

Đại đội trưởng Hứa sốt ruột: "Không vạn cân thì ngàn cân cũng mà?"

Thấy kỹ thuật viên vẫn im lặng, đại đội trưởng càng thêm nóng nảy, cửa nhà ăn. Thấy trưởng thôn già chống gậy tới, ông liền càu nhàu: "Mang tiếng là kinh thành về mà bảo từng thấy lương thực mẫu sản vạn cân bao giờ!"

Cậy hiểu tiếng địa phương, ông oang oang cái giọng như sấm: "Cứ như thằng câm , mười câu chẳng đáp một câu! Lại còn què nữa, ăn cái gì? Chắc là hàng thải chọn chán chê đẩy về đây cho !"

Đại đội trưởng nghi ngờ chuyện mẫu sản vạn cân, mà là tức giận vì kỹ thuật viên phân về chẳng cách trồng năng suất . Ông cho rằng vì nơi quá hẻo lánh nên mới phân cho kém cỏi: một kẻ què quặt, lầm lì như sắp c.h.ế.t!

Trưởng thôn già vẫn coi trọng vị kỹ thuật viên đến từ kinh thành , ông nhà ăn : "Thế chúng hiểu thì thế nào? Không thể để thôn Giang gia chiếm hết phần ngon !"

Bí thư đại đội thôn Giang gia lính mười mấy năm, từng đ.á.n.h Nhật, chút tiếng Bắc Kinh. Nếu để kỹ thuật viên hướng dẫn thôn Giang gia , đến lượt thôn Hứa gia thì lỡ mất thời vụ trồng khoai lang và hoa màu, chẳng thiệt đơn thiệt kép !

Trưởng thôn già là bao giờ chịu thiệt, nhất là để tuột mất lợi ích cho thôn Hứa gia.

Đại đội trưởng Hứa cũng đau đầu, gọi vợ hỏi xem bà tiếng Bắc Kinh .

Vợ đại đội trưởng dùng chất giọng địa phương thành phố lân cận còn nặng hơn cả chồng, oang oang đáp: " tiếng Bắc Kinh á? Người phương Bắc tiếng thì mà thánh!"

Đại đội trưởng sốt ruột: "Thì cứ thử xem ! Chứ hiểu tiếng thì giao tiếp kiểu gì?"

Hết cách, vợ đại đội trưởng đành bước giữa nhà ăn, dùng giọng địa phương đặc sệt hỏi vị kỹ thuật viên mới: "Này chú em, chú họ gì? Tên là gì? Đây là ông nhà , Hứa Kim Hổ, đại đội trưởng đại đội Lâm Hà chúng . Chú hiểu cứ bảo ông nhà ."

Giữa lúc đám đông vây quanh vị kỹ thuật viên mới đang bó tay vì rào cản ngôn ngữ, bé A Cẩm từ lúc nào đến bên cạnh. Cô bé xổm xuống, dùng ngón tay nhỏ xíu chọc nhẹ chân , ngước khuôn mặt ngây thơ hỏi: "Có đau lắm ạ?"

Mạnh Phúc Sinh cúi đầu, bắt gặp ánh mắt trong veo, thuần khiết của cô bé.

A Cẩm tự nhiên tiếp: "Cháu trượt ván ngã, đau lắm luôn. Mẹ cháu bảo đeo đồ bảo hộ, lời bác sĩ thì mới mau khỏi!"

Những đứa trẻ học bơi chuyên nghiệp như A Cẩm thường chú trọng bảo vệ cơ thể, tránh các hoạt động nguy hiểm vì chấn thương dù nhỏ cũng ảnh hưởng đến việc tập luyện.

A Cẩm chu miệng thổi "phù phù" chân hai cái, ngẩng đầu rạng rỡ: "Mẹ cháu bảo, đau thì thổi phù phù hai cái là cái đau bay mất ạ!" ( ⌒▽⌒ )

 

Với một mắc chứng sợ xã hội (xã khủng) như Hứa Minh Nguyệt, tính cách "siêu dạn dĩ" (xã ngưu) và tự nhiên của A Cẩm nhiều khi khiến cô thấy hổ cho con. Đôi khi cô ngăn cản con bắt chuyện với lạ, nhưng cô bao giờ thế. Thay đó, cô giúp con phân biệt kẻ , thiện ác, và hướng dẫn con sự việc.

Bởi vì bản giỏi giao tiếp, Hứa Minh Nguyệt hiểu rõ sự quý giá của tính cách hướng ngoại đó. Đi A Cẩm cũng bạn, xung quanh lúc nào cũng một đám trẻ con vây quanh, kể cả lạ mới gặp cũng nhanh ch.óng chơi .

Thế nên khi thấy A Cẩm đang ăn cơm bỗng chạy bắt chuyện với lạ, cô ngăn cản mà chỉ quan sát từ xa.

A Cẩm lộ vẻ đồng cảm, hỏi: "Chú cũng cẩn thận ngã ạ?" Thấy mãi gì, A Cẩm tưởng hiểu tiếng (tiếng địa phương cô bé học ), bèn chuyển sang hỏi bằng tiếng Anh.

Người đàn ông vốn dĩ thờ ơ bỗng chốc trở nên lạnh lùng và cảnh giác cao độ, vội vàng đưa tay bịt miệng A Cẩm .

A Cẩm kinh ngạc mở to mắt lớn kỳ lạ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-58.html.]

Hứa Minh Nguyệt cũng hoảng hồn, vội lao tới bế thốc A Cẩm lên, xin kỹ thuật viên mới: "Xin ." Cô theo phản xạ bằng tiếng phổ thông chuẩn.

Mạnh Phúc Sinh lúc mới ngước đôi mắt đen láy đang ôm cô bé, thoáng chút ngạc nhiên vì tiếng phổ thông chuẩn xác của cô.

vẫn im lặng.

A Cẩm hiểu chuyện gì, dùng ánh mắt thắc mắc hỏi .

Hứa Minh Nguyệt ôm con, thì thầm tai: "Sau tiếng Anh mặt khác nữa, con nhớ ?"

Để con mất quá nhiều thời gian học tiếng Anh , cô cho A Cẩm học trường mầm non song ngữ từ nhỏ, bạn bè trong lớp và khu phố cả nước ngoài, lên tiểu học cũng học trường tư thục song ngữ nên con bé quen giao tiếp bằng cả hai ngôn ngữ.

A Cẩm tuy hiểu tại nhưng vẫn ngoan ngoãn lấy tay che miệng, gật đầu lia lịa.

Thực xung quanh chẳng ai A Cẩm gì, họ thậm chí còn chẳng tiếng Anh là cái gì. Hứa Minh Nguyệt vẫn cảnh giác, và cả vị kỹ thuật viên mới cũng . Quanh như dựng lên một bức tường băng giá ngăn cách với thế giới bên ngoài.

A Cẩm tò mò hỏi: "Mẹ ơi, chú gì ạ?"

Hứa Minh Nguyệt giải thích: "Có thích chuyện giống con, thích chuyện giống chú . Mỗi một sở thích, chúng chỉ cần tôn trọng sở thích của họ là , con hiểu ?"

Những câu trả lời kiểu Hứa Minh Nguyệt nhiều , A Cẩm dễ dàng gật đầu: "Vâng ạ ~~~~"

Hứa Minh Nguyệt nhấn mạnh nữa việc tiếng Anh mặt khác mới thả con xuống, dặn con chạy lung tung.

Khác với nhiều đứa trẻ thể chơi một , A Cẩm cần bạn bè. Gần một năm nay, sợ con trẻ con trong thôn kỳ thị, bắt nạt vì chồng bỏ, Hứa Minh Nguyệt luôn giữ con ở nhà, cho ngoài chơi. Thực tế A Cẩm khao khát bạn.

Chỉ đến bây giờ, khi tiếng của cô trong thôn trọng lượng hơn, cô mới dám dần dần thả lỏng cho A Cẩm chơi với đám trẻ con.

lũ trẻ trong thôn, do ảnh hưởng của lớn , chỉ dám xa A Cẩm. Hễ A Cẩm gần là chúng ném đá.

Bị ném đá, A Cẩm lóc chạy về mách . Hứa Minh Nguyệt bảo con chỉ mặt đứa nào ném, cô dẫn con tìm. Gặp đứa trẻ đó, cô ngần ngại tụt quần nó đ.á.n.h cho một trận, bảo A Cẩm cầm đá ném .

A Cẩm rơm rớm nước mắt : " cô giáo bảo đ.á.n.h bạn là sai..."

Hứa Minh Nguyệt nghiêm mặt: "Thế khác đ.á.n.h con thì ? Chỉ con tự đ.á.n.h trả, mới dám bắt nạt con nữa." Cô nghiêm túc trong vấn đề : "Con qua đ.á.n.h cho !"

A Cẩm ngậm ngùi nước mắt bước tới, tát một cái mặt đứa trẻ . Đứa trẻ đó òa : "Tao mách bố tao! Tao bảo bố tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!"

Trẻ con trong thôn đôi khi ngây thơ, nhưng đôi khi cũng "khôn". Chúng lớn Hứa Minh Nguyệt là đàn bà góa bụa (cô nhi quả phụ), dễ bắt nạt, nên dọa mách bố đ.á.n.h cô.

Hứa Minh Nguyệt cơn giận bốc lên ngùn ngụt, cô tát thằng bé một cái mạnh hơn: "Mày mách ! Chỉ cần bố mày đ.á.n.h c.h.ế.t tao, tao gặp mày ở tao đ.á.n.h mày ở đó! Tao xem mày theo bố mày 24/24 !" Nói cô bồi thêm mấy cái tát khiến thằng bé thét lên.

Hứa Minh Nguyệt dậy, chỉ tay đám trẻ con đang xem: "Đứa nào còn dám đ.á.n.h A Cẩm nhà tao, tao đ.á.n.h cho nát m.ô.n.g!"

Lũ trẻ sợ khiếp vía, đứa nào từng cô đ.á.n.h thì ôm m.ô.n.g chạy biến về nhà, về nhà cũng dám mách bố , sợ gặp "bà điên" đ.á.n.h c.h.ế.t thật.

Chúng nhận đàn bà điên dám đ.á.n.h thật, mà đ.á.n.h đau lắm!

A Cẩm, vốn lớn lên trong môi trường đầy thiện ý, vẫn buồn. Con bé hiểu tại chúng đối xử với như , tại thích .

lúc trong bài tập hè bài hiểu tên là "Chính Nam", kể về hai con Triều Tiên sống ở Nhật Bản trẻ con địa phương bắt nạt. Hứa Minh Nguyệt dùng câu chuyện để giải thích cho con.

A Cẩm xong hồi lâu, hỏi một câu theo cách hiểu của : "Vậy con cũng là Triều Tiên ạ?"

Câu hỏi Hứa Minh Nguyệt cứng họng.

Cô đành dựa câu chuyện để giải thích: "Trẻ con với vốn dĩ nên hòa thuận, nhưng vì một vấn đề của lớn, như trong truyện là vấn đề giữa các quốc gia, khiến các bạn nhỏ xung quanh thiện với Chính Nam. Ở trong thôn cũng , một lớn khiến con cái họ thiện với con. cả, luôn thích chúng , luôn yêu quý con. Chúng chỉ cần bạn với những thích , con hiểu ?"

 

 

 

 

 

 

 

Thư Sách

 

 

Loading...