Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 63:----
Cập nhật lúc: 2025-12-25 23:15:59
Lượt xem: 63
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỳ thực, Mạnh Phúc Sinh ở đại đội Lâm Hà mấy ngày nay cũng . Ngày nào cũng đại đội trưởng Hứa kéo lên núi, tuy hiểu gì nhưng hề nhàn rỗi, luôn chú ý quan sát thổ nhưỡng và nguồn nước nơi .
Bị bí thư đại đội gọi , bắt đầu chỉ đạo thôn Giang gia gieo trồng vụ thu sự phiên dịch bập bõm của bí thư đại đội.
Thôn Giang gia cũng giống thôn Hứa gia, đất canh tác chủ yếu chân núi. Chỉ một ít ruộng nước gần mương thoát lũ phía , còn phía cơ bản là ruộng cạn, tưới tiêu dựa sức .
Mạnh Phúc Sinh khảo sát mấy ngày, liền hỏi bí thư đại đội xem trong thôn phân gà, phân vịt , đem trộn với tro bếp rải xuống đất, đồng thời trồng xen canh ngô hoặc đậu nành.
Anh dùng từ chuyên ngành như "hệ rễ đậu nành sinh khuẩn nốt sần tác dụng cố định đạm", "nâng cao độ phì nhiêu cho đất"..., bí thư đại đội như vịt sấm. Bản ông cũng chẳng rành việc trồng trọt, thôi thì kỹ thuật viên bảo cho xong.
Thôn Giang gia bắt đầu gieo trồng vụ thu, còn thôn Hứa gia vẫn giậm chân tại chỗ. Vì sĩ diện, đại đội trưởng Hứa nhờ bí thư đại đội phiên dịch giúp, miệng mọc cả nhiệt vì sốt ruột sợ lỡ thời vụ. Cực chẳng , ông đành cho dân làng trồng khoai lang giống ươm từ theo cách truyền thống.
Đang lúc bí bách, Mạnh Phúc Sinh chợt nhớ đến cảnh A Cẩm thơ lưng Hứa Minh Nguyệt. Lúc đó để ý lắm, giờ nhớ bèn tìm Hứa Minh Nguyệt: "Đại Lan Tử, hôm A Cẩm thơ, con bé tiếng Bắc Kinh ?"
Hứa Minh Nguyệt đổ vạ cho Vương Căn Sinh, : "Con bé gì tiếng Bắc Kinh ? Chồng của từ lúc thành công nhân thì cứ tưởng là thành phố, về tiếng Ngô Thành. Con bé đang tuổi tập nên học lỏm vài câu thôi."
Tiếng Ngô Thành là loại phương ngôn gần với tiếng phổ thông nhất ở vùng . Nhiều tiếng Ngô Thành còn tưởng đang tiếng phổ thông chuẩn, chẳng khác gì đài phát thanh!
Đại đội trưởng Hứa hiểu sự khác biệt giữa "tiếng Ngô Thành" của A Cẩm và tiếng phổ thông, chỉ hỏi cô: "A Cẩm thì cháu ?"
Hứa Minh Nguyệt gật đầu: "Biết một chút ạ."
Đại đội trưởng sốt ruột: "Biết một chút là ."
Kỹ thuật viên về thôn Giang gia chỉ đạo hai ngày đại đội trưởng Hứa lôi xềnh xệch về thôn Hứa gia, bí thư đại đội tức điên .
Đại đội trưởng Hứa vốn bá đạo quen thói, ông cũng chẳng lệnh bí thư đại đội, mặc kệ ông tức , cứ vơ lợi ích về .
Ông kéo kỹ thuật viên đến mặt Hứa Minh Nguyệt, bảo: "Cháu với , bảo ở thôn Hứa gia chỉ đạo ruộng cho chúng ."
Ban đầu tin cấp phái kỹ thuật viên xuống chỉ đạo trồng lúa "mẫu sản vạn cân", ý nghĩ đầu tiên của Hứa Minh Nguyệt là "toang ".
Nếu cứ trồng theo cách của dân làng, khi còn thu hoạch chút thóc. Đã hạn hán thế , thêm mấy ông kỹ thuật viên trời rơi xuống chỉ đạo lung tung thì mà mất trắng sang năm. Chuyện đó mới là lớn.
Vất vả lắm đại đội Lâm Hà năm nay mới thu ít lương thực, dù nộp lên phần lớn nhưng ít dân c.h.ế.t đói. Nếu mất trắng thì còn hai năm hạn hán phía sống ?
Trong lúc Hứa Minh Nguyệt lo nghi, kỹ thuật viên cũng đến nơi. Điều khiến cô mừng thầm là hiểu tiếng địa phương, thể chỉ đạo trồng lúa "mẫu sản vạn cân". Hơn nữa lúa vụ thu gieo hết , chỉ đạo cũng đợi sang năm.
Nghĩ nhưng ngoài mặt Hứa Minh Nguyệt vẫn tươi , với kỹ thuật viên: "Chưa giới thiệu chính thức với , đây là đại đội trưởng Hứa Kim Hổ của thôn Hứa gia chúng , cứ gọi là đại đội trưởng. cũng họ Hứa, gọi là Tiểu Hứa là . Trước đây do bất đồng ngôn ngữ, giờ chuyện gì hiểu, sẽ phiên dịch cho . À, còn quý danh của ?"
Mạnh Phúc Sinh vẫn kiệm lời như cũ: " họ Mạnh."
Hứa Minh Nguyệt gật đầu : "Chào kỹ thuật viên Mạnh."
Đại đội trưởng Hứa thúc giục bên cạnh: "Nhanh lên, bảo dạy chúng cách trồng lương thực mẫu sản vạn cân , vạn cân thì ngàn cân cũng !"
Hứa Minh Nguyệt dịch nguyên văn.
Mạnh Phúc Sinh đáp: "Không lương thực mẫu sản vạn cân, ngàn cân cũng . Chỉ thể thông qua ủ phân khoa học và trồng xen canh để cố gắng nâng cao sản lượng thôi."
Câu trả lời khiến Hứa Minh Nguyệt bất ngờ. Cô cứ tưởng sẽ c.h.é.m gió kiểu "cứ thì vạn cân cũng ngàn cân".
Ai ngờ thẳng toẹt là ngàn cân cũng .
Sự thật cô rõ. Ở thời hiện đại, lúa nước và lúa mì mẫu sản ngàn cân là bình thường, nhưng thời đại tuyệt đối kỹ thuật lúa lai. Cô nhớ đầu tiên nhà đạt mẫu sản ngàn cân là hồi cô còn nhỏ, một trận lụt lớn mang theo lượng lớn phù sa và xác thực vật thối rữa, cộng thêm giống lúa mới. Năm đó là năm đầu tiên nhà cô mùa lớn như .
Đến giờ cô vẫn nhớ như in niềm vui sướng của bố khi mùa.
Lời của Mạnh Phúc Sinh thực cần Hứa Minh Nguyệt dịch đại đội trưởng Hứa cũng hiểu quá nửa, trừ mấy từ chuyên môn như "trồng xen canh".
do lười oai quyền uy của đại đội trưởng, ông cứ bắt Hứa Minh Nguyệt dịch tất cả, bất kể là từ tiếng địa phương sang phổ thông ngược . Ông những lời "xào nấu" cho lọt tai nhất qua miệng cô.
Đôi khi do bận việc ở xa, Mạnh Phúc Sinh bất tiện, nên cô buộc truyền tin giữa hai bên.
Khác với lão nông thôn Giang gia nghi ngờ năng lực của Mạnh Phúc Sinh, đại đội trưởng Hứa là thuộc phái hành động triệt để. Ông kéo Mạnh Phúc Sinh đồng, Mạnh Phúc Sinh bảo ông chỉ huy dân .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-63.html.]
Dưới sự dẫn dắt của đại đội trưởng, thôn Hứa gia nhanh ch.óng gom phân vịt, phân gà, cắt cỏ chân núi ( để ủ phân phòng cháy rừng) đem ủ ruộng khoai lang, đó cắm dây khoai ươm mầm, trồng xen đậu nành giữa.
Những ruộng thích hợp trồng ngô thì trồng xen ngô và lạc.
Biết hạn hán còn kéo dài hai năm nữa, khi dịch phương án trồng xen canh của Mạnh Phúc Sinh cho đại đội trưởng, Hứa Minh Nguyệt khéo léo chọn những loại cây lương thực cho năng suất cao nhất thời bấy giờ.
Đại đội Lâm Hà tuy đào kênh dẫn nước nhưng đại đội trưởng vẫn hết lo âu.
Mọi năm tầm , từ tháng Sáu là mùa mưa (mùa mai), mưa dầm dề dứt.
Mọi năm họ lo lụt lội, nhưng mùa mưa năm nay một giọt mưa rơi xuống. Mực nước sông Trúc T.ử vẫn tiếp tục giảm. Cứ đà , nếu trời mưa thì sang năm chỗ họ cũng cạn nước, kênh lớn đào sâu thêm nữa.
Giờ chỉ còn trông chờ mùa thu đông mưa . Nếu mưa, năm coi như xong.
Chỗ họ còn đỡ, bên ngoài hạn hán liên tiếp tám chín tháng, thiên tai hoành hành dữ dội.
Đồng ruộng mất trắng, lương thực trong kho nhà ăn cạn kiệt, lương thực cứu tế thấy . Những kẻ đây chờ lương thực "mẫu sản vạn cân" giờ cuống cuồng cả lên.
Nhà ăn còn hạt gạo, chỉ tuốt lá cây, bóc vỏ cây, đào rễ cỏ mà ăn.
Vốn dĩ tình hình đại đội Lâm Hà còn tạm , dù hạn hán nhưng sống ven sông vẫn còn đường sống.
Ai ngờ vụ thu gieo xuống bao lâu, đại đội Lâm Hà và các đại đội ven sông lân cận nhận lệnh điều chuyển lương thực thứ hai.
Lần suýt chút nữa đại đội trưởng Hứa đ.á.n.h to với đến thu lương!
"Lương thực còn đủ ăn, các lấy nữa thì dân đại đội chúng sống bằng gì! C.h.ế.t đói cả lũ !"
Lý do của đến thu lương cũng "hợp lý": "Các công xã bên ngoài, công xã nào chẳng báo cáo sản lượng ngàn cân? Các ông báo hai ba trăm cân, chúng thu thế là còn ít đấy!"
Đại đội trưởng Hứa tức đến nghẹn họng: "Thế thì các mà thu của bọn mẫu sản ngàn cân ! Đại đội Lâm Hà chúng ! Năm nay hạn hán năng suất vốn thấp, đất nứt toác , chúng gánh nước gãy cả lưng, vất vả lắm mới thu tí lương thực thì các lấy quá nửa . Số còn đủ nhét kẽ răng, giờ còn đòi lấy tiếp, trừ khi c.h.ế.t!"
Tại trụ sở đại đội ở thôn Giang gia, sự phản kháng của đại đội trưởng Hứa quyết liệt.
cũng chỉ ông quyết liệt.
Bí thư đại đội xuất quân nhân, thiên chức là phục tùng mệnh lệnh. Nhận lệnh cấp , phản ứng đầu tiên của ông là khắc phục khó khăn, tuân thủ thượng cấp, đóng góp cho quốc gia, gây phiền toái.
đại đội trưởng Hứa giác ngộ đó. Ông trưởng thành từ một thôn nhỏ nổi tiếng hung hãn, đ.á.n.h tranh nước như cơm bữa, trong xương tủy ông vẫn còn cái chất "thổ phỉ". Chỉ ông cướp của khác, đời nào chịu để khác cướp của ?
Hứa Minh Nguyệt thấy im lặng, bèn bước cạnh đại đội trưởng, thẳng với thu lương: "Đã tám chín tháng trời mưa, thôn chúng vì chống hạn mà quanh năm suốt tháng nghỉ ngơi, đào kênh đắp đê thì cũng gánh nước lên núi. Lương thực đủ ăn, thôn Hứa gia ngày hai bữa cháo rau đắng, cháo lá sen, loãng đến mức soi gương , trong khi các đại đội khác ăn uống thả cửa. Vừa mới gom góp nộp lương thực xong bao lâu, giờ đến thu tiếp? Mạng dân bờ bên sông là mạng ? Nếu ép quá, chúng lên công xã, lên huyện hỏi xem chính sách thu lương thực kiểu !"
Thư Sách
Người đến thu lương cũng nỗi khổ của dân, bất lực : "Chúng là điều chuyển, điều chuyển thôi mà!"
"Điều chuyển hết lương thực của chúng thì chúng ăn gì?"
Thực cấp hiểu vấn đề ? bên ngoài hạn hán đến mức c.h.ế.t đói . Sở dĩ họ đến thu lương của các đại đội ven sông là vì nghĩ rằng dân ở đây củ sen dại, dựa núi ăn núi, dựa sông ăn sông, kiểu gì cũng c.h.ế.t đói . Còn những nơi núi sông bên ngoài mới thực sự thê t.h.ả.m, nên cực chẳng mới .
Mạnh Phúc Sinh cảnh tượng , càng thấm thía sự gian nan cùng cực của dân tầng lớp đáy cùng.
Thời gian tâm trạng bớt u ám hơn, lẽ vì tận mắt chứng kiến nỗi khổ của dân nơi đây.
Đại đội trưởng Hứa ngờ trong đại đội đông thế mà chẳng ai dám chống cự, chỉ Hứa Minh Nguyệt - một phụ nữ - dám lưng ông phản kháng, trong lòng ông thấy ấm áp lạ thường.
Ngay đó, tiểu đội trưởng Hứa Hồng Hoa cũng lên bên cạnh cha , ngăn cản cho mang lương thực .
Lúc mới thấy sự đoàn kết của thôn Hứa gia. Trong khi thôn Giang gia còn do dự, mấy tiểu đội trưởng thôn Hứa gia đồng loạt dậy: "! Năm nay chúng nộp lương thực , chỗ còn đủ ăn, lấy thì bước qua xác chúng !"
Rất nhiều đang đắp đê gần đó cũng cầm đòn gánh, xẻng chạy tới, hô lớn: "! Lương thực mang !"
Bí thư đại đội định khuyên can, đại đội trưởng Hứa chặn họng: "Ông nộp thì nộp lương thực thôn ông , thôn ông nhiều lương thực mà, thôn chúng !"
Có đại đội trưởng Hứa mũi chịu sào, thêm thôn Hứa gia đông, thoáng cái tụ tập hai ba trăm . Dân làng vẫn đang tiếp tục kéo đến đại đội , tay lăm lăm gậy gộc, đòn gánh, khiến nhóm đến thu lương mặt xanh nanh vàng, sợ mất mật.