Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 70:-------

Cập nhật lúc: 2025-12-26 02:29:04
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Việc đầu tiên các bà các cô khi trở về thôn chính là bàn tán về chuyện thôn Hứa Gia một nữ Chủ nhiệm phụ nữ mới.

Chuyện Chủ nhiệm phụ nữ thì chẳng lạ, trong công xã cũng nữ ủy viên đấy thôi. Điều kỳ lạ ở đây là đảm nhiệm chức vụ của Đại đội Lâm Hà chính là phụ nữ từng nhà chồng ở thôn Lão Vương, đại đội Thạch Giản bỏ vợ đuổi về.

"Cô chồng bỏ về hồi tháng 10 năm ngoái đúng ? Thế mà đầy một năm lên cán bộ chính thức của đại đội, chức còn to hơn cả tiểu đội trưởng, hưởng lương quốc gia, ăn cơm nhà nước đấy!"

"Người phụ nữ đó trông thế nào? Có ?"

"Làm mà thấy rõ ? Ngày nào cô cũng đeo cái khẩu trang che kín mặt. hôm nay cô tháo , trông cũng sáng sủa, thể diện lắm!"

"Trông sáng sủa thế nhà chồng bỏ nhỉ?"

"Hại! Thì là do thằng chồng của cô mới thành phố nên mới cần cô nữa chứ ?"

"Thế cũng đến lượt cô Chủ nhiệm chứ? Một đội bao nhiêu đàn bà con gái, rơi trúng đầu cô ?"

"Thì giỏi chứ ! Dù cũng chẳng hiểu, hình như là nhờ vụ quy hoạch bãi sông ruộng với cái gì mà phòng cháy chữa cháy rừng ."

"Phòng cháy rừng mà còn cần cô ? Ở đây ai mà ? là vẽ chuyện!"

Những sống trong núi như họ, việc phòng cháy rừng ăn sâu m.á.u thịt thành bản năng. Họ sống dựa rừng núi, nếu núi cháy thì cả thôn cũng chẳng chạy , chỉ nước c.h.ế.t cháy cả lũ.

Người dân miền núi dựng thôn bản dựng bừa. Thường thì họ bám theo những dòng suối lớn trong núi. Như Đại đội Thạch Giản là tập hợp các thôn bản dọc theo một khe núi rộng đầy đá cuội. Vì thế, họ khó hiểu tại những kiến thức thường thức như phòng cháy rừng đề cao như .

"Chẳng chừng là hạng đắn gì, ngủ với ai đó leo lên chức chứ ~!"

Câu thốt , đám đông lập tức im bặt.

Nếu là mấy cô góa phụ trong thôn thì , đằng là cán bộ chính thức của đại đội, lưng Đại đội trưởng chống lưng. Bây giờ trong tay Đại đội trưởng còn cả một tiểu đội dân quân, nếu ai đó mách lẻo, để họ bắt lao động khổ sai thì kêu ai?

Gánh nước đắp đê tuy vất vả nhưng vẫn tính công điểm, trắng cho thôn , cho chính hưởng. Chứ nếu bắt nông trường cải tạo, tội phạm lao động thì mỏ than Thán Sơn đào than cũng chẳng ai nhận.

Tội phạm cải tạo mà đày Thán Sơn đào than thì quanh năm ngày nghỉ, tiền công, đào đến đời nào kiếp nào mới , khi c.h.ế.t rục xương trong hầm mỏ cũng nên! Nghĩ đến cảnh những đào than c.h.ế.t cũng thương, vĩnh viễn những việc nguy hiểm, khổ cực nhất, ai nấy đều rùng ớn lạnh, dám hó hé thêm nửa lời, còn tự động tránh xa kẻ buông lời gièm pha .

Người những thấy sai mà khi thấy lảng còn to tiếng hơn: "Các cái gì thế? Chúng chỉ chuyện trong thôn với , chẳng lẽ truyền ngoài ?"

Ba thôn Thi, Hồ, Vạn xưa nay vẫn luôn đoàn kết thành một khối. Do thôn Hứa Gia và thôn Giang Gia ỷ đông chèn ép, coi thường nên ba thôn , cùng với các thôn nhỏ sâu trong núi, luôn liên kết với để bắt nạt. Ở vùng cũng "chuỗi khinh bỉ": Người bên sông khinh thường bên sông (phía nam sông lớn), bên sông khinh thường dân ở sâu trong núi. Dân ba thôn Thi, Hồ, Vạn chính là ở đáy của chuỗi khinh bỉ đó.

Dù mạnh miệng là , nhưng nhiều vẫn chọn cách im lặng. Họ thấy phụ nữ lên Chủ nhiệm phụ nữ là nhờ bản lĩnh thật sự. Bây giờ sướng miệng, đến lúc ai đó chạy đến mặt cô mách lẻo, bắt nông trường cải tạo thì cũng chẳng nước mắt.

Ba thôn Thi, Hồ, Vạn mang tiếng là "một thể", nhưng lúc tranh nước tưới tiêu cũng đ.á.n.h vỡ đầu chảy m.á.u, chẳng lẽ họ còn dám chạy xuống gây sự với thôn Giang Gia chắc?

Tuy nhiên, tin tức Hứa Minh Nguyệt Chủ nhiệm phụ nữ vẫn theo đường ba thôn Thi, Hồ, Vạn truyền sâu trong núi, đến tận Đại đội Thạch Giản.

Đại đội Thạch Giản dọc theo khe núi rộng chừng năm sáu mét chảy từ núi xuống. Thôn Lão Vương, thôn Đinh Gia ở cuối khe núi, gần sông Trúc Tử. Càng ngược khe núi sâu bên trong thì các thôn bản càng biệt lập. Người ở thượng nguồn và hạ lưu thực ít giao du, nên nhiều ở thượng nguồn Hứa Minh Nguyệt là ai, chỉ loáng thoáng phụ nữ chồng bỏ.

khi tin tức truyền đến tai nhà họ Vương ở thôn Lão Vương, bọn họ thể tin nổi.

Vương Chiêu Đệ, chị gái của Vương Căn Sinh (chồng cũ Minh Nguyệt), ngoáy lỗ tai, giọng chua loét rít lên: "Cái gì? Chủ nhiệm phụ nữ? Nó mà Chủ nhiệm phụ nữ của đại đội á? Nó chỉ cái mồm ăn thì !"

Ngoại trừ Hứa Minh Nguyệt "xuyên " đến và bùng nổ một trận trò, thì trong ký ức của nhà họ Vương, cô vợ cũ suốt ba năm ở thôn Lão Vương luôn cả nhà họ bắt nạt mà dám ho he nửa lời. Nhà đẻ cô neo , chỉ một ông trai việc bán sống bán c.h.ế.t, chẳng chỗ cho cô dung nên oan ức cũng chẳng kiện ai. Nhà họ Vương nắm thóp điều đó, coi cô gì, c.h.ử.i là c.h.ử.i, đ.á.n.h là đ.á.n.h.

Vương Chiêu Đệ từng mạnh miệng: "Có giỏi thì gọi trai mày đến đây, xem bọn tao sợ ! Nó mà dám đến, tao đ.á.n.h gãy chân, cả cái ổ hèn nhát nhà mày c.h.ế.t hết!"

Thế nên, tin Vương Chiêu Đệ tin lấy một chữ.

Vương Phán Đệ (chị gái khác) vẻ mặt đắc ý ôm đứa con trai nhỏ, cợt: "Hay là tin vịt ở thôi? Tao lớn từng từng chuyện đàn bà chồng bỏ mà cán bộ. Mày tưởng cán bộ dễ thế ?"

hi hi: "Mày bảo nó lấy cán bộ thì tao còn tin một tí, nhưng cán bộ nào mà thèm lấy gái bỏ chồng? Đàn bà c.h.ế.t hết ? Thiếu gì gái tân!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-70.html.]

Từ tìm thấy Vương Căn Sinh ở bãi tha ma, nhà họ Vương sợ vỡ mật, dám bén mảng đến thôn Hứa Gia tìm Hứa Minh Nguyệt nữa. Thực Vương Chiêu Đệ vẫn nghi ngờ em trai gặp ma, mà là do nhà họ Hứa giở trò. Chứ con ma nào lột sạch giày, quần, áo bông, áo len của em trai cô ? sơ hở to đùng thế mà thằng em ngốc của cô nhận , cứ khăng khăng là gặp ma nữ, viện hơn tháng mới .

Nếu nhờ cả nhà hùa lừa cô yêu thành phố của Vương Căn Sinh, bảo cô về trấn an ông bố vợ tương lai, thì khi Vương Căn Sinh mất việc vì nghỉ quá lâu .

Vương Chiêu Đệ và Vương Phán Đệ xưa nay vốn hợp , nhưng riêng chuyện thì tư tưởng thống nhất lạ thường.

Vương Chiêu Đệ bĩu môi khinh khỉnh: "Đừng mấy chuyện đó tao ngứa tai, tưởng bọn tao là đồ ngu chắc? Em dâu tao bây giờ là công nhân chính thức xưởng dệt, bố nó là lãnh đạo xưởng. Vợ chồng thằng em tao đều là công nhân viên chức, sống sung sướng thành phố, còn phân nhà, cái loại khố rách áo ôm như con so thế nào ? Lại còn cán bộ? Đừng chọc !"

Vương Phán Đệ cũng nhổ toẹt một bãi nước bọt, chỉ tay đống phân đứa con trai đất: "Nếu nó mà cán bộ ... tao ăn đống phân !"

Hai chị em . Vương Phán Đệ thì hì hì, còn Vương Chiêu Đệ trợn trắng mắt việc của .

Vương Phán Đệ chẳng thèm để ý, sang với xung quanh: "Nhìn xem, xem, cái tính đanh đá của con em đấy, đến nó còn lườm nguýt, ai mà dám dây nó?"

Chồng của Vương Chiêu Đệ là Tạ Nhị Ngưu thấy ngại, định xin chị vợ thì Vương Chiêu Đệ quát: "Tạ Nhị Ngưu! Có thì bảo?"

Tạ Nhị Ngưu chỉ gật đầu chào Vương Phán Đệ lật đật chạy theo vợ. Vương Chiêu Đệ véo tai chồng: "Anh thôi ? Đừng dây . Bà giả tạo lắm, từ bé đến lớn chịu thiệt vì bà còn ít ?"

Thư Sách

Vương Chiêu Đệ là do chị hai (Đại Đệ) nuôi lớn nên thiết với chị hai nhất. Theo lẽ thường thì chị cả lấy chồng mới đến chị hai, nhưng Vương Phán Đệ là kẻ "yêu mù quáng", bất chấp tất cả để chửa hoang với Vương Căn Minh - cùng thôn cùng họ, vội vàng cưới chạy bầu.

Vương Căn Minh, Vương Căn Sinh - tên là em cùng họ cùng tộc.

Sau cú "chơi lớn" của bà chị Phán Đệ, đám em gái bên ai còn dám rước?

Chiêu Đệ may mắn lấy Tạ Nhị Ngưu là bạn thanh mai trúc mã. khổ nhất là chị cả Đại Đệ. Vì tai tiếng của em gái, Đại Đệ bán vùng núi sâu, nơi đàn ông cưới vợ. Số phận chị cả giống hệt ruột bọn họ: Đẻ con gái liên tục. Ngoài đứa con gái đầu lòng, năm đứa sinh đều ném xuống hố phân c.h.ế.t đuối hoặc chôn sống giữa đường núi cho qua dẫm đạp.

Chị cả Đại Đệ bất lực. Xung quanh nhà chồng, nhà đẻ thì như cái ổ sói chỉ bóc lột, chị chẳng . Từ một con gái tràn đầy sức sống, đói bụng vẫn dắt em tìm rau dại quả dại khắp núi đồi, giờ chị gầy như que củi, da bọc xương.

Chiêu Đệ Lâm Đại Ngọc là ai, chỉ nhiều năm chị cả về thăm nhà. Lần cô thăm, chị cả còn ngây ngô như trong ký ức nữa, khuôn mặt tê dại, thần sắc đờ đẫn, giọng nhẹ bẫng: "Đến đây gì? Về đừng đến nữa. Dì tự lo sống cho , đừng lo chuyện bao đồng, đừng cãi với Nhị Ngưu, tính nó thật thà, dì cứ vun vén cho bản ."

Ba chị em, ba tính cách, ba phận khác ở nhà chồng. nhà chồng coi thường, Vương Phán Đệ vẫn còn sướng chán so với chị cả Đại Đệ - đang sống trong địa ngục trần gian lối thoát.

Bị vợ véo tai, Tạ Nhị Ngưu chỉ trừ, lẽo đẽo theo khuyên giải: "Em đừng giận nữa, dù cũng là chị em ruột, thù hận để qua đêm?"

Vương Chiêu Đệ mắng: "Không gì thì ngậm miệng ! Sau cấm chuyện với bà , ?"

Tạ Nhị Ngưu khúm núm dỗ dành: "Rồi , em hết." Hắn cao mét bảy hai, cạnh cô vợ đầy mét rưỡi nhỏ thó, trông như khổng lồ và tí hon.

Khi Hứa Minh Nguyệt trở thôn Hứa Gia, thấy cô tháo chiếc khẩu trang mặt xuống, nhiều tò mò hỏi: "Đại Lan Tử, bỏ cái che mặt ?"

Hứa Minh Nguyệt cầm chiếc khẩu trang y tế màu xanh tay, đáp: "Đeo cái bí lắm. Giờ đê đập, bụi bặm gì, đeo gì cho mệt."

Một Hứa Minh Nguyệt với ánh mắt kính nể. Hứa Minh Nguyệt hôm nay khác với . Cô thẳng lưng, đầu ngẩng cao, tóc buộc gọn gáy lộ vầng trán cao sáng sủa, bước tự tin sải dài, dáng một cán bộ thực thụ.

"Lên cán bộ đại đội khác ha ~"

Mấy phụ nữ trong thôn tụ tập xì xào bàn tán. Họ bao giờ nghĩ rằng một đàn bà chồng bỏ về nhà đẻ con đường sống thứ hai ngoài cái c.h.ế.t, đằng những sống mà còn quan. Quá là hiếm lạ!

Đại đội trưởng Hứa thấy tiếng xì xào của đám phụ nữ, thấy Hứa Minh Nguyệt liền vẫy tay gọi: "Lan Tử, đây!"

Thấy , dân làng thôn Hứa Gia quanh đó lập tức dãn , chừa gian riêng cho hai chuyện. Tuy nhiên, vẫn mấy đàn ông, đặc biệt là mấy ông tiểu đội trưởng của thôn Hứa Gia, vẫn lẽo đẽo theo ngóng chỉ thị của Đại đội trưởng.

Hứa Minh Nguyệt chạy chậm vài bước đến lưng Đại đội trưởng: "Chú Hai."

Đại đội trưởng Hứa hiệu cho cô lên song song với , chỉ tay về phía Hứa Hồng Hoa đang bên trái ông, : "Chú , thôn Hứa Gia ở đại đội bộ chỉ còn mấy đứa. Cháu và Hồng Hoa là em họ hàng ruột thịt, ở đại đội bộ nhất định nâng đỡ, hỗ trợ lẫn , ?"

mấy ông tiểu đội trưởng ngay phía nên Đại đội trưởng Hứa quá toạc móng heo, nhưng ý tứ thì rõ mười mươi: Ông Hứa Minh Nguyệt ủng hộ Hứa Hồng Hoa lên Đại đội trưởng.

Hứa Hồng Hoa lớn hơn Hứa Minh Nguyệt sáu bảy tuổi, năm nay tầm 27-28 tuổi. Làm tiểu đội trưởng trong thôn thì vấn đề gì, nhưng để Đại đội trưởng thì tư lịch vẫn còn non. Một ông đề cử con trai là đủ, cần sự ủng hộ của các cán bộ trọng lượng khác, mà Hứa Minh Nguyệt hiện tại chính là phù hợp nhất.

Loading...