Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 71

Cập nhật lúc: 2025-12-26 04:12:27
Lượt xem: 48

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Minh Nguyệt, với tư cách là cán bộ cấp 28 ngang hàng với kế toán đại đội, chính là thích hợp nhất để hỗ trợ.

Mấy ông tiểu đội trưởng phía lúc mới vỡ lẽ. Hóa lý do Đại đội trưởng Hứa ủng hộ Hứa Minh Nguyệt mạnh mẽ như là vì dọn đường cho con trai ông – Hứa Hồng Hoa.

Hứa Hồng Hoa tuy ít học, nhưng nhờ từ nhỏ theo ông nội và cha, mưa dầm thấm đất nên đầu óc linh hoạt hơn hẳn mấy tiểu đội trưởng khác. Anh lập tức hiểu ý cha, sang với Hứa Minh Nguyệt: " với cô Lan T.ử thiết chẳng khác gì chị em ruột, căn nhà núi hoang của cô cũng là do một tay giám sát xây dựng đấy."

Anh giơ ngón cái lên : "Căn nhà đó ở thôn Hứa Gia chúng một! Ai mà đỏ mắt cái nhà ngói xi măng chứ!"

Chỉ một câu khẳng định mối quan hệ thiết giữa và Hứa Minh Nguyệt. Căn nhà của cô đây là do lặn lội sang bên sông mua xi măng, ngói, đích trông coi thi công. Lời cũng ngầm ý nhắc nhở: Minh Nguyệt nhà họ Hứa (nhà Đại đội trưởng) chỗ dựa, trong thôn dù ghen tị đỏ mắt cũng dám con cô.

Phải công nhận, Hứa Hồng Hoa hổ danh là Đại đội trưởng Hứa bồi dưỡng từ nhỏ để kế thừa chức trưởng thôn, là Đại đội trưởng.

Hứa Minh Nguyệt đáp : "Đáng lẽ cháu mời chú Hai và Cả một bữa cơm mới . Hay là thế , tối nay ở nhà ăn tập thể, cháu mời chú và Cả. Chỉ tiếc là rượu, hôm nào cháu ủ ít rượu quả rừng mời chú và nhé!"

Đại đội trưởng Hứa hào sảng gạt : "Ăn gì ở cái nhà ăn tập thể ? Tối nay sang nhà chú! Hai em các cháu cũng bữa nào ăn đàng hoàng với . Tối nay để thím Hai xuống bếp, tay nghề bà khá lắm! Gọi cả chị dâu cháu sang ăn luôn cho vui!"

Trong cả cái thôn , nhà ai thể thiếu lương thực chứ nhà Đại đội trưởng thì . Nhà ai thiếu chảo gang to chứ nhà ông cũng thiếu. Chưa kể hiện tại đang phong trào "đại luyện thép", lò luyện đặt ngay ở mỏ Thán Sơn, bao nhiêu chảo sắt, d.a.o phay của dân thu gom đưa lò, khác kiếm cái chảo cái d.a.o thì khó, chứ nhà ông thì lo.

Hơn nữa, từ năm ngoái, khi lão thôn trưởng cho phép các gia đình mang củ sen về, nhiều nhà ống khói bắt đầu nhả khói bếp. Họ chế biến bột củ sen, dùng đất phần trăm trồng khoai lang miến, tích trữ cái ăn. Cho nên, việc nhà Đại đội trưởng nổi lửa nấu cơm cũng chẳng ai tố giác. Tố giác với ai? Không sống ở thôn nữa ? Hay nhà lương thực tích trữ?

Đại đội trưởng Hứa về nhà chuyện với vợ. Vợ ông tuy quản lý nhà ăn tập thể nấu ăn dở tệ, nhưng về nhà nấu cơm cho gia đình trò.

Đại đội trưởng Hứa chỉ mời Hứa Minh Nguyệt mà còn mời cả Hứa Phượng Đài đến nhà.

Nhà họ Hứa vui mừng khôn xiết. Đặc biệt là Hứa Phượng Đài và Hứa Phượng Liên, họ ngờ ngày em gái/chị gái trở thành cán bộ chính thức. Cả nhà họ giờ thành " nhà cán bộ" !

Hứa Phượng Liên . Cậu em út trầm tính Hứa Phượng Phát một bên hỏi nhỏ: "Chị Cả cán bộ , ai dám bắt nạt nhà nữa ?"

Câu hỏi ngây ngô mà xót xa. Gia đình neo đơn, già, phụ nữ và trẻ em, Hứa Phượng Phát lớn lên trong sự bắt nạt của những xung quanh.

Khi còn nhỏ, thường xuyên đám du thủ du thực trong thôn đến đập cửa ầm ầm giữa đêm, dọa mấy chị em Hứa Phượng Lan, Phượng Liên, Phượng Phát sợ run cầm cập trốn trong phòng. Khi đó cả Hứa Phượng Đài theo bác cả xây nhà thuê ở thị trấn hoặc thành phố kế bên, trong nhà đàn ông trụ cột, chỉ còn mấy bà cháu chị em nương tựa qua những đêm dài đen tối.

Cũng may họ sống trong thôn, xung quanh vẫn hàng xóm, lão thôn trưởng họ hàng chi ba nên đám côn đồ dám quá trớn. Gõ mở thì chúng húc cửa vài cái hoặc thử cạy cửa. Mẹ tính tình yếu đuối, chị cả cũng , chỉ chị hai là lanh lảnh gào lên: "Ông bác! Ông bác ơi! Có trộm cạy cửa nhà cháu!"

"Ông bác" chính là cách họ gọi lão thôn trưởng. Nhà lão thôn trưởng cách đó đến trăm mét, động tĩnh là , nhờ thế mới dọa lui đám cạy cửa. Trong ký ức của Phượng Phát, những chuyện như nhiều vô kể, bắt nạt mà dám đ.á.n.h trả.

Hứa Phượng Liên quệt nước mũi tay áo rách, : "Chắc chắn ! Chị Cả là cán bộ chính thức của đại đội đấy! Chủ nhiệm phụ nữ cơ mà!" Phấn khích quá, cô bé b.ắ.n cả bong bóng mũi , mặt đỏ bừng vội vàng chạy mương nước rửa tay.

Hứa Phượng Phát cũng toét miệng thầm.

Về đến nhà, bà cụ tin mà dám tin, cứ hỏi hỏi : "Thật ? Thật giả? Làm cán bộ thật hả?"

bệt xuống cửa : "Thế là , con cái tạo hóa thì cũng lo cho con nữa. Con cán bộ thì ai dám coi thường, cũng dễ tìm mà tái giá. Mẹ xuống suối vàng gặp cha các con cũng nhắm mắt ."

Nhắc đến chồng quá cố, bà giật phắt dậy: "Mau mau mau, mau cõng lên mộ cha con, báo cho ông . Tổ tông mười tám đời nhà ai quan, thế mà con Lan T.ử cán bộ!" Bà gạt nước mắt : "Cha các con cả đời cưỡi lên đầu lên cổ, nếu trong nhà cán bộ, sẽ vui sướng thế nào!"

Hứa Phượng Đài lặng lẽ các em, cũng lén lau nước mắt, thu dọn đồ đạc lên núi. Mộ cha họ ngay sườn núi. Bà cụ chân yếu leo , Hứa Phượng Đài cõng .

Người trong thôn chân núi cũng bàn tán xôn xao về chuyện . Ai cũng bảo là do nhà họ Vương ở thôn Lão Vương khắc mệnh cô.

"Nếu thì bỏ thằng chồng đó, cô liền nhân viên ghi chép? Mới mấy tháng lên Chủ nhiệm đại đội bộ! Không thằng chồng họ Vương khắc cô thì là gì?" Một bà thím trong thôn quả quyết.

"Mọi con trai Đại đội trưởng là Hồng Hoa xem, bao lâu nay vẫn chỉ là tiểu đội trưởng, lên Đại đội trưởng còn chờ bố nó nghỉ hưu. Thế mà Đại Lan T.ử nhỏ hơn bảy tám tuổi là cán bộ cấp 28 !"

Ban đầu nghĩ đến hướng , giờ nhắc nhở thì càng nghĩ càng thấy đúng.

Lại vỗ đùi đ.á.n.h đét một cái: "Ái chà! hiểu !"

Những khác tò mò: "Hiểu cái gì?"

"Đại Lan T.ử mệnh vượng phu, vượng gia!" Người giọng vang như chuông đồng phân tích: "Mọi ngẫm xem, khi Đại Lan T.ử về dâu nhà họ Vương, cái nhà đó thế nào? Sau khi cô về thì thế nào?"

"Nghe khi rước Đại Lan T.ử về, nhà đó nghèo rớt mồng tơi, nếu cũng chẳng đến mức cưới cô lúc nhà cô đang sa cơ lỡ vận. Thế mà cô về dâu bao lâu, thằng chồng thành phố công nhân chính thức. Đây vượng phu thì là gì?"

Thư Sách

Được bà thím khai thông tư tưởng, bắt đầu suy diễn: "Khéo mà thằng chồng hút hết vận may của cô nên mới công nhân chính thức chứ!"

"Giờ cô bỏ nhà đó , về nhà đẻ là trai ở nhà ngói, nhân viên ghi chép, bản thì thành Chủ nhiệm đại đội bộ!"

Nhiều dân quê cũng chẳng phân biệt rõ Chủ nhiệm phụ nữ với các loại chủ nhiệm khác, cứ thấy "Chủ nhiệm" là oai . Giả thuyết lan truyền nhanh ch.óng và cả thôn gật gù tán đồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-71.html.]

Ý định mối cho Hứa Minh Nguyệt vốn nguội lạnh, nay bỗng hừng hực trở . Vô rước "thần tài" Hứa Minh Nguyệt về nhà .

Tối hôm đó, ba Hứa Minh Nguyệt, Hứa Phượng Đài và Triệu Hồng Liên sang nhà Đại đội trưởng. Sự nhiệt tình của vợ Đại đội trưởng khiến họ phát hoảng. Hứa Minh Nguyệt xắn tay áo: "Thím, việc gì để cháu cho, cháu phụ một tay."

Vợ Đại đội trưởng lập tức kéo cô ấn xuống chiếc bàn vuông lớn ở gian chính: "Cháu đến nhà thím khách, ai để cháu ? Cứ đấy chuyện với chú Hai !"

Bà xếp Hứa Minh Nguyệt vị trí bên trái bàn vuông. Theo quy tắc, đây là vị trí quan trọng nhất chỉ chủ tọa. Ở nông thôn, phụ nữ tuy cùng bàn nhưng thường ở vị trí thấp nhất hoặc trong góc.

Hứa Minh Nguyệt ngại ngùng dậy: "Thím ơi, thế . Để Hồng Hoa với Cả cháu đây chứ!"

dậy định nhường chỗ nhưng thím Hai ấn mạnh xuống ghế. Đại đội trưởng Hứa cũng lên tiếng: "Bảo cháu thì cứ , cháu là cán bộ cấp 28 , gì mà ?"

Hứa Minh Nguyệt thẹn thùng: " còn Hồng Hoa với cháu..."

Đại đội trưởng ở chủ tọa, gõ tay xuống ghế bên : "Hôm nay để hai đứa nó tiếp khách."

Vợ Đại đội trưởng bảo cô cháu gái Triệu Hồng Liên cùng xuống bếp phụ giúp, để gian nhà chính cho cánh đàn ông và "cán bộ" bàn việc. Rõ ràng Đại đội trưởng Hứa mời em Hứa Phượng Đài sang là chuyện quan trọng .

Ngọn đèn dầu cũ kỹ tỏa ánh sáng vàng vọt chiếc bàn vuông.

Đại đội trưởng gõ gõ mặt bàn, mở lời: "Hôm nay chú mời các cháu sang, cũng là nhờ cháu và Phượng Đài giúp chú hiến kế."

Miệng ông "Phượng Đài", nhưng mắt chằm chằm Hứa Minh Nguyệt.

Hứa Minh Nguyệt cũng nghiêm túc , hai tay đặt lên bàn, ngoan ngoãn : "Chú Hai đừng khách sáo, việc gì chú cứ phân phó, việc của chú cũng là việc của phận con cháu chúng cháu."

Đại đội trưởng Hứa tự nhận ân với nhà họ Hứa (nhà Minh Nguyệt) nên cũng vòng vo, lộ rõ vẻ lo lắng: "Cấp điều chú về Nông trường Cửa sông Bồ Chủ nhiệm, chú khai phá khu bãi sông đó thành đồng ruộng. đất rộng mênh m.ô.n.g như thế, lấy ?"

Đại đội trưởng là việc tháo vát, dứt khoát, thuộc phái hành động, nhưng về khoản mưu lược tính toán thì thật sự giỏi. Điểm Hứa Hồng Hoa giống hệt cha.

Sở dĩ ông họp bàn ở đại đội bộ mà mời em Hứa Minh Nguyệt về nhà riêng là vì để thư ký đại đội khó khăn hiện tại của . Ông thấy Hứa Minh Nguyệt đầu óc linh hoạt nên nhờ cô nghĩ cách.

Thực ông vắt óc suy nghĩ nát nước mà cách giải quyết vấn đề nhân lực cho 6000 mẫu đất bãi sông. Hỏi Hứa Minh Nguyệt cũng chỉ là cầu may, thử một xem . Ông đưa tay vò đầu, sầu đến mức sắp trọc cả đầu.

Con trai cả Hứa Hồng Hoa hỏi: "Cha, cấp phái xuống cho cha ?"

Hứa Kim Hổ bực bội đáp: "Có phái cho một tiểu đội dân quân, 50 , s.ú.n.g d.a.o đấy, nhưng trò trống gì? Bảo chúng nó canh gác thì , chứ trông chờ chúng nó khai hoang thì hỏng bét."

Cái nông trường vốn dĩ chẳng ai. Lúc bàn thảo kế hoạch sử dụng nơi , tính đến việc đưa bộ những kẻ vi phạm pháp luật trong công xã đến đây cải tạo lao động, hỗ trợ khai hoang.

thời buổi , do chính sách nghiêm ngặt, nhiều xử b.ắ.n, địa chủ cường hào ác bá hầu như đều đấu tố cho tan nhà nát cửa, sống sót chẳng còn bao nhiêu. Cho nên, dù gom hết tù nhân trong các nhà lao của Công xã Thủy Phụ đưa đến Nông trường Cửa sông Bồ thì so với 6000 mẫu đất bãi sông cũng chỉ như muối bỏ bể.

Quan trọng hơn là, hiện tại bãi sông còn chỗ ở. Đưa tù nhân đến đó, chúng bỏ trốn thì ? Giữa bãi sông mênh m.ô.n.g bát ngát, là sen tàn lau sậy, chúng mà trốn đó thì tìm đằng trời!

Đám tù nhân đó là những kẻ liều mạng, nếu cẩn thận, nửa đêm chúng cứa cổ cho một nhát thì nguy to!

Kể cả đến và chịu việc thì cũng khó. Dưới lớp bùn bãi sông là củ sen. Ông cho đào hết củ sen lên, lật úp lá sen, sen già xuống bùn để phân bón.

Thực lớp bùn sông do tích tụ xác thủy sinh, củ ấu, lá sen và phân cá lâu năm nên cực kỳ màu mỡ. Nếu vì bên chôn vùi vô củ sen và sen già, thì cái bãi sông đối với ông chính là ruộng sẵn .

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...