Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 72:------

Cập nhật lúc: 2025-12-26 04:12:28
Lượt xem: 52

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vấn đề ở chỗ, bên lớp bùn là củ sen! Nếu đào hết củ sen lên thì trồng hoa màu ? Lấy nhân lực?

Hơn sáu ngàn mẫu đất đầy củ sen, chỉ dựa chút tay ông thì đào đến ngày tháng năm nào? Cho dù huy động bộ dân thôn Hứa Gia sang đó cũng đủ!

Chưa kể, thôn Hứa Gia còn lo việc nhà : bón phân, tưới nước cho hoa màu, nạo vét mương máng, đắp đê đập... Việc trong thôn còn xong, gì đến việc sang Cửa sông Bồ đào bãi sông cho ông.

Đấy là còn kể đến hơn một ngàn mẫu củ sen quây ở Đại đội Lâm Hà cũng cần khai khẩn.

Ban đầu ông định hết trong năm nay. Củ sen bùn đào tận gốc, mất hai ba năm thì hết . năm nay hạn hán bên ngoài quá nghiêm trọng, cấp giao nhiệm vụ là dọn sạch cả vùng bãi bồi vụ cày bừa mùa xuân năm , nhất là kịp gieo trồng vụ xuân!

"Nhiệm vụ nặng nề thế , tao tìm đây?" Đại đội trưởng Hứa sốt ruột vò đầu bứt tai.

quyền lợi đến tay, ông cũng buông bỏ. Cấp bậc hành chính của ông nhảy một mạch từ cấp 27 lên cấp 23, nhảy liền bốn cấp! Nếu thăng tiến theo đường bình thường, đến đời nào kiếp nào ông mới lên công xã.

Vốn dĩ ông chuẩn tâm lý Đại đội trưởng đến lúc c.h.ế.t già, nào ngờ mấy phương án kế hoạch của Hứa Minh Nguyệt giúp ông một bước lên mây.

Hứa Hồng Hoa ngẫm nghĩ : "Thế còn tù nhân ở các nhà lao khác thì ? Không điều họ đến đào bãi sông ?"

Đại đội trưởng Hứa trừng mắt: "Mày nhẹ nhàng nhỉ! Cái chút uy tín của tao cũng chỉ trấn đám dân ở phía Nam sông Trúc T.ử thôi! Ra khỏi vùng , ai bố mày là ai? Lại còn đòi điều phạm nhân nhà lao khác đến? Mày chán sống ? Bố mày chỉ 50 dân quân trong tay, chắc chúng nó lời tuyệt đối. Lỡ đám phạm nhân nảy sinh ý đồ , nửa đêm chúng nó c.ắ.t c.ổ tao lúc nào chừng!"

Thời buổi thái bình thịnh trị như đời . Chiến loạn triền miên khiến dân phong vùng cực kỳ bưu hãn. Chính bản Đại đội trưởng Hứa cũng từng dẫn thôn Hứa Gia g.i.ế.c giặc, tay từng nhuốm m.á.u thực sự.

Những kẻ bắt tù thì đủ loại tội phạm. Hiện tại Nông trường Cửa sông Bồ còn cơ sở vật chất gì, ông lấy gì để quản lý đám tội phạm cùng hung cực ác đó?

Đại đội trưởng Hứa tức quá vỗ một cái đầu con trai: "Đầu óc mày hỏng nặng ! Nghĩ cái gì nghĩ nghĩ tối kiến! Chê bố mày sống dai quá hả?"

Hứa Hồng Hoa ngay bên tay nên ăn trọn cú tát yêu. May là ông còn giữ thể diện cho con trai mặt Hứa Minh Nguyệt và Hứa Phượng Đài nên chỉ vỗ nhẹ màu.

Hứa Hồng Hoa đ.á.n.h cũng giận, lầm bầm: "Cái , cái cũng xong, thế thì thế nào?"

Mọi bên chiếc bàn vuông đồng loạt hướng ánh mắt về phía Hứa Minh Nguyệt.

Việc , thực khó giải quyết.

Tuy kiếp cái Nông trường Cửa sông Bồ cuối cùng xử lý , nhưng Hứa Minh Nguyệt chỉ cần xoay chuyển đầu óc một chút là nghĩ cách.

: "Lần của công xã xuống thu lương thực chẳng bên ngoài hạn hán nghiêm trọng, bắt đầu c.h.ế.t đói ? Chú Hai, chú xem thế : Chú bàn với Bí thư Chu, xem thể cho phép một bộ phận dân chạy nạn ở các huyện thị lân cận đang gặp thiên tai đến bãi cát Cửa sông Bồ đào củ sen. Họ đào bao nhiêu thì là của họ bấy nhiêu. để đảm bảo sang năm vẫn cái ăn, họ đào bao nhiêu diện tích thì trồng xuống sông bấy nhiêu củ giống."

Đại đội trưởng Hứa gạt : "Trồng củ sen gì? Năm nay mưa, sang năm chắc gì mưa?"

Hứa Minh Nguyệt chỉ hỏi một câu: "Bây giờ là tháng 9 , trời mưa ?"

Câu hỏi khiến Đại đội trưởng Hứa cứng họng.

Năm nào chẳng hạn hán, nhưng thường chỉ kéo dài ba tháng đến nửa năm. Như thế là hạn nặng, ảnh hưởng cả năm thu hoạch. đây là đầu tiên họ gặp cảnh gần một năm trời giọt mưa nào.

Hứa Minh Nguyệt tiếp tục: "Nói với Bí thư Chu, tuyển dân chạy nạn trong huyện Ngô Thành của chúng thì chắc chắn vấn đề gì. Các huyện miền núi phía Bắc trực thuộc thành phố kế bên chắc chắn hạn hán cũng nhẹ, gần sông Trúc T.ử của chúng ."

Điều Hứa Minh Nguyệt là: Ở vùng phía Bắc tỉnh, nơi vốn thiếu nước, chủ yếu ăn lúa mì và trồng cây ăn quả, tình hình hạn hán mới thực sự kinh khủng.

Nếu lãnh đạo cấp giải quyết khó khăn cho dân chúng, tự nhiên sẽ điều động dân chạy nạn phía Bắc xuống đây kiếm miếng cơm. điều đó chắc chắn sẽ tạo thành gánh nặng lương thực và nguy cơ an ninh cho địa phương. Thế nên Hứa Minh Nguyệt tuyệt đối đề cập đến việc nhận từ xa. Nơi lương thực điều gần hết, thêm một đám dân chạy nạn từ xa đến tranh củ sen thì dân bản địa sống nổi.

Cô nhắc nhở Đại đội trưởng Hứa: "Tốt nhất chỉ nên nhận dân chạy nạn của huyện và các vùng giáp ranh thành phố kế bên. Phải tổ chức kỷ luật để khai phá nông trường, và quy định họ chỉ phép đào củ sen ở khu vực nông trường và các vùng vô chủ."

Cô nhấn mạnh: "Thực , vì an , nhất là chỉ nhận dân chạy nạn của huyện Ngô Thành chúng thôi."

Sông Trúc T.ử chỗ sâu nhất quá 4 mét, phần lớn chỉ sâu tầm 2-3 mét. Bao quanh sông là những bãi bồi rộng lớn ở, nơi củ sen mọc hoang bạt ngàn.

Vùng ngoài bãi Cửa sông Bồ lớn nhất củ sen mọc hoang, thì những bãi củ sen lớn khác thuộc địa phận Công xã Thủy Phụ mà bên thành phố kế bên.

Kiếp , ngay cả những sống trong núi sâu, tìm đường sống cũng dám mò đến cái thôn Giang Gia và Hứa Gia hung hãn , mà họ chọn sang thành phố kế bên kiếm ăn. Những ai sang đó đào củ sen hầu như đều sống sót qua nạn đói.

Đại đội trưởng Hứa gật gù: "Làm theo cách của cháu thì đến sẽ ít . Một tiểu đội dân quân của chú e là quản xuể, bảo Bí thư Chu điều thêm hai tiểu đội nữa."

Tuy Đại đội trưởng Hứa là phe Chủ nhiệm Tôn (phụ trách sản xuất), nhưng Bí thư Chu chỉ là Bí thư mà còn nắm quyền lực lượng vũ trang công xã (xã đội). Nếu s.ú.n.g trong tay, một cựu binh xuất ngũ như ông Chu đấu Chủ nhiệm Tôn - thâm căn cố đế ở khu Thủy Phụ ?

Súng trong tay, tiếng mới trọng lượng!

Phần còn Hứa Minh Nguyệt chỉ , để Đại đội trưởng tự tính toán.

Đại đội trưởng Hứa vuốt cằm trầm tư, đột nhiên đập bàn cái rầm, phấn khích : "Cách ! Hay lắm! Như đỡ lo quản lý cái đám tù nhân . Tù nhân nào mà dễ sống chung? Bãi sông của chú đến cái rào chắn cũng , tối chúng nó bỏ trốn thì tìm ai? Chúng nó mà chui tọt rừng núi thì mà tìm đằng trời!"

Cách quá . Dân chạy nạn đến đào củ sen, đất dọn sạch, nếu kịp thời gian còn thể tranh thủ trồng một vụ lúa mì vụ đông. Nếu đủ nước, đất bùn sông màu mỡ trồng lúa nước là nhất, nhưng giờ qua vụ lúa , cố một chút vẫn kịp vụ lúa mì.

Ông lẩm bẩm: "Việc gấp!"

Vợ Đại đội trưởng nhanh bưng cơm chiều lên. Mâm cơm thịnh soạn đến bất ngờ: nộm ngó sen, dưa chuột trộn, một đĩa cá mặn chưng, và quý giá nhất là một đĩa thịt khô xào dây khoai lang.

Cá mặn từ cá mè to cắt khúc, mỗi khúc to bằng ngón tay, lẫn với ít đậu đũa phơi khô. Món ăn bưng lên thơm nức mũi. Bữa cơm , đến Tết cũng chắc ăn ngon như thế.

Cả Hứa Minh Nguyệt và Hứa Phượng Đài đều tròn mắt: "Thím... thế ... thế thịnh soạn quá ạ?"

Hai em ngại ngùng dám gắp cá và thịt, chỉ dám gắp nộm ngó sen và dưa chuột.

Vợ Đại đội trưởng lấy đũa gắp cá và thịt bỏ bát hai : "Đều là một nhà, cứ ăn tự nhiên !"

Lúc mở cửa cống dẫn nước mương lớn, cá từ sông Trúc T.ử theo dòng nước vô kể. Đại đội trưởng Hứa dùng cái giỏ tre khổng lồ chắn ngay cửa cống, ngày nào cũng vớt bao nhiêu cá. Ông chỉ lấy những con to bằng bắp tay trở lên, còn đám cá nhỏ lọt qua lỗ sọt tre bơi mương.

Tuy mấy ngày gặt hái bận rộn, nhà ăn tập thể chỉ cháo cá loãng, nhưng thiếu phần cá ngon cho nhà Đại đội trưởng ? Nhà ông muối hẳn một chum to cá mặn, thỉnh thoảng lấy ăn cải thiện.

Rồi còn thịt lợn mổ hồi Tết. Trừ đầu, lòng cỗ tất niên cho dân làng, phần còn như đuôi, xương, móng giò, tiết, tai, lưỡi... đều nhà Đại đội trưởng giữ . Thế nên nhà ông cũng thiếu thịt.

Bình thường nhà ông cũng xa xỉ đến mức ăn thịt suốt, chỉ dám cắt một khúc cá mặn chưng lên, mỗi một miếng chấm chút vị mặn cho trôi cơm.

Món cá mặn thím Hai cay cay, thơm ngon, tuy nêm gia vị đơn sơ nhưng tuyệt nhiên mùi tanh nồng đến mức nuốt nổi như cá ở nhà ăn tập thể.

Hứa Minh Nguyệt thật thà nhận xét: "Cá ở nhà ăn tập thể chắc chắn thím Hai . Cá thím chẳng tanh chút nào, ngon quá ạ!"

Vợ Đại đội trưởng phì vẻ ngây ngô của cô: "Cái con bé thật thà . Cháu nghĩ xem, nếu cơm ở nhà ăn tập thể mà ngon, thì ăn thả cửa ? Thế thì lấy lương thực cho đủ cả làng ăn?"

bép xép, cái gì cũng toạc ngoài. bà coi Hứa Phượng Đài là cháu rể (lấy cháu gái bà), tức là nhà. Minh Nguyệt là em gái Phượng Đài, cũng là nhà. Hơn nữa con trai bà là Hứa Hồng Hoa còn cần em họ hỗ trợ ở đại đội bộ. Thế nên bà mới giấu giếm, thái độ cực kỳ thiết, coi hai như con cháu trong nhà.

Hứa Minh Nguyệt giờ cứ tưởng cháo ở nhà ăn tập thể dở tệ, sạn cát lẫn lộn là do thời thiếu gia vị, thiếu rượu nấu ăn nên cá mới tanh. Hóa là cố tình dở.

Nhìn miếng cá mặn trộn với loại tương lạ và gừng băm, cô ngộ . Cô cứ tưởng chỉ nấu ăn ngon, hóa thời cũng kém, chỉ là cảnh bắt buộc thôi.

Thư Sách

Minh Nguyệt lộ vẻ mặt " hiểu", giơ ngón cái lên thán phục thím Hai: "Cháu học tập thím nhiều!"

Thím Hai tít mắt: "Trước giờ nhận cháu hoạt bát thế đấy."

Thấy Hứa Phượng Đài nãy giờ chỉ gắp rau trộn, bà liền gắp cho một đũa thịt khô. Hứa Phượng Đài sững sờ. Trừ em gái , ai đối với như . Thấy thể từ chối, bèn gắp miếng cá trong bát sang cho Triệu Hồng Liên.

Bị cuộc đời bạc đãi quá lâu, dù Minh Nguyệt đối với cả năm nay, nhưng khi nhận sự quan tâm bất ngờ từ khác, vẫn thấy quen, thậm chí sợ hãi. Cảm giác như nhận quá nhiều, nhiều đến mức trả nổi, trong lòng dâng lên nỗi mặc cảm và cảm giác xứng đáng.

Thấy gắp cá cho Triệu Hồng Liên, thím Hai liếc cô cháu gái, nháy mắt trêu chọc như : "Cô lừa cháu chứ? Kiếm cho cháu tấm chồng ?"

Triệu Hồng Liên đỏ mặt, gắp miếng cá trả bát Hứa Phượng Đài: "Anh cũng ăn ."

Hứa Phượng Đài miếng cá cô gắp cho , ngây ngô hắc hắc, tai đỏ bừng cúi đầu ăn. Mãi đến lúc về, vẫn còn tủm tỉm một .

Ăn xong, trời tối đen như mực. Họ thắp đuốc mà cứ thế về.

Nhà Đại đội trưởng gần nhà Hứa Phượng Đài, đoạn đường họ từ nhỏ đến lớn nên quen thuộc từng bước chân. Hứa Phượng Đài đưa Triệu Hồng Liên về nhà , đưa Hứa Minh Nguyệt về nhà núi hoang.

Đoạn đường từ thôn Hứa Gia lên núi hoang chủ yếu là đường bờ ruộng, hai bên trồng đầy đậu tương nên khó khăn.

Rắn thích ở gần nước. Do hạn hán, nhiều rắn bò xuống mương nước chân núi. Mỗi qua đoạn bờ ruộng , Hứa Minh Nguyệt thường xuyên thấy rắn nước, rắn lửa, rắn ráo lẩn trong đám cỏ nước. Nghe tiếng động là chúng nhảy tùm xuống mương trốn.

Cô cầm một cây sào tre dài, đám cây đậu tương bờ ruộng để "đả thảo kinh xà", với Hứa Phượng Đài đang tiễn : "Anh Cả, về , em tự ."

 

 

 

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-72.html.]

 

 

Chương 73

Được Hứa Minh Nguyệt bồi bổ suốt một năm nay, bệnh quáng gà của Hứa Phượng Đài thuyên giảm chút ít, nhưng chung vẫn rõ đường. Hứa Minh Nguyệt sợ sơ ý ngã xuống mương nên khăng khăng đòi đưa về.

Qua một năm chung sống, Hứa Phượng Đài cũng cô em gái thì trầm , nhưng thực chất sợ nhất là rắn, chuột và đỉa. Lúc bên bờ nước rắn rết nhiều, bèn cầm lấy cây gậy trúc trong tay cô, bụi đậu tương và đám cỏ nước ven mương để xua đuổi chúng, để Hứa Minh Nguyệt theo ngay lưng . Anh đưa cô đến tận cửa nhà núi hoang mới một trở .

Hứa Minh Nguyệt ở cửa, nương theo ánh lờ mờ, bóng dáng dần khuất trong màn đêm.

Hứa Phượng Đài về đến nhà, Hứa Phượng Liên hào hứng sấn tới hỏi: "Hôm nay các đến nhà Đại đội trưởng chuyện gì thế?"

Hứa Phượng Đài vốn ít lời, chỉ gãi đầu : "Không ."

Hứa Phượng Liên bĩu môi: "Em chẳng thèm hỏi , lẽ nên hỏi chị dâu mới đúng!" Cô bé sang hì hì với Triệu Hồng Liên: "Chị dâu, chị ?"

Triệu Hồng Liên đang múc nước rửa mặt rửa chân, đáp: "Chỉ là ăn bữa cơm cho tình hơn thôi."

thật chứ qua loa lấy lệ. Thực ban đầu Đại đội trưởng cũng nghĩ sẽ moi ý kiến ho gì từ Hứa Minh Nguyệt, mục đích chính vẫn là lôi kéo em cô về phe , tạo thành một nhóm tín xoay quanh gia đình Đại đội trưởng.

Triệu Hồng Liên múc ít nước. Mọi chỉ dùng khăn vải thấm chút nước lau qua loa bụi bặm mặt và cổ. Năm nay hạn hán, cả nhà họ rửa mặt đều dùng chung một chậu nước sông.

Giếng cổ ở trung tâm thôn nước cạn trơ đáy. Mỗi ngày chỉ thể dậy từ tờ mờ sáng, xách thùng gỗ và gáo dừa, kiên nhẫn múc từng gáo nhỏ cho nửa thùng nước mang về nước ăn uống, dám hoang phí dùng để đ.á.n.h răng rửa mặt? Ngay cả cái ao cửa nhà cũng cạn khô từ lâu, nếu nhờ nước từ con mương lớn chảy ngược thì cái ao đó cũng trơ đáy .

Hiện tại ai nấy đều mong chờ mùa thu sẽ vài trận mưa, nếu đến sang năm, nước giếng cổ cũng chẳng còn mà uống.

Việc khai phá Nông trường Cửa sông Bồ vô cùng cấp bách. Sáng sớm tinh mơ, Đại đội trưởng Hứa đến nhà Chủ nhiệm Tôn ở Công xã Thủy Phụ để bàn bạc.

Chủ nhiệm Tôn thể giải quyết vấn đề dân chạy nạn cho một khu vực trong huyện, liền vỗ tay đen đét: "Đây là nông trường của Công xã Thủy Phụ chúng , dựa mà gọi của các huyện thị bên thành phố hàng xóm sang đào củ sen? Bên họ chẳng cũng sông ? Củ sen bên đó đủ cho họ đào ?"

Ông quyết định ngay tại chỗ: " sẽ báo cáo lên , xem công xã nào thiên tai nghiêm trọng thì điều một nhóm dân chạy nạn tới, giúp họ giải quyết vấn đề lương thực!"

Nói là , ông vội vã lên đường đến huyện Ngô Thành ngay lập tức. Trước khi , ông dặn Đại đội trưởng Hứa: "Việc điều động tiểu đội dân quân, ông tự với lão Chu, việc thuộc thẩm quyền của ."

Chủ nhiệm Tôn quản lý đám thuộc hạ cũ của Bí thư Chu. Đám đó, ngoại trừ một lành lặn, còn đều là những cựu binh thương tật, thiếu tay cụt chân, nhưng đ.á.n.h thì cực kỳ hung hãn. Ông điều động họ, nên việc ông chịu c.h.ế.t.

Ông chỉ lo tranh công với cấp thôi! Giải quyết vấn đề dân chạy nạn cho cấp , ai dám bảo là công lao lớn?

Thực huyện Ngô Thành hệ thống sông ngòi chằng chịt, sông Trúc T.ử là con sông nước ngọt lớn nhất trong vùng. Các công xã trực thuộc huyện Ngô Thành xung quanh đều là vùng sông nước, tuy khoa trương như Lương Sơn Bạc tám trăm dặm, nhưng đúng là miền sông nước mênh m.ô.n.g. Sông Trúc T.ử nước quá sâu nên sản vật hoang dã cực kỳ phong phú.

nơi nào cũng củ sen, thì cũng đầy rẫy củ ấu, khiếm thực, các loại rau cần nước, rau dừa nước, niễng hoang...

Tuy nhiên, dù hệ thống sông ngòi phát triển đến thì vẫn những khu vực giáp nước. Nếu thực sự giải quyết vấn đề lương thực cho dân chạy nạn ở những vùng gần sông đó, thì đúng là một công lao to lớn!

Vốn dĩ việc Đại đội trưởng Hứa định cho Bí thư Chu , nhưng vì cần mượn quân nên buộc rõ ràng.

Khi Bí thư Chu lén tìm thư ký đại đội để họp bàn, ông cảm thán: "Hứa Kim Hổ của đại đội các ông đúng là việc, cách mà cũng nghĩ . Lần cấp ghi công cho ."

Thư ký đại đội việc với Đại đội trưởng Hứa lâu, còn lạ gì tính khí ông . Đó chỉ là một gã võ biền thô lỗ. Ông bĩu môi: "Lão cái đầu óc á? Tám chín phần mười là do con bé Hứa Phượng Lan bày mưu tính kế cho."

Ông vỗ đùi: " bảo mà, mấy hôm lão mời em Hứa Phượng Lan, Hứa Phượng Đài về nhà ăn cơm. cứ tưởng lão lôi kéo hai em nó, hóa là hôm đó... xin ý kiến của Hứa Phượng Lan!"

"Ông bảo cái đầu con bé Hứa Phượng Lan nảy nhanh thế nhỉ?" Thư ký đại đội ảo não . Sao con bé đó thôn Giang Gia của ông chứ?

Vốn dĩ Bí thư Chu ấn tượng sâu sắc với Hứa Phượng Lan qua đề xuất quây bãi sông ruộng . Giờ thư ký đại đội , cô còn trai cũng cán bộ đại đội, ông liền ghi nhớ cả hai em họ trong lòng.

Cấp đang đau đầu vì tình hình hạn hán năm nay.

Đặc biệt là cả năm ngoái và nửa đầu năm nay thực hiện chính sách "ăn thả cửa", các đại đội sản xuất và công xã đều ăn sạch lương thực dự trữ của cả năm. Vốn định chờ thu hoạch vụ thu sẽ lúa mới, hoặc thì lương thực cứu tế, ai dè chẳng cái gì sất. Nhiều nơi bắt đầu ăn vỏ cây, rễ cỏ, thậm chí xuất hiện tình trạng c.h.ế.t đói.

Chủ nhiệm Tôn báo cáo ý tưởng của Đại đội trưởng Hứa lên, lập tức giải quyết vấn đề dân chạy nạn trong huyện. Có thăng tiến tiếp tục báo cáo lên cấp cao hơn, cứ thế lan truyền lên .

Sở dĩ tình trạng báo cáo vượt cấp như là vì thành phố mà huyện Ngô Thành trực thuộc cũng là vùng sông nước, ngay cả nội thành cũng bên bờ sông lớn. Dân ở đây "dựa sông ăn sông", tình hình hạn hán nhẹ hơn nhiều so với tỉnh phía Bắc.

Lãnh đạo tỉnh thấy báo cáo đề xuất đào củ sen hoang dã ở bãi sông để giảm bớt nạn đói, lập tức mừng như bắt vàng.

Nếu là mùa khác, nhóm Chủ nhiệm Tôn chắc chắn dám báo cáo việc đào củ sen, vì củ thành thục, đào sớm sẽ ảnh hưởng đến sự sinh trưởng năm . hiện tại là tháng 9, củ sen già, nhiều hạt sen già rụng xuống bùn, chỉ đợi đầu xuân năm nảy mầm mọc thành cây mới.

Đó cũng là lý do vì mỗi trận lũ lớn, dù lá sen nhấn chìm c.h.ế.t hết, nhưng chỉ hai năm bãi sông xanh mướt một màu. Những hạt sen già tràn đầy sức sống, vùi sâu trong bùn, dù qua cả ngàn năm vẫn thể nảy mầm vươn lên.

Sau khi báo cáo kế hoạch với Chủ nhiệm Tôn và Bí thư Chu về việc mời dân chạy nạn nơi khác đến đào củ sen, khai khẩn bãi sông Nông trường Cửa sông Bồ, Đại đội trưởng Hứa trở về thôn, gọi Hứa Minh Nguyệt đến, nghiêm túc hỏi: "Cháu thực sự cảm thấy sang năm vẫn còn hạn hán ?"

Nhìn khuôn mặt hung dữ nhưng đầy lo âu của Đại đội trưởng, Hứa Minh Nguyệt bất đắc dĩ : "Chuyện tương lai cháu cũng . Cháu chỉ một điều: Mọi năm cứ đến Lập thu là vùng sẽ vài trận mưa, cái gọi là 'một trận mưa thu một trận lạnh'. chú xem, từ Lập thu đến giờ, trời mưa giọt nào ?"

Nếu Hứa Minh Nguyệt nhắc, Đại đội trưởng Hứa cũng suýt quên mất chuyện Lập thu.

Quả thực thời tiết năm nay quá quái dị, một giọt mưa. Sau khi gieo trồng vụ thu, cả Đại đội Lâm Hà đều cuồng lo tưới nước. Năm ngoái ông trời giúp, họ đỡ vất vả bao nhiêu. Năm nay ông trời mưa, tất cả đều dựa sức . Nếu xe cút kít đẩy nước lên núi, chỉ riêng việc gánh nước tưới ruộng chân núi cũng là một công trình khổng lồ và mệt nhọc.

Đại đội trưởng Hứa nhe răng, dùng bàn tay to xoa xoa mái tóc ngắn lởm chởm, dám tưởng tượng nếu sang năm cũng mưa như năm nay thì sống . Nếp nhăn mặt ông hằn sâu thêm vì sầu não: "Thế thì thế nào?"

Ông như đang hỏi Hứa Minh Nguyệt, như đang tự hỏi chính .

Nói thật, năm nay ông dẫn dắt Đại đội Lâm Hà đào mương lớn dẫn nước, đào ao nuôi cá, núi đào hai cái kênh trữ nước suối, giúp cho ba thôn Thi, Hồ, Vạn mất trắng mùa màng. Trong thôn tuy ai ăn no, nhưng ít nhất ai c.h.ế.t đói.

Với tư cách là một Đại đội trưởng sản xuất, ông thành xuất sắc nhiệm vụ. Không chỉ trong Công xã Thủy Phụ mà ngay cả trong huyện Ngô Thành, ông cũng là dẫn đầu! Nếu , ông cũng chẳng thăng chức nhanh đến thế, nhảy một phát bốn cấp.

nếu ông trời thực sự mưa, đó là thiên tai triệt đường sống của con . Trước tai họa tự nhiên như , dù cứng rắn như Đại đội trưởng Hứa cũng đành bất lực.

Hứa Minh Nguyệt nhẹ giọng : "Chú Hai, hiện tại hạt sen chín, chúng nên tổ chức hái, đem một hạt già rắc những chỗ sâu hơn ở bãi sông. Ngoài , nếu đầu xuân vẫn mưa, chúng tính đến chuyện trồng củ sen nhân tạo."

Về kỹ thuật trồng sen, Hứa Minh Nguyệt rành, nhưng những dân bản xứ sống bên sông nước thì quá rành rẽ.

Năm nay mực nước sông xuống thấp kỷ lục. Rất nhiều lòng sông sâu quá mọc sen, nay do hạn hán kéo dài, mực nước rút xuống độ sâu thích hợp cho sen hoang dã phát triển.

Trước đây Đại đội trưởng Hứa từng nghĩ đến vấn đề . Có thể , ai dám nghĩ đến khả năng sang năm vẫn hạn hán, ai cũng cầu mong trời sớm đổ mưa. Nghe đề xuất của Hứa Minh Nguyệt, ông chắp tay lưng, ngước bầu trời.

Về đến nhà, ông kể lời Hứa Minh Nguyệt cho lão thôn trưởng .

Lão thôn trưởng gần 70 tuổi, ở thời đại là bậc cao niên đại thọ. Nghe xong, ông cũng giật , bước sân những đám mây mạ vàng bầu trời xanh ngắt. Nỗi sầu lo khiến những nếp nhăn mặt ông càng thêm chằng chịt. Ông : "Nghe lời con bé Lan. Nếu trời mưa thì cũng chỉ tốn chút công sức thu gom hạt sen rắc xuống thôi. Còn nếu mùa đông vẫn mưa, thì cứ theo lời con bé, chuẩn cho việc trồng sen đầu xuân."

Trồng sen nhân tạo và chờ hạt sen tự nảy mầm là hai việc khác . Đầu tiên chuẩn đủ củ sen giống: củ to mập, mầm đỉnh nguyên vẹn, củ dài rộng đúng chuẩn. Để đảm bảo giống khỏe mạnh sâu bệnh, còn xử lý sát trùng tiêu độc cho củ giống.

Củ sen ở vùng thường chia hai loại. Một là loại hoang dã, hoa màu hồng phấn (Hồng liên). Hai là loại dân địa phương chọn lọc trồng trong ao nhà, hoa màu trắng (Bạch liên). Hai loại cho củ sen đặc điểm khác .

Sen hồng hoang dã ở bãi sông là giống thuần chủng qua lai tạo, vỏ củ sẫm màu, hình dáng thon dài, hàm lượng tinh bột cao, thích hợp để hầm canh hoặc bột củ sen. Người dân địa phương hầu như nhà nào cũng bột củ sen mùa đông, và họ dùng loại sen hồng .

Trong đám sen hồng lẫn một sen trắng. Củ sen trắng khi cắt ngang nhiều lỗ hơn so với sen hồng, củ to và dài hơn, ăn sống vị ngọt thanh, giòn sần sật. Món nộm ngó sen mà Hứa Minh Nguyệt chính là dùng loại củ sen trắng .

Sen hồng sen trắng đều cái riêng. Sen hồng bột trữ lâu, còn sen trắng thì năng suất cao hơn. Thực dân bản xứ chẳng quan tâm sen hồng sen trắng, cứ củ sen ăn là củ .

nếu thiên tai ập đến, trồng sen nhân tạo để cứu đói, lão thôn trưởng sẽ chọn trồng loại sen trắng củ to mập để gia tăng sản lượng lương thực. Nếu trồng, chuẩn ngay từ bây giờ. Nếu đợi đến đầu xuân mới lo giống thì sẽ lỡ mất thời vụ, ảnh hưởng đến sinh trưởng cả năm .

Lão thôn trưởng chốt : "Việc còn nhờ con để tâm nhiều. Đám dân chạy nạn đến đào củ sen cũng chú ý, đừng để họ đào tuyệt diệt, đào bao nhiêu trồng bấy nhiêu."

Ông thêm: "Bọn trẻ con trong thôn rảnh rỗi thì gọi hết hái hạt sen !"

Thực mỗi năm cứ đến mùa hè là lũ trẻ sướng như tiên. Hạt sen, củ ấu, khiếm thực... vô món ngon nước chúng nó vặt trụi từ lâu .

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...