Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 74:-------
Cập nhật lúc: 2025-12-26 04:12:29
Lượt xem: 47
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Củ sen, củ ấu và khiếm thực vốn là những loài thực vật thủy sinh tốc độ sinh sôi nảy nở cực nhanh. Năm nay mực nước giảm, những vùng nước quá sâu khiến chúng mọc thì nay trơ đáy, buộc đám thực vật lan tràn những vùng nước sâu hơn giữa sông để tìm đường sống.
Tình thế cấp bách, ngay trong ngày hôm đó, Đại đội trưởng Hứa huy động bộ trẻ con trong Đại đội Lâm Hà, dùng thuyền nhỏ chở chúng đến Nông trường Cửa sông Bồ để hái hạt sen.
Khác với bãi sông ở Lâm Hà nơi đám trẻ vặt trụi hết đợt đến đợt khác, khu vực Cửa sông Bồ thôn quán, ở trạng thái hoang sơ, hạt sen già từng ai hái. Đám trẻ con , ngoại trừ lũ nhóc đến từ ba thôn Thi, Hồ, Vạn là chèo thuyền, còn đều là những tay bơi lội và chèo thuyền cự phách. Đứa chống sào, đứa cầm mái chèo quạt nước thoăn thoắt, chẳng mấy chốc hái đầy ắp thuyền những đài sen già.
Hạt sen tầm đủ độ già, nhưng khô hẳn, là loại hạt sen già tươi mới nhất, thích hợp nhất để nảy mầm và phát triển thành củ sen. Loại hạt sen khô khốc đến mức mầm bên trong mất sức sống thì thực khó nảy mầm hơn.
Trong đó vẫn còn những đài sen thể bóc ăn . Lũ trẻ hái ăn, hoặc bóc đài sen nhét đầy túi áo mang về. Trẻ con ba thôn Thi, Hồ, Vạn nhát nước, dám khu nước sâu nên chỉ loanh quanh ở mép bờ, nơi bãi sông nứt nẻ để hái.
Hạt sen hái về chất đầy thuyền qua thuyền khác. Những cô bé lớn hơn một chút chịu trách nhiệm tách hạt. Những hạt già cứng c.ắ.n nổi, mất độ tươi ngon để ăn thì giữ . Các cô bé dùng kéo cắt nhẹ lớp vỏ cứng, chèo thuyền vùng nước sâu hơn của sông Trúc T.ử để gieo rắc.
Chiến dịch hái hạt sen xong đầy ba ngày, nhóm dân chạy nạn đầu tiên xe tải lớn chở đến trấn Thủy Phụ. Từ trấn Thủy Phụ, họ đưa xuống bến tàu... À , gọi là bến tàu cũng đúng. Bến tàu cũ do mực nước xuống thấp thể neo đậu thuyền bè nữa. Thuyền hiện tại đều cập một gò đất cách đó hơn 500 mét. Nơi vốn là khu vực đào sâu để nuôi cá, nay bất đắc dĩ thành bến tàu mới.
Từng chiếc thuyền máy chạy dầu diesel chở đám dân chạy nạn đến mặt sông gần Nông trường Cửa sông Bồ.
Trên thuyền, vô con đói lả, bụng réo ầm ĩ, tưởng chừng như giây tiếp theo thể ngã gục, khi thấy bãi sông mênh m.ô.n.g bát ngát liền bừng lên tia hy vọng sống. Nếu vì nhiều bơi, lẽ họ lập tức nhảy xuống sông để mò củ sen lên mà gặm.
Tình hình thực tế cũng chẳng khác là bao. Những đói đến mức còn sức để chuyện. Khi Đại đội trưởng Hứa cho dân quân dùng thuyền nhỏ đưa họ từ thuyền lớn bãi sông, chân chạm đến vùng bùn nông, họ kiềm chế nổi. Chẳng cần dụng cụ, họ dùng cả chân tay, dẫm moi, nhanh lôi lên những đốt củ sen đứt đoạn. Họ chỉ kịp khua khoắng qua loa nước sông cho bớt bùn đất, cứ thế ngấu nghiến ăn sống.
Sau khi nhớ đoạn ký ức đó, họ đều kể với giọng điệu hãi hùng buồn : "Lúc đó ăn một ít nhất năm cân! Đói đến mức chân tay rủn , cứ thấy cái gì ăn là nhét mồm!"
"Có còn chờ kịp, ngó sen non cũng gặm sạch, ăn xong mới chút sức lực để tiếp tục đào củ."
, là đào bằng tay! Đào thủ công!
Vì phong trào "Đại luyện thép", trừ những nông cụ thiết yếu như xẻng, cày, bừa dùng cho sản xuất hàng ngày, còn sắt thép trong Đại đội Lâm Hà đều đem nung chảy hết. Họ xẻng thừa. Số xẻng ít ỏi còn tranh thủ đào khu nước sâu để trữ nước và nuôi cá khi sông cạn hẳn.
Thế nên, cả cái Nông trường Cửa sông Bồ rộng lớn lấy một cái xẻng, tất cả đều dựa sức khai phá thủ công.
Đại đội trưởng Hứa bí quá tìm thợ mộc trong thôn đặt gấp một cái thuổng gỗ, nhưng thuổng gỗ cũng tốn thời gian, một chốc một lát thể đáp ứng đủ cho lượng đông đảo như .
Cũng may là bùn sông mềm nhũn. Chỉ cần gạt bỏ lớp bùn khô nứt bề mặt, bên là bùn đất mềm mại, ấm áp.
Bãi sông chỉ củ sen, mà còn vô trai sông, trai mỏ vịt, trai mỏ nhọn...
Rất nhanh, đám dân chạy nạn tìm công cụ đào bùn tuyệt vời: Vỏ trai sông cỡ lớn!
Những dân chạy nạn từ vùng phía Bắc tỉnh đa từng ăn thịt trai. Khi cạy con trai sông khổng lồ và thấy bên trong thịt, họ mừng như bắt vàng. Họ chẳng quan tâm thịt trai dai tanh, cứ để nguyên cả vỏ, kiếm ít cỏ khô ven sông nhóm lửa nướng ngay tại trận. Trai nướng xèo xèo sủi bọt, chín hẳn , họ nuốt chửng, ăn cho no bụng!
Người địa phương vốn chê thứ dai tanh nên ăn. Nào ngờ đám dân chạy nạn vô tình tìm cách ăn ngon nhất: Không nướng quá lâu. Nướng lâu thịt trai sẽ dai như cao su, chỉ cần chín tới là ăn ngay, thịt tươi và giòn.
Thế là, các loài trai ốc bãi sông cũng nhanh ch.óng gặp họa sát !
Các đại đội lân cận như Kiến Thiết, Thạch Giản, Hòa Bình vốn dĩ cấp bách đến thế, nhưng kẹt ở giữa một Đại đội Lâm Hà đang việc như ma đuổi, khiến họ cũng phát hoảng theo. Nhất là khi thấy từng thuyền dân chạy nạn chở đến Cửa sông Bồ.
Họ vốn là dân sông nước, thấy những con thuyền lớn tấp nập mặt sông?
Để giảm bớt gánh nặng thiên tai cho các khu vực khác, khi nhân lực ở Nông trường Cửa sông Bồ bão hòa và Đại đội trưởng Hứa tuyên bố nhận thêm , cấp dường như vớ chiếc phao cứu sinh, vẫn tiếp tục chở từng đợt dân chạy nạn đến.
Số thừa thả xuống các bãi sông vô chủ khác, vì sông Trúc T.ử rộng, bãi bồi hoang vắng còn nhiều.
Thư Sách
vì Cửa sông Bồ ngay vị trí giáp ranh giữa Đại đội Hòa Bình và thành phố kế bên, nên đám dân chạy nạn đường xá, khi thấy Cửa sông Bồ chật kín , họ bắt đầu tỏa sang hai bên để tìm đường sống.
Phần lớn chạy sang phía thành phố kế bên, nhưng một bộ phận nhỏ, theo bản năng sinh tồn, chạy về phía bãi sông gần nhất.
Đại đội Hòa Bình tuy cũng dựa bãi sông để sống, đào củ sen ăn cơm nên đến mức c.h.ế.t đói, nhưng khi thấy lạ tràn cướp miếng ăn, họ thể yên. Dân làng vác cuốc, vác đòn gánh bảo vệ bãi sông của , xua đuổi đám dân chạy nạn.
đám đói khát cùng đường còn quan tâm gì nữa. Nhìn thấy củ sen bãi sông, phản xạ đầu tiên của họ là: Ăn!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-74.html.]
Đại đội Hòa Bình và Kiến Thiết mùa hè hái lá sen ăn quá nhiều ảnh hưởng đến sự phát triển của củ, sản lượng năm nay vốn thấp hơn năm. Giờ ngoài đến tranh cướp, họ chịu ?
Việc xua đuổi nhanh ch.óng biến thành ẩu đả!
Biết , dân chạy nạn đang ở bờ vực cái c.h.ế.t, dân địa phương cũng cần ăn để sống. Đây chính là "Cuộc chiến bảo vệ củ sen" một mất một còn.
Đánh vài trận kinh hoàng mới khiến nhóm Bí thư Chu chú ý. Cuối cùng, Bí thư Chu điều vài tiểu đội dân quân đến Nông trường Cửa sông Bồ hỗ trợ Đại đội trưởng Hứa duy trì trật tự. Nếu chỉ dựa 50 của ông Hứa thì thể kiểm soát nổi dòng di cư khổng lồ .
Người " chính trị tâm địa đều đen" cũng chẳng sai. Đại đội trưởng Hứa vốn là Đại đội Lâm Hà, ông tuyệt đối để đám dân chạy nạn tràn phá hoại đại đội . Vậy ? Tất cả đều lùa sang bãi sông thuộc địa phận thành phố kế bên.
Đến khi lãnh đạo thành phố kế bên phát hiện bãi sông thuộc quyền quản lý của bỗng xuất hiện một lượng lớn dân chạy nạn giọng Bắc tỉnh, họ mới vỡ lẽ rằng đám lãnh đạo huyện Ngô Thành và Bí thư Chu cái trò thất đức gì!
Lãnh đạo thành phố kế bên tức giận đến mức "nổi trận lôi đình". Một vị lãnh đạo thốt lên: "Bọn Ngô Thành đúng là thất đức đến bốc khói!"
Lúc đầu họ còn đám từ Công xã Thủy Phụ tràn sang, cứ tưởng huyện Ngô Thành lùa dân chạy nạn của chính huyện đó sang đất của họ. Chờ khi họ hiểu rõ tình hình thì sự .
Chủ nhiệm Tôn báo cáo vượt cấp lên tỉnh thông qua lãnh đạo huyện Ngô Thành. Tỉnh đang đau đầu vì nạn đói, thấy cơ hội cho dân sống sót là duyệt ngay việc di dân, tất nhiên chẳng thèm thông báo cho lãnh đạo thành phố kế bên một tiếng.
Lãnh đạo thành phố kế bên kiện lên , kết quả cấp càng điều thêm nhiều dân chạy nạn đến vùng bãi sông của họ. Trong chốc lát, dọc bờ sông Trúc T.ử đặc nghẹt là .
Dân chạy nạn đến, tất yếu kéo theo sự hỗn loạn về trật tự trị an.
Những an phận thì chỉ đào củ sen ăn cho no. khi chút sức lực, họ bắt đầu mò các thôn xóm ở để tìm kiếm cuộc sống hơn.
Những phụ nữ, góa phụ, hoặc những dắt theo con cái vì sống nổi ở quê nhà mà ăn xin, tuy đầu tóc rối bù như tổ quạ, nhưng dù vẫn là phụ nữ. Họ nhanh ch.óng tìm những đàn ông độc , những gã ế vợ lâu năm ở địa phương, chắp vá thành một gia đình.
Rất nhiều đàn ông địa phương lấy vợ vì nghèo, giờ đây sẵn sàng đón nhận những phụ nữ tha hương . Năm mùa lấy vợ còn sính lễ, quần áo mới, huống chi năm mất mùa, năm cân bột củ sen thì đừng hòng rước ai về. Giờ thì , tự nhiên cả vợ lẫn con.
Những đứa trẻ theo thường là bé trai tầm tám, chín, mười tuổi. Bé gái ít khi mang theo, nếu cùng đường quá thì bán con dâu nuôi từ bé cho nhà để đường sống .
Đám đàn ông ế vợ cũng chẳng nề hà chuyện con riêng. Người tha hương cầu thực, nghĩa là ở quê nhà còn chồng, con cái cũng chẳng còn đường về. Đứa trẻ xa thế , tìm quê quán cũng khó . Cứ nuôi nấng t.ử tế thì khác gì con ruột ?
Trong đám dân chạy nạn ít đàn ông một . Phụ nữ thôn thì còn chấp nhận, chứ đàn ông lạ mặt mà mò thì đúng là tai họa.
Không thôn nào hoan nghênh đàn ông chạy nạn. Hễ phát hiện là dân làng vác cuốc, vác đòn gánh xua đuổi ngay.
Người địa phương tuy trưng thu lương thực gần hết, nhưng "dựa núi ăn núi, dựa sông ăn sông", đang mùa thu hoạch, dù hạt dẻ núi năm nay mẩy bằng năm, nhưng họ vẫn còn cái ăn cầm , sức lực vẫn khỏe hơn đám dân chạy nạn đói da bọc xương nhiều.
Người thành phố kế bên cũng lùa đám dân ngược về phía Nông trường Cửa sông Bồ. Nông trường của Đại đội trưởng Hứa như một bức tường thành thiên nhiên, chặn tất cả những kẻ phía Nam, dồn tất cả sang đất của thành phố kế bên.
Dù một ít lọt qua Cửa sông Bồ đến Đại đội Hòa Bình Kiến Thiết, nhưng Đại đội Lâm Hà là cực ít.
Ban đầu lãnh đạo thành phố kế bên còn thắc mắc Công xã Thủy Phụ tranh giành cái mảnh đất "chó ăn đá, gà ăn sỏi" như Cửa sông Bồ. Mãi đến khi thấy cái cổng chào bằng tre dựng sừng sững ở biên giới, bên "Nông trường Cải tạo Lao động Cửa sông Bồ - Công xã Thủy Phụ", và thấy bãi sông tấp nập khai hoang, họ mới hiểu mưu tính sâu xa của đám Thủy Phụ và Ngô Thành.
lúc dòm ngó mảnh đất màu mỡ thể biến thành ruộng lúa thì muộn.
Cũng may trong địa phận của họ cũng nhiều bãi bồi lộ như . Tuy rộng lớn và liền mạch như Cửa sông Bồ, nhưng nếu học theo Thủy Phụ mà cải tạo thì cũng trồng lương thực.
Điều duy nhất thua thiệt là họ địa thế phòng thủ tự nhiên như cái "nút cổ chai" ở Cửa sông Bồ. Hiện tại chỗ đó cấp giao cho Công xã Thủy Phụ đắp đê. Một khi con đê thành, nơi sẽ trở thành một kho lúa khổng lồ của riêng Thủy Phụ.