Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 76

Cập nhật lúc: 2025-12-27 01:34:10
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hơn nữa, nhờ kiến nghị trồng xen canh của Kỹ thuật viên Mạnh, trong vụ thu , ngoài sản lượng một ngàn cân khoai lang mỗi mẫu, mỗi mẫu đất còn thu hoạch thêm gần 50 cân đậu tương.

Tính tổng diện tích hơn bảy trăm mẫu đất chân núi của năm thôn thuộc Đại đội Lâm Hà, họ thu thêm hai vạn cân đậu tương. Đó là kể đến ngô, lạc, khoai tây... sản lượng mỗi loại cũng d.a.o động từ 5.000 đến 10.000 cân.

Đạt sản lượng như , dân chẳng còn quan tâm Hứa Minh Nguyệt chỉ huy họ thu hoạch thế nào, bón phân nữa. Chỉ theo cô thì ăn.

Hứa Hồng Hoa và thể dân Đại đội Lâm Hà, những vốn sầu não vì trời hạn hán mưa, nay cuối cùng cũng nở nụ . Trên những khuôn mặt khắc khổ, đầy nếp nhăn vì nghèo khó – dù là già trẻ – nếp càng hằn sâu hơn. Ánh mắt họ, vốn lo âu vì sợ điều động lương thực vụ gặt, nay cuối cùng cũng ánh lên chút hy vọng.

Ít nhất, họ cần lo lắng kho lương trống rỗng, cầm cự nổi đến khi lúa vụ chín.

Đại đội trưởng Hứa khi tin thu hoạch nhiều lương thực như thì thở phào nhẹ nhõm. Đặc biệt là lương thực "ngoài luồng" gồm hơn hai vạn cân đậu tương, hàng vạn cân khoai tây và lạc là niềm vui bất ngờ.

May mắn nhất là vụ thu năm nay họ trồng lúa nước lúa mì, mà chuyển hết sang trồng khoai lang năng suất cao. Nếu trồng lúa lúa mì, mỗi mẫu kịch kim chỉ 300 cân, gặp năm hạn hán thế khéo chỉ còn hơn 200 cân là cùng.

Lúc , quan trọng nhất là gì? Là Lương thực! Không cần ăn ngon, chỉ cần đảm bảo c.h.ế.t đói!

Đặc biệt là sang tháng 11 mà một trận mưa thu cũng . Mọi năm tầm ít nhất cũng hai trận mưa nhỏ. Điều khiến Đại đội trưởng Hứa cực kỳ bi quan về tình hình thời tiết năm .

Thư ký đại đội bên ngoài hạn hán nghiêm trọng, vẫn giữ tư tưởng báo cáo sản lượng vụ thu cao lên một chút để lấy thành tích. Ông suýt chút nữa Đại đội trưởng Hứa mắng cho vuốt mặt kịp!

Tuy nhiên, việc họ trồng trọt vụ thu thế nào cấp đều cả. Mỗi Thư ký đại đội lên công xã họp đều báo cáo với Bí thư Chu. Chưa kể Chủ nhiệm Tôn đích xuống Đại đội Lâm Hà, chẳng lẽ xuống mà khảo sát?

Cho nên, sản lượng khoai lang vụ thu thì thể giấu . Vấn đề là ở chỗ, năm nay bên ngoài thiên tai khắp nơi, ai cũng tìm cách báo cáo thiếu hụt để xin cứu trợ, đằng Thư ký đại đội báo cáo vống lên, bảo Đại đội trưởng Hứa tức điên.

Đại đội trưởng Hứa hiện tại là cán bộ cấp 23, ông chẳng sợ gì Thư ký đại đội, thẳng thừng : "Ông báo thì báo liệu của thôn ông . Thôn Hứa Gia chúng bao nhiêu báo bấy nhiêu, thêm một phân nào!"

Đại đội Lâm Hà năm thôn, năm sân phơi lúa. Khi chỉ đạo sản xuất, Đại đội trưởng Hứa nắm c.h.ặ.t nhất thôn Hứa Gia, tiếp đến là ba thôn Thi, Hồ, Vạn. Thôn Giang Gia do lịch sử để nên vẫn do Thư ký đại đội quản lý. Khi thực hiện trồng xen canh, thôn Giang Gia triệt để bằng các thôn . Kết quả là thôn Hứa Gia và ba thôn mỗi thôn dư ít nhất 5.000 cân đậu tương, lạc... Riêng thôn Hứa Gia tới gần một vạn cân đậu tương, vài ngàn cân ngô, lạc, khoai tây.

Số lương thực trồng xen vượt mức , cụ thể bao nhiêu thì ngay cả Thư ký đại đội cũng nắm rõ.

Đại đội trưởng Hứa chỉ báo cáo sản lượng khoai lang lên . Còn hơn hai vạn cân ngũ cốc hoa màu trồng xen , ông quyết định giấu nhẹm.

Ông với Thư ký đại đội: "Mọi năm tầm mưa thu rơi mấy trận , ông xem năm nay giọt nào ? Nếu năm nay chúng đào mương dẫn nước sông Trúc T.ử từ sớm, thì Đại đội Lâm Hà c.h.ế.t bao nhiêu ! Việc đại đội còn lo xong, ông còn lo chuyện thiên hạ? Đợi đến lúc họ cho xe xuống chở sạch lương thực như hồi tháng 7, lúc ông tha hồ mà sướng!"

Nghe , Thư ký đại đội chỉ thở dài. Ông bất lực : " cũng tình hình, nhưng ít chúng còn bãi sông đào củ sen, còn sông Trúc T.ử lấy nước. Bên ngoài đang c.h.ế.t đói thật đấy!"

Đại đội trưởng Hứa đáp: "Giang Thiên Vượng, ông , đó là việc của ông. ông hỏi xem dân thôn Giang Gia chịu nhịn đói để ông ? , ông phá thôn Giang Gia thế nào thì tùy, nhưng đừng hòng đụng đến thôn Hứa Gia của !"

Cuối cùng, Thư ký đại đội cũng dám báo cáo lương thực trồng thêm của thôn , chỉ báo sản lượng khoai lang.

Trong khi tất cả các công xã, đại đội khác thuộc huyện Ngô Thành đều giảm sản lượng, thì Đại đội Lâm Hà những giảm, mà nhờ địa hình đồi núi chuyển sang trồng khoai lang, sản lượng cao nhất huyện, thậm chí nhất cả vùng, thực sự đạt mức ngàn cân một mẫu!

Điều dẫn đến việc khoai lang thu hoạch kịp ấm chỗ cấp điều hơn một nửa. Đổi , họ nhận danh hiệu "Đại đội tiên tiến".

Cú sốc giáng mạnh tinh thần dân Lâm Hà. Dù vẫn còn giữ hàng vạn cân hoa màu trồng xen, nhưng dân lập tức trở nên tiêu cực. Ngay cả việc trồng lúa mì vụ đông họ cũng chẳng còn mặn mà.

Thư ký đại đội với dân, nhưng vẫn cố gắng động viên: "Bên ngoài c.h.ế.t đói ! Chúng dựa núi dựa sông, còn nhiều khoai lang, còn củ sen đào hết!"

Thấy dân làng im lặng chống đối, ông bất lực : " cấp điều quá nhiều lương thực, nhưng nhà nước cần, nhân dân cần, chúng thể trơ mắt đồng bào c.h.ế.t đói !"

Ông giơ lá cờ "Tiên tiến" lên: "Bà con ơi, cấp sẽ quên chúng , bà con nơi khác cũng sẽ quên chúng ! Mỗi cân khoai lang nộp lên là cứu sống một mạng đấy!"

Thư Sách

Đột nhiên, một phụ nữ trong đám đông bật nức nở: "Lúc chúng thắt lưng buộc bụng uống cháo rau đắng, cháo lá sen, thì bọn họ ăn thả cửa. Giờ họ ăn hết đến cướp lương thực của chúng , dựa cái gì chứ!"

" đấy, dựa cái gì? Năm ngoái chúng ăn rau khoai, cháo loãng cầm . Còn các thì ? Bữa nào cũng cơm khoai lang! Giờ các thiếu ăn bắt chúng chia sẻ, công bằng ở ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-76.html.]

Ngay cả dân ba thôn Thi, Hồ, Vạn vốn ít tiếng nay cũng tràn đầy oán khí, khiến Thư ký đại đội chỉ khổ.

Thực thôn Giang Gia cũng ăn cháo lá sen từ lâu. Mùa hè , củ ấu, rau dừa nước sông Trúc T.ử đều vớt sạch. Dây già nấu cho lợn, ngọn non và lá băm nhỏ nấu cho . Thậm chí cả lá khiếm thực đầy gai cũng cắt về giã nát nấu ăn. Nếu nhờ hoa màu trồng xen năm nay, e rằng oán khí của Đại đội Lâm Hà thể trấn áp nổi nữa.

Chính vì chuyện điều lương thực liên tục, dân Đại đội Lâm Hà và các đại đội khác đều mất hết động lực ruộng tập thể. Gánh nước tưới tiêu vất vả quanh năm, cuối cùng thóc lúa chẳng ăn mấy hạt, tội gì khổ?

Thế là tất cả đổ xô bãi sông đào củ sen, cắt khiếm thực (củ s.ú.n.g).

Khiếm thực tuy lương thực chính, nhưng vụ thu hoạch tháng 8, nhà nào cũng phơi đầy mẹt lớn mẹt nhỏ cửa. Hạt khiếm thực phơi khô thể trữ lâu như gạo, đến lúc thành lương thực cứu mạng.

Người dân quê cũng khôn ngoan lắm. Thấy thời tiết thất thường, họ đoán năm chắc là năm lành, nên ai nấy đều tích cực chuẩn lương thực dự trữ.

Dòng đổ về khu bãi sông (Hà Vu) bao giờ dứt. Không chỉ Đại đội Lâm Hà, mà cả trong núi sâu cũng gánh gồng dây thừng kéo vùng bãi sông vô chủ, lẳng lặng đào củ sen gánh về.

Cả bãi sông đen đặc . Thỉnh thoảng Hứa Minh Nguyệt đê xa, tự hỏi làng của ông bà ngoại trong đó . Mẹ cô ở kiếp còn đời, cô từng thấy ông bà ngoại lúc trẻ. Bà ngoại cô bó chân, chắc xa thế . Ông ngoại chắc đang tiểu đội trưởng, ở trong đám đào sen . Cô từng đến nhà bà ngoại, cũng dám và định đến.

Mùa đông năm nay trôi qua trong khí t.ử khí trầm trầm. Mọi ai nấy mặt mày ủ dột, nụ , khí nặng nề sầu khổ bao trùm.

mưa, hạt dẻ núi vốn nhỏ, năm nay bé tẹo như phân chuột, bóc hạt lép. Người chẳng thèm lên núi kiếm hạt dẻ nữa mà dồn hết xuống sông đào củ sen.

Vì thiếu lương thực, ba chị em nhà Hứa Minh Nguyệt đều lăn xả bãi sông. Việc cắt cỏ, phơi cỏ sườn núi để dành cho bà cụ Hứa và cô con dâu Triệu Hồng Liên. Cỏ phơi khô sẽ Hứa Phượng Đài gánh về .

Bà cụ Hứa mỗi ngày đều cẩn thận lên núi, dùng cào tre gom lá thông và từng cái vỏ hạt dẻ rụng đất mang về nhiên liệu cho lò sưởi mùa đông. Đặc biệt là con dâu cả đang mang thai, khi sinh nở cần tã lót, quần áo khô ráo, lò sưởi là thứ thể thiếu.

Thực nhiên liệu nhất cho lò sưởi là vỏ trấu và vụn gỗ. vỏ trấu giờ xay lương thực độn, vụn gỗ thì chỉ nhà thợ mộc mới , họ dùng còn đủ, dư mà cho. May mà năm nay ai tranh vỏ hạt dẻ lép với bà cụ, nên bà cứ thế gom từng sọt mang về chất đầy căn nhà cũ, cần mẫn như kiến tha mồi.

Ngoại trừ trai tráng đào khu vực nuôi cá nước sâu, còn bộ già trẻ lớn bé trong đại đội đều tập trung ở bãi sông đào củ sen.

Mọi năm còn lo bùn sâu trẻ con ngã ngập cổ, nước lạnh phụ nữ già chịu nổi. năm nay là một "mùa đông ấm", bãi sông gần làng nước rút cạn, bùn se cứng cáp, cứ mặt đất mà đào xuống thôi.

Hứa Minh Nguyệt mang theo một cái sọt tre lớn, đào củ sen nhặt trai sông. Đào con trai, con hến nào cô ném hết sọt. Lúc chẳng ai chê thịt trai tanh dai nữa. Thấy Hứa Minh Nguyệt , nhiều cũng lặng lẽ mang giỏ theo. Buổi trưa gánh củ sen về, họ xách thêm một giỏ trai đầy ắp.

ngại nặng thì ngay tại bãi sông đập vỏ lấy thịt, dùng luôn vỏ trai xẻng đào đất. Không d.a.o thì dùng đá đập vỡ vỏ, lấy thịt bỏ giỏ mang về muối thịt trai khô.

Kỹ thuật viên Mạnh thấy vỏ trai vứt trắng cả bãi sông liền bảo Hứa Minh Nguyệt cho thu gom , nghiền nhỏ rắc xuống ruộng. Đó là loại phân bón cực , tăng độ phì nhiêu, giúp đất tơi xốp, thoáng khí và giữ nước.

Hứa Minh Nguyệt rành việc bèn phiên dịch cho Hứa Hồng Hoa.

Đại đội trưởng Hứa đang bận ở Nông trường, Hứa Hồng Hoa hiện quản lý thôn Hứa Gia. Mùa đông nông nhàn, dân các thôn khác lời , nhưng thôn Hứa Gia thì . Anh huy động dân làng thu gom bộ vỏ trai, dùng cối đá giã nát, dùng cối xay xay thành bột, đóng bao tải lớn, chuẩn để bón ruộng cho vụ cày bừa mùa xuân năm .

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...