Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 79

Cập nhật lúc: 2025-12-27 02:40:06
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì Đại đội trưởng Hứa vắng mặt, Đại đội Lâm Hà rơi tình trạng thiếu trầm trọng. Thư ký đại đội đành cử Hứa Minh Nguyệt – duy nhất ở đại đội bộ lách và tính toán – thống kê nhu cầu niêu đất của từng nhà trong các thôn, đó chèo thuyền sang thành phố kế bên để mua sắm tập trung.

Nhà ăn tập thể giải tán, niêu đất trở thành vật dụng thiết yếu mà nhà nào cũng trang . Do lượng yêu cầu quá lớn, thể chỉ dựa một vài mang về, nên các tiểu đội trưởng của các thôn đều tập trung tại đại đội bộ để cùng .

Ba thôn Thi, Hồ, Vạn thuyền nên mượn thuyền của thôn Hứa Gia và Giang Gia. Kế toán đại đội cũng đích theo giám sát.

Nghĩ đến Kỹ thuật viên Mạnh đang ở đại đội bộ mà ngôn ngữ bất đồng, Hứa Minh Nguyệt vội chạy đến hỏi xem cần mua niêu đất .

"Sắp tới nhà ăn tập thể còn nữa, tự lo chuyện ăn uống. Không niêu đất thì nấu cơm !" Cô nhắc nhở.

Trước đây Mạnh ở đại đội bộ, ngay phía là nhà ăn nên dù đồ bếp vẫn sống . Nước nóng rửa mặt, đ.á.n.h răng đều lấy ở nhà ăn. Giờ nhà ăn giải tán, nồi niêu gáo chậu chắc chắn sẽ dân làng chia chác sạch sẽ. Muốn nhóm lửa nấu cơm, buộc đồ dùng riêng.

Kỹ thuật viên Mạnh ngẩn một lát mới nhận vấn đề. Anh hỏi cô: " thể giao lương thực cho cô, nhờ cô nấu giúp luôn ? Học phí của Tiểu A Cẩm cứ trừ tiền cơm nước, nếu thiếu sẽ đóng thêm."

Mạnh lương kỹ thuật viên và cũng tính công điểm ở đại đội.

Hứa Minh Nguyệt khẽ nhíu mày: "Được thôi! vẫn nên mua một cái niêu to. Cơm thì thể ăn chung với nhà , nhưng nước uống thì tự đun lấy. Tốt nhất là nên uống nước lã ." Cô nhớ thời đại bệnh sán máng (trùng hút m.á.u) vẫn còn tràn lan, thể đùa .

Mạnh Hứa Minh Nguyệt, đôi mắt khẽ cong lên vẻ mỉm : "Cảm ơn, ."

Hứa Minh Nguyệt thẳng quan điểm của : "Anh cũng là phụ nữ ly hôn, một đưa con sống núi hoang. Anh lên đó ở lui tới thường xuyên là tiện. Nếu đồng ý, nấu xong sẽ mang đến đại đội bộ cho , hoặc tự bờ mương nước đối diện mà lấy."

thể sáng trưa chiều đều đưa cơm cho , dù là thầy giáo của con gái cô. Có thời gian rảnh, cô thà nghỉ giường lò, tận hưởng gian riêng tư còn hơn.

Trước đây trong thôn cũng lời tiếng , tò mò xem Hứa Minh Nguyệt và Kỹ thuật viên Mạnh " mắt" . thời gian trôi qua, thấy thái độ của cô luôn lạnh nhạt, ít khi chuyện quá vài câu với mặt , nên dân làng cũng thôi bàn tán. Thậm chí còn nghĩ nếu hai thành một đôi thì cũng : Một trí thức từ kinh đô về, một nữ Chủ nhiệm phụ nữ từng ly hôn, cũng xứng đôi đấy chứ.

Vợ Đại đội trưởng Hứa cũng từng đến dò hỏi ý tứ cô. Đối mặt với những lời thử thăm dò đó, Hứa Minh Nguyệt chỉ một phản ứng: Từ chối! Từ chối! Từ chối!

Không tổn thương tình cảm tuyệt tình tuyệt ái, mà đơn giản vì điều kiện y tế thời quá kém. Phụ nữ sinh con thực sự là bước một chân cửa t.ử, tất cả nhờ vận may. Ở hiện đại, cô thấy quá nhiều sự cố t.h.a.i kỳ của bạn bè, đồng nghiệp. Cô chẳng chút lòng tin nào việc thể bình an vô sự suốt mười tháng m.a.n.g t.h.a.i và vượt qua quặn thắt lúc sinh nở ở thời đại . Cô điên mà đ.á.n.h cược tính mạng chỉ để tìm một đàn ông kết hôn! Trừ phi... vô sinh!

Mặc kệ những ồn ào xung quanh việc giải tán nhà ăn tập thể, Đại đội Lâm Hà tổ chức một đoàn thuyền nhỏ chèo sang xưởng gốm ở thành phố kế bên để mua niêu.

Trên sông lớn lúc chỉ thuyền của Lâm Hà. Các thôn xóm, đại đội dọc bờ sông đều phái , tất cả đều hướng về phía thành phố kế bên.

Mực nước sông xuống thấp kỷ lục đổi dòng chảy. Những bến đậu cũ nay trơ đáy, thuyền thể sát bờ. Mọi dừng thuyền từ xa, nhảy xuống bãi bùn sâu đến tận đùi. Đàn ông thuyền xuống bùn, quàng dây thừng qua vai "phu kéo thuyền", hì hục kéo những con thuyền nhỏ vượt qua bãi bùn để gần bờ hơn.

Hứa Minh Nguyệt theo đoàn, vốn định tìm cơ hội tách để lấy đồ trong gian (xe tải) dùng một cách hợp pháp, nhưng thấy đường khó khăn quá nên đành thôi.

Cuối tháng Hai, bùn sông vẫn còn lạnh buốt. Đám đàn ông lấm lem bùn đất nửa , chẳng chỗ nào mà tắm rửa. Thấy Hứa Minh Nguyệt là phụ nữ, họ cắm neo thuyền thật c.h.ặ.t xuống bùn bảo cô: "Cô ở đây trông thuyền nhé, đừng để thôn khác kéo mất thuyền của . Đám đàn ông chúng lên bờ mua niêu là !"

"Nhớ ở thuyền đừng chạy lung tung, chuyện gì thì cứ chèo thuyền giữa sông mà chờ bọn . Nếu bí quá thì chèo về phía Cửa sông Bồ tìm Đại đội trưởng!"

"Tuyệt đối đừng rời thuyền theo lạ, nhất là đừng rừng núi. Dân miền núi dã man lắm, họ bắt cô kéo sâu trong rừng thì ai tìm thấy !"

Dân miền núi đang đói kém, mùa xuân là mùa giáp hạt nên họ xuống núi tìm rau dại, dương xỉ. Nếu là núi của Đại đội Lâm Hà thì , chứ núi của các đại đội khác thì tuyệt đối bén mảng đến. Đàn ông ế vợ trong núi sâu mà thấy phụ nữ lẻ loi, họ bắt về vợ thì coi như xong đời. Đám tiểu đội trưởng dặn dặn cô như .

Hứa Minh Nguyệt tuy là cán bộ cấp cao hơn họ, nhưng trong mắt những đàn ông ba bốn mươi tuổi , cô vẫn chỉ là một đứa cháu nhỏ chút thông minh mà thôi.

Mấy bà thím ở các thuyền đại đội khác thấy thế liền bảo: "Đông thế mà mất ? Các ông cứ yên tâm , trông chừng con bé cho!"

Đoàn Lâm Hà chẳng đáp lời, chỉ bà thím một cái dặn cô cuối: "Nhớ neo thuyền xa bờ một chút, đừng chạy lên bờ đấy!"

Hứa Minh Nguyệt lời, chèo thuyền cách bờ một quãng gọi vọng : "Các chú cứ yên tâm ạ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-79.html.]

Giọng cô thanh thúy, dù đeo khẩu trang vẫn trẻ tuổi. Cô định bụng xem cơ hội bán bớt đồ trong xe , nhưng cái bãi bùn lầy lội ngăn cách với bờ, cô quyết định hủy bỏ kế hoạch.

Xung quanh cô cũng nhiều phụ nữ và thanh niên để trông thuyền. Đám thanh niên nghịch ngợm sợ lạnh, nhảy xuống bùn bắt cá. Nhiều con cá lóc, cá trắm cỏ chui sâu trong bùn chúng tóm dễ dàng. Đám phụ nữ sợ lạnh nên xuống sông, họ chống thuyền những vùng bùn nông để mò trai sông.

Hứa Minh Nguyệt ở đầu thuyền, đưa mắt quan sát xung quanh xem thấy thuyền của bà ngoại (nhà bà ngoại cô vốn là dân sông nước nhiều đời). Cô cất tiếng gọi: "Chị Nhị! Chị Ngô Nhị ơi!"

Gọi vài tiếng thấy ai thưa, cô đành xuống thuyền, đội mũ rơm im lặng. Một bà thím đang mò trai ngẩng lên hỏi: "Cô tìm chị Nhị việc gì thế? Cô là gì của chị ?"

Hứa Minh Nguyệt đáp: "Cháu là chị họ của chị . Nhà ăn tập thể giải tán, cháu lo cho gia đình em quá. Tiện thể thôn cháu hết muối, cháu hỏi xem nhà em cá mặn để đổi một ít."

Nhà bà ngoại cô là ngư dân kỳ cựu, từ đóng thuyền, chèo thuyền đến đan lưới, nuôi tôm cá, ngọc trai... đều là nghề gia truyền. Tiếc là một trận lũ lớn, nợ nần chồng chất mới sa sút.

Bà thím thấy thế thì mất hứng hẳn, khuôn mặt sạm nắng lộ vẻ sầu khổ: "Hạn hán thế lấy cá mặn? Đến muối còn chẳng tiền mà mua đây !"

Người Đại đội Lâm Hà ở gần mỏ Thán Sơn nên thể đổi muối ở đó, còn dân vùng chỉ thể sang thành phố kế bên. ở cửa hàng cung tiêu, mua muối phiếu muối, dân quê lấy phiếu?

Bà thím hỏi tiếp: "Cô ở đại đội nào? Định lấy lương thực gì đổi? Nhà còn ít cá khô nhỏ, nếu cô đổi cho một ít!" Thấy Hứa Minh Nguyệt trẻ tuổi, da dẻ mịn màng, bà thím tưởng là dâu mới nhà ai nên tranh thủ đổi cá khô lấy thêm vài cân lương thực.

Hứa Minh Nguyệt lắc đầu, vẻ mặt nghiêm : "Lương thực cấp điều hết , lấy dư thừa ạ? Năm ngoái thôn cháu ăn lá sen suốt nửa năm đấy."

Câu đ.á.n.h trúng tim đen của bà thím, bà thở dài: "Ai bảo chứ? Bãi sông nhà lá sen hái sạch bách, ngó sen non mọc nhổ lên ăn . Sắp tháng Ba mà chẳng mưa, bãi sông khô nứt nẻ, năm nay sen mọc nổi nữa. Nếu củ sen thì sống qua ngày."

Dù bãi sông khô cạn ảnh hưởng đến sinh trưởng của sen, nhưng các đại đội vùng cũng chẳng ai nghĩ đến chuyện đào mương dẫn nước từ giữa sông bãi bồi như cách Đại đội trưởng Hứa . Họ chỉ chờ ông trời và hy vọng sự sinh trưởng tự nhiên của sen hoang dã.

Thấy Hứa Minh Nguyệt chỉ thuyền mà xuống bùn bắt cá mò trai, gọi: "Này cô bé, xuống mò ít trai về mà ăn? Hay thôn cô thiếu lương thực? Thôn cô năm ngoái thu hoạch khá lắm hả?"

Hứa Minh Nguyệt đội mũ rơm, đeo khẩu trang, đáp : "Cháu còn bé , cháu hơn ba mươi , vài năm nữa là lên chức bà nội đấy!"

Đám phụ nữ rộ lên: "Thật tưởng bọn mù chắc? Cô mà bà nội á? Có đùa thím thì cũng đùa cho giống chứ!" Họ giục: "Sao cứ đậu thuyền xa thế? Lại đây mà chơi, mấy phụ nữ với , bọn ăn thịt cô chắc?"

Vì chân họ đang lún sâu bùn, khó khăn nên Hứa Minh Nguyệt họ chẳng . Dù đa nhưng cô vẫn cẩn thận chèo thuyền cách xa mười mét.

Thấy cô gần, họ cũng thôi, tập trung mò trai. Trai sông Trúc T.ử nhiều, chẳng mấy chốc khoang thuyền của họ đầy ắp. Có mang theo d.a.o, ngay thuyền đập vỏ lấy thịt để giảm trọng lượng cho thuyền.

Trai ở giữa sông lớn khác với trai ở bãi sình lầy trong làng, loại to hơn bàn tay, bên trong thực sự ngọc trai. họ chẳng mặn mà gì với những viên ngọc méo mó, xù xì đó. Họ chỉ cần thịt trai để cứu đói. Thấy ngọc trai, họ dửng dưng tách nhét túi áo, vứt vỏ trai xuống sông.

Ngọc trai tự nhiên thời đa đều "dưa vẹo táo nứt", chẳng viên nào tròn trịa nhẵn bóng, loại gồ ghề hình thù kỳ quái, chẳng đáng giá bao nhiêu. Các bà thím mang về cũng chỉ để đôi khuyên tai cho con gái, chứ chẳng đủ để xâu thành vòng tay.

Thấy họ vứt vỏ trai, Hứa Minh Nguyệt lấy cái lưới (tự chế từ lưới cửa sổ lều trại) vớt vỏ trai lên, rửa sạch xếp khoang thuyền .

tò mò hỏi: "Cô mò trai mà nhặt vỏ gì? Cái vỏ đó ăn ?"

Hứa Minh Nguyệt giấu giếm, đáp: "Vỏ trai nghiền nát bón ruộng , nó là loại phân bón quý đấy ạ."

 

 

Thư Sách

 

 

 

 

Loading...