Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 80:--------

Cập nhật lúc: 2025-12-27 02:40:07
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lời những khiến của đại đội khác chú ý, ngược còn họ phá lên: " sống ở bờ sông mấy chục năm , từng vỏ trai thể phân bón. Cô ai thế? Hay là lừa ?"

"Kỹ thuật viên đấy ạ!"

"Ối dào, kỹ thuật viên còn bảo thể giúp chúng đạt năng suất vạn cân một mẫu kìa, nhưng thấy đại đội nào vạn cân !"

Nhắc đến chuyện "mẫu sản vạn cân", đám phụ nữ các thôn bắt đầu oán thán về mấy cán bộ kỹ thuật phái xuống đại đội .

Phương ngôn vùng khó , ngay cả cùng huyện còn chắc hiểu hết, huống chi là kỹ thuật viên từ nơi khác đến. Kỹ thuật viên dân hiểu, dân kỹ thuật viên cũng ngơ ngác. Hơn nữa, thời còn việc tập thể, ai nấy đều lười biếng, chẳng ai thèm kỹ thuật viên chỉ đạo, cứ theo lối cũ mà , thậm chí còn ẩu hơn. Cộng thêm hạn hán, kết quả thu hoạch năm ngoái t.h.ả.m hại thế nào ai cũng rõ.

họ tự trách lười, mà đổ hết lên đầu mấy kỹ thuật viên cấp phái xuống.

Nhắc đến kỹ thuật viên, họ sang hỏi thăm tình hình thu hoạch năm ngoái của các đại đội khác. Hứa Minh Nguyệt chỉ im lặng lắng .

Cô từng ông nội kể, thời đại thực sự vẫn còn thổ phỉ. Trong ba năm thiên tai, nhiều đói quá hóa liều, tụ tập cướp bóc các thôn khác, sơn phỉ, thổ phỉ mọc lên như nấm.

Vùng đất văn minh, trật tự như bên sông. Nơi đây ngăn cách bởi sông lớn và núi cao nên dân phong đặc biệt dã man. Đặc biệt là cái thành phố giáp ranh với thành phố kế bên, mãi đến vài chục năm vẫn là "thủ phủ" của tội phạm: từ buôn bán ma túy, buôn , bắt cóc đến các thế lực ngầm đều lộng hành ngang nhiên.

Lộng hành đến mức nào ư? Tàu hỏa cứ qua ga thuộc thành phố đó là nhân viên đường sắt hét lên cảnh báo: "Sắp đến ga X , dậy hết ! Đừng ngủ nữa! Trông chừng đồ đạc và con cái cẩn thận!"

Câu chuyện của đám phụ nữ chủ yếu là than nghèo kể khổ. Mà khổ thật chứ chẳng đùa.

Đang chuyện, thỉnh thoảng họ sang hỏi Hứa Minh Nguyệt vài câu. Đa phần cô chỉ im lặng, nếu hỏi dồn quá thì cô "đảo khách thành chủ", hỏi ngược về tình hình thôn họ, ví dụ như chuyện lương thực thừa ở nhà ăn chuyện cưới xin trong thôn.

Nhắc đến cưới xin, đám phụ nữ trông thuyền rôm rả hẳn lên: "Nửa cuối năm ngoái, mấy gã đàn ông ế vợ lâu năm trong thôn đều lấy vợ đấy, mà chẳng tốn một xu nào!"

"Mọi năm cưới vợ mất mười mấy đồng thì cũng tốn mớ lương thực sính lễ. Thế mà năm ngoái, khối cô đến xin ăn, chỉ cần cho miếng cơm là chịu về sống chung luôn, đỡ tốn bao nhiêu lương thực!"

Có lẽ vì trong thôn thiếu vợ nữa nên mấy bà thím mò trai cũng nhanh ch.óng mất hứng thú với Hứa Minh Nguyệt, sang bàn tán về đám dân chạy nạn đến xin ăn năm ngoái. Họ gọi là "nạn dân", mà gọi thẳng toẹt là "dân xin cơm".

Hứa Minh Nguyệt cứ thuyền họ tán gẫu. Thực họ cũng chẳng bao lâu thì khát nước. Người kỹ tính cứ thế vục tay xuống sông Trúc T.ử uống vài ngụm tiếp tục mò trai.

Mãi đến trưa, đoàn mua niêu đất ở xưởng gốm mới lục tục trở về.

Chuyến sang thành phố kế bên , Hứa Minh Nguyệt tìm cơ hội nào để lấy đồ từ trong gian , cũng chẳng bán gì. Cô cũng vội, mực nước sông Trúc T.ử thế , cô ước tính đợi qua ba năm thiên tai mới cơ hội dùng đến đống đồ dự trữ .

Sau khi nhà ăn tập thể giải tán, lương thực thu hoạch vụ thu năm ngoái chia về từng hộ. Hứa Minh Nguyệt cũng chia nhiều khoai lang, đậu tương, lạc...

Để hợp thức hóa việc lấy tương hột (tương đậu) trong gian ăn, ngay khi nhận đậu tương, cô bắt đầu bắt tay tương đậu thủ công. Nếu , nấu ăn mà nêm nếm gia vị lạ sẽ khiến khác nghi ngờ.

Hiện tại mùa tương hột, nên cô chỉ thể tương đậu nành . Tương đậu nành là loại tương truyền thống ở vùng . Ngày bé, cô thường thấy hàng xóm phơi tương những tảng đá lớn cửa nhà nên cũng cách .

Chỉ điều, tương đậu nành thì cần bột mì để bao bên ngoài hạt đậu ngâm nở, mới đem ủ mốc. Trong xe tải của Hứa Minh Nguyệt chỉ gạo tẻ, bột mì.

Vụ thu năm ngoái lúa nước trồng ít, đất đồi chủ yếu trồng khoai lang. Mỗi nhà chỉ chia hai ba mươi cân gạo tẻ, còn là khoai lang, đậu tương. Gạo tẻ quý như vàng, bình thường ai nỡ lấy ăn? Nhà bà bầu và trẻ con mới dám rang ít gạo lên, xay thành bột nấu cháo loãng tẩm bổ.

Muốn xay gạo thành bột một cách kín đáo, Hứa Minh Nguyệt cần một cái cối đá. cối đá đặt thợ đá lên núi đục, nhờ thợ mộc chân đế, tay ... mất thời gian.

May , tại đại đội bộ (nhà địa chủ Giang cũ) sẵn cối đá. Mấy cái cối nhỏ, chày đá dân thôn Giang Gia "mượn" về nhà dùng, nhưng cái cối đá lớn ở sân thì vẫn còn đó. Việc xay bột của đại đội bộ đều thực hiện ở đây.

Hứa Minh Nguyệt cần nhiều bột, nên khi mang niêu đất đến đại đội bộ giao cho Kỹ thuật viên Mạnh, cô hạ giọng hỏi nhỏ: "Thầy Mạnh, thể nhờ thầy một việc ?"

Bình thường cô ít chuyện riêng với , chỉ chào hỏi xã giao khi đưa đón bé A Cẩm. Thấy cô đột nhiên thì thầm bí mật, Mạnh ngạc nhiên. Anh tuy rành tiếng địa phương nhưng cũng đoán láng máng mấy lời trêu chọc của dân làng kiểu như "Mẹ cháu định tìm bố mới cho cháu ?".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-80.html.]

Hứa Minh Nguyệt nghĩ nhiều thế, cô xoay che khuất ánh sáng từ cổng lớn, nhanh tay dúi cái niêu tay , thì thầm: "Thầy Mạnh, tối nay thầy thể giúp xay chỗ gạo trong niêu thành bột ?"

Kỹ thuật viên Mạnh cái niêu đất trong tay, cô, gật đầu: "Được."

Hứa Minh Nguyệt nở nụ rạng rỡ, đôi mắt trong veo lấp lánh: "Vậy sáng mai qua lấy. Lúc nào xong món ngon, sẽ biếu thầy một phần."

Kỹ thuật viên Mạnh sống ngay tại đại đội bộ, bệnh quáng gà, đèn dầu. Chỗ gạo ít ỏi đó chỉ xay đến nửa tiếng là xong.

Về chuyện cái chân tập tễnh của , Hứa Minh Nguyệt nhận buộc vỏ cây bạch dương chân, giấu trong ống quần để giả què. Cô lý do vì luôn chống nạng, nhưng cô cũng coi như , vạch trần.

Lúc nhờ vả, cô quên mất một điều: Liệu một trí thức từ thủ đô về như dùng cối đá nông thôn ?

Thực Mạnh dùng, cối đá miền Nam và miền Bắc cũng khác . thứ khó, qua là , tay là .

Làm mốc tương dùng bột mì là nhất, nhưng vùng ít trồng lúa mì, chủ yếu là lúa nước nên đành dùng bột gạo.

Sáng sớm hôm , Hứa Minh Nguyệt xách giỏ rau đến đại đội bộ, thuận tay đặt cái giỏ gần cửa phòng Kỹ thuật viên Mạnh sân kiểm tra cối đá. Cô sợ rửa sạch, bột còn sót sẽ khiến nghi ngờ.

Không ngờ Mạnh cẩn thận ngoài sức tưởng tượng. Cối đá những quét sạch bong còn hạt bụi bột nào, mà còn rửa bằng nước mương sạch sẽ.

Yên tâm còn dấu vết, Hứa Minh Nguyệt sân . Chiếc giỏ rau của cô phủ lên một tấm vải trắng.

Cô xách giỏ về núi hoang, bắt đầu công đoạn tương.

Năm cân đậu nành ngâm nở đầy một chậu gốm lớn từ đêm qua. Ban ngày chỉ cần luộc chín, ủ thêm hai tiếng cho mềm nhừ, phơi ráo nước, đó trộn đều với bột gạo xay cho mỗi hạt đậu đều áo một lớp bột. Cuối cùng phủ vải trắng lên, đặt ở nơi thoáng mát chờ lên men mọc mốc vàng. Quá trình mất 5-7 ngày, đó đem phơi khô, đãi sạch mốc là xong.

Hứa Phượng Liên chiều tối lên núi hoang tìm đồ ăn ngon thì chị đang phơi tương, nhưng chị dùng bột gạo quý giá để mốc. Nếu , chắc cô bé xót của c.h.ế.t mất.

Mùa xuân hạn hán, rau dại mọc nổi, duy chỉ rau củ khởi (cẩu kỷ) mọc hoang hai bên mương nước là vẫn xanh . Thời gian , món rau chính của Hứa Minh Nguyệt là rau củ khởi.

Nghĩ đến Triệu Hồng Liên đang mang thai, ngày nào Hứa Minh Nguyệt cũng đ.á.n.h thêm trứng canh rau. Trứng ở ? Chính là trứng vịt hoang nhặt trong bụi lau sậy ngoài bãi sông.

Thực tế, ngoài bãi sông chỉ trứng vịt trời mà còn trứng vịt nhà của đại đội bộ nuôi. Thời buổi còn đủ ăn, lấy thóc cho vịt. Vịt chăn thả tự nhiên, ăn bèo tấm, tôm cá, ốc, trai ngoài bãi sông. Ban ngày vịt ở ngoài bãi, nên lớn trẻ con đào sen, bắt cá thi thoảng vẫn nhặt trứng vịt to hoặc trứng vịt trời trong bụi cỏ. Với lớn lên bên sông nước như Triệu Hồng Liên, chuyện chẳng gì lạ.

Nhắc đến trứng vịt, Hứa Minh Nguyệt cũng nuôi vài con gà vịt trong sân để chủ động nguồn trứng. khốn nỗi, thời điểm gà vịt nuôi là nuôi. Đây là năm thứ hai hạn hán, mất mùa liên miên. Ai nuôi gà vịt nghĩa là nhà đó dư lương thực.

Tuy nhà nào cũng ngầm giấu ít bột củ sen, bột sắn dây, nhưng đó là "luật bất thành văn", đóng cửa bảo ăn uống tẩm bổ thì . Chứ nuôi gà vịt quang quác suốt ngày chẳng khác nào thông báo cho cả làng: "Nhà tao nhiều lương thực lắm, mau đến trộm, đến cướp !"

Thế nên trừ đại đội bộ nuôi công khai, tư nhân giờ chẳng ai dám nuôi. Người còn nuôi chẳng xong, lấy đồ cho gia cầm ăn?

Hứa Minh Nguyệt dám lấy quá nhiều đồ bồi bổ cho em Phượng Đài, nhưng phần của cô và bé A Cẩm thì bao giờ thiếu, ít nhất mỗi ngày một quả trứng.

Đã hứa với Kỹ thuật viên Mạnh là món ngon sẽ chia phần, nên cứ ngỡ sắp ăn sủi cảo, mì sợi bánh bột lọc gì đó. Đến đây gần nửa năm, nếu nhờ Hứa Minh Nguyệt thỉnh thoảng cho mớ rau đúng vụ, cũng sắp quên mất mùi vị thức ăn bình thường . Vì thế, bắt đầu mong chờ bát mì sợi - món ăn vốn dĩ bình thường .

 

 

 

 

Thư Sách

 

 

Loading...