Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 85:------

Cập nhật lúc: 2025-12-27 06:21:21
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Minh Nguyệt bên trái trống trơn, ngó bên vắng vẻ, trong đầu hiện lên đầy dấu hỏi chấm.

Tiểu A Cẩm tò mò hỏi: “Mẹ ơi, họ đang gì thế?”

Con bé vẫn hiểu chuyện, ký ức duy nhất về quê là đám tang bà nội với tiếng kèn tây và pháo hoa rợp trời. Nên bé cứ ngỡ về quê là xem pháo hoa.

Hứa Minh Nguyệt ôm con giải thích: “Sắp đến Tết Thanh Minh . Con nhớ bài thơ trong sách giáo khoa ? Con cho nào.”

Tiểu A Cẩm lập tức ưỡn n.g.ự.c: “Thanh Minh lất phất mưa phùn…”.

, con xem, đó gọi là ‘tảo mộ’ đấy.” Hứa Minh Nguyệt tranh thủ dạy con ngay tại chỗ, “Có lẽ mộ tổ tiên họ đó núi hoang nhưng thất lạc, nên họ đành cúng vọng bên đường cái.”

Tiểu A Cẩm gật gù chiều hiểu. Hứa Minh Nguyệt khóa cổng, bế con xuống núi, dọc bờ ruộng về phía thôn Uông Gia. Cô hỏi tiếp: “Con còn nhớ bài thơ nhà trẻ dạy ?”

Bên mương nước lớn, những đang quỳ lạy đốt vàng mã loáng thoáng tiếng trẻ con vọng : “Thanh Minh… đứt ruột…”.

Họ ít học, rõ chữ chữ mất, nhưng giữa núi hoang âm u lạnh lẽo, giọng trong trẻo khiến rợn tóc gáy. Họ kinh hãi hai con “quỷ . Đặc biệt là đứa bé gái với đôi mắt đen láy to bất thường, sâu hun hút như vực thẳm.

Họ tự trấn an: Không bình thường! Tuyệt đối bình thường! Từ từ , con gái của Đại Lan T.ử trông thế ?

Nhà họ Vương hiếm muộn, mãi mới mụn con trai là Vương Căn Sinh, nên việc nặng nhọc đổ hết lên đầu con dâu Hứa Phượng Lan (tức Minh Nguyệt). Cô m.a.n.g t.h.a.i sinh nở đều lăn lộn ngoài bãi sông. Đứa bé sinh ba ngày theo đồng, dân làng ai mà chẳng nhẵn mặt. Trong ký ức của họ, con bé gầy trơ xương, đầu to nhỏ như cái que diêm, giống đứa bé bụ bẫm ?

Tiểu A Cẩm thấy lạ chằm chằm, bèn lễ phép một cái. Nụ ngây thơ phụ nữ bên dựng tóc gáy, lạnh chạy dọc sống lưng lên tận đỉnh đầu.

Lúc về, chân bà bủn rủn, nhờ dìu: “Chị Hương, em nổi, đỡ em với.”

Chị Hương tưởng bà đói, trách yêu vài câu. Bà lắp bắp: “Không , chị Hương, chị còn nhớ con Đại Lan T.ử trông thế nào ?”

Chị Hương đáp ngay: “Sao nhớ? Cái nhà thất đức để con bé lớn lên bờ đê, gầy nhom chứ gì.”

Người phụ nữ bám c.h.ặ.t t.a.y chị Hương: “Vậy chị đứa bé Đại Lan T.ử bế xem, giống ? Hay là Đại Lan T.ử cũng… còn là cũ nữa?”

Người đại đội Thạch Giản hơn một năm gặp Hứa Minh Nguyệt. Hôm nay thấy, họ sốc nặng vì cô khác xa Hứa Phượng Lan ngày xưa. Khoảng cách giữa hai bờ mương chỉ vài mét, dù qua làn khói hương, họ vẫn thấy rõ sự đổi.

Chị Hương giờ mới hồn nhớ , mồ hôi lạnh toát như tắm: “Trời đất ơi!”

Không do gen nhà ngoại mà Tiểu A Cẩm càng lớn càng xinh, nhặt hết nét của , bỏ qua mắt một mí của bố. Đôi mắt to tròn, lông mi dài, da trắng bóc, má phúng phính. Một năm nay chăm bẵm, ít nắng, cô bé lột xác so với đứa trẻ suy dinh dưỡng ngày .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-85.html.]

Còn Hứa Minh Nguyệt, mùa đông mặc áo dày sụ nên ai để ý. Giờ sang xuân, cô mặc áo thun mỏng, khoác áo cũ bên ngoài, quần đen gọn gàng. Dù quần áo cũ kỹ nhưng che vóc dáng cao ráo, thon thả, khí chất khác hẳn bà cô quê mùa sập sệ năm xưa.

Người Lâm Hà ngày nào cũng gặp nên thấy bình thường, nhưng Thạch Giản lâu ngày mới gặp thì sợ đến mức chân mềm nhũn. Hai phụ nữ bệt xuống cỏ, mặt cắt còn giọt m.á.u: “Thím nó ơi… khi nào con nó …”

Vùng truyền thuyết nhảy sông c.h.ế.t hẳn mà thành thủy quỷ tìm thế mạng. Dân ven sông vốn mê tín, giờ thấy con Minh Nguyệt da đổi thịt, họ tin chắc hai con đ.á.n.h tráo.

Tin đồn lan nhanh như gió. Nhiều tò mò lén đến xem. Trước chỉ phụ nữ thắp hương, giờ cánh đàn ông dương khí mạnh bạo gan thám thính.

Họ thấy Tiểu A Cẩm chạy nhảy tung tăng, hái những quả câu kỷ t.ử đỏ mọng đưa cho và cô giáo. Dưới ánh nắng xuân, nụ của bé rạng rỡ, đáng yêu vô cùng.

Đám soi kỹ: Có bóng! Hai con đều bóng chân!

Họ còn thấy Hứa Minh Nguyệt giữa ban ngày, hẳn trụ sở đại đội. Về nhà, họ mắng ngay mấy bà vợ buôn chuyện: “Quỷ nào dám giữa ban ngày? Lại còn công môn? Đó là nơi thần giữ cửa đấy!”

Đối với dân chúng, trụ sở nhà nước là nơi uy nghiêm, tà ma thể xâm phạm. Nghe , mới bớt sợ, nhưng nảy thuyết âm mưu khác: “Nếu thủy quỷ, thì là Hà Thần? Có khi nào Đại Lan T.ử nhảy sông gả cho Hà Thần ? Bảo từ lúc ly hôn, trời mưa giọt nào cho khác, còn cô thì phất lên cán bộ?”

Logic lọt tai. Phụ nữ gật gù: “Chắc chắn là ! Nếu chủ nhiệm mà vẫn tái giá? Chắc chắn là … gả cho bề .”

Thế là ngầm hiểu với , coi Minh Nguyệt như một thế lực siêu nhiên.

Gần đây, Lâm Hà phát hiện dân Thạch Giản kéo sang núi hoang thắp hương ngày càng đông. Ban đầu tưởng dân tị nạn, hóa là đến cúng bái cầu mưa. Khuôn mặt ai cũng sầu khổ. Lại một mùa Thanh Minh hạn hán.

Người Thạch Giản sang Lâm Hà mà thèm thuồng. Mương nước từ Giang gia thôn đến Hứa gia thôn vẫn còn nước, dân Lâm Hà tấp nập gánh nước tưới cây. Trong khi đó, Thạch Giản địa thế cao, khe suối cạn khô, thể dẫn nước từ sông lớn .

Trước , họ từng nhạo Lâm Hà khai hoang bãi sông là “ chuyện ruồi bu”, nước lên thì mất trắng. Giờ những cánh đồng lúa mì vụ đông xanh ngút ngàn bên Lâm Hà, họ mới thấy sai. Tháng 5, tháng 6 tới, Lâm Hà chắc chắn bội thu. Còn Thạch Giản, lúa mì bắt đầu cháy vàng vì thiếu nước, vụ coi như mất trắng.

 

 

Thư Sách

 

 

 

 

 

Loading...