Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 86:---

Cập nhật lúc: 2025-12-27 06:21:22
Lượt xem: 41

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lại về hơn một ngàn mẫu đất bãi sông .

Từ tháng Hai, đại đội Lâm Hà ngừng việc đào củ sen, huy động trâu bò và cày bừa san lấp những hố bùn lồi lõm, biến bãi sông thành đất phẳng. Tháng Ba bắt đầu gieo mạ. Đến đầu tháng Tư, phóng mắt chỉ thấy một màu xanh ngút ngàn. Toàn bộ lao động tráng niên và trẻ em đại đội Lâm Hà đều mặt ở đó cấy lúa. Những thửa ruộng cấy xong xanh tươi mơn mởn, tràn đầy sức sống.

Ba thôn Thi, Hồ, Vạn vì ít đất canh tác nên cũng điều động đến hỗ trợ. Là một phần của Lâm Hà, họ cũng phần trong việc khai khẩn vùng đất mới , tất nhiên các nhiệm vụ nặng nhọc như gánh đất đắp đê, đào bãi sông họ đều tham gia.

Để nhanh ch.óng khai thác khu đất cũng như giải quyết vấn đề nạn dân và trị an, Đại đội trưởng Hứa còn tuyển mộ thêm nhiều thanh niên trai tráng phụ giúp việc đào mương, đắp bờ kè tại khu vực cửa sông Bồ.

Năm nay Thanh Minh mưa, nhưng ai mong sang năm trời vẫn hạn. Nếu sang năm mưa thuận, nước sông dâng cao mà đê điều xong thì cả ngàn mẫu ruộng sẽ trả về cho sông Trúc Tử. Khu vực nông trường cửa sông Bồ cũng .

Không còn cách nào khác, để giải quyết nạn dân, chỉ thể tổ chức cho họ đắp đê. Thà quản lý họ việc còn hơn để họ biến thành trộm cướp, gây rối trong thôn. Hơn nữa, những ruộng mạ xanh rì, ai nấy đều phấn khởi, dự báo một mùa bội thu tháng Bảy, tháng Tám tới.

Sự bận rộn, sung túc của đại đội Lâm Hà tương phản với cảnh tiêu điều, khô cháy của thế giới bên ngoài. Điều càng khiến những đến thắp hương dập đầu núi hoang thêm phần thành kính.

Họ vái lạy: "Cầu xin Hà Thần nương nương ban mưa! Xin nương nương thương xót, nếu mưa thì đất đai c.h.ế.t khô mất! Đều là do nhà họ Vương gây nghiệp, liên quan đến chúng con!"

"Lúc ngài nhảy sông, chúng con ép bức!"

"Con còn từng giúp ngài mắng nhà họ Vương mà!"

Họ đau khổ thực sự. Nhìn Lâm Hà những hạn hán ảnh hưởng mà còn khai khẩn ruộng đồng phì nhiêu, họ càng tin chắc rằng: Do Lâm Hà cưu mang con Hứa Phượng Lan (Hứa Minh Nguyệt), ép quá đáng như nhà họ Vương, nên mới "Hà Thần nương nương" che chở, giúp cho tai qua nạn khỏi, mùa màng bội thu hơn cả những năm mưa thuận gió hòa.

Người thôn Giang đẩy xe lấy nước, thấy cảnh tượng khói hương nghi ngút ở núi hoang thì tò mò xem. Khi thấy đối tượng cầu khẩn là con Hứa Minh Nguyệt, họ sững sờ, vội vàng can ngăn:

"Không , ! Các nhầm ! Chủ nhiệm Hứa bao giờ thành Hà Thần nương nương ? Mà Hà Thần cũng quản việc mưa gió!"

"Muốn cầu mưa thì đến miếu Long Vương, đây là núi hoang, các cầu sai chỗ !"

Mặc kệ thôn Giang giải thích thế nào, đại đội Thạch Giản cùng đường bí lối, một mực tin Hứa Minh Nguyệt là thần thánh:

"Nếu cô Hà Thần, thể giúp đại đội các nhiều ruộng thế? Sao lương thực thôn các vẫn tươi , thiếu nước chút nào? Không thần thánh hiển linh thì là gì?"

"Đều tại hai ông bà già họ Vương bậy, ức h.i.ế.p Hà Thần quá đáng. Ngày xưa khi ngài còn ở Thạch Giản, năm nào chẳng mưa thuận gió hòa? Vừa đuổi là trời hạn hán ngay. Cả vùng khô cháy, chỉ riêng Lâm Hà các . Bảo Hà Thần phù hộ thì ai tin?"

Lý lẽ khiến thôn Giang cứng họng.

Ngẫm cũng đúng. Ai là đưa phương án đào mương dẫn nước sông? Là Hứa Minh Nguyệt. Nhờ con mương lớn đó mà Lâm Hà giải quyết vấn đề tưới tiêu, tranh giành nguồn nước sống c.h.ế.t với các thôn khác như năm. Mương đào sâu rộng, tàu chạy dầu còn , ai dám chặn dòng?

Lại còn ngàn mẫu ruộng lúa nước bãi sông nữa. Nhìn dòng nước bạc lấp lánh chia bãi sông thành bốn khu vực, tất cả đều nhờ ý tưởng đào vùng nước sâu trữ nước và nuôi cá, dẫn nước sông Trúc T.ử tưới tắm cho ruộng đồng. Đó chẳng cũng là thiết kế của Chủ nhiệm Hứa ?

Người thôn Giang vốn định khuyên can, giờ hoang mang: "Chẳng lẽ Chủ nhiệm Hứa là Hà Thần thật?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-86.html.]

Nếu thì vô lý quá. Bãi sông tồn tại bao đời nay, giờ ai nghĩ đến chuyện khai khẩn? Vì cứ đến mùa xuân nước lên là ngập trắng. Năm nào hạn hán lắm nước cũng ngập đến đùi, ai dám điên rồ mà cải tạo? Chỉ Hứa Minh Nguyệt dám , Đại đội trưởng Hứa dám , dân đen như họ chỉ theo, thế mà thành công rực rỡ!

Dù trong lòng d.a.o động, miệng họ vẫn khuyên Thạch Giản: "Việc các cầu Chủ nhiệm Hứa vô dụng thôi, mưa là việc của Long Vương. Với , Chủ nhiệm Hứa thời gian ở núi hoang !"

Vậy Hứa Minh Nguyệt ? Cô Đại đội trưởng Hứa điều lên cửa sông Bồ hỗ trợ .

Thư Sách

Khu vực cửa sông Bồ đang chiêu mộ lượng lớn nạn dân để xây nhà, khai hoang, cày cấy, đào mương và quan trọng nhất là đắp đê ngăn lũ mùa mưa. Nếu 6000 mẫu đất ở đây ngập, đó sẽ là tổn thất của cả công xã Thủy Phụ và thành phố Ngô Thành.

nạn dân quá đông, quản lý chỉ mỗi Đại đội trưởng Hứa cùng hơn hai trăm dân quân. Họ chỉ lo trị an, còn thì bó tay. Những đội trưởng khác như Hứa Hồng Hoa đều bận vụ mùa ở Lâm Hà. Hứa Phượng Đài thì to xác nhưng ngờ nghệch, chỉ việc ghi chép, bảo quản lý thì khi quản ngược . Triệu Hồng Liên thì sắp sinh.

Cực chẳng , Đại đội trưởng Hứa gọi Hứa Minh Nguyệt lên. Thực tâm ông dùng phụ nữ ở chỗ phức tạp . Nạn dân hỗn loạn, chính ông là đàn ông to lớn, lăm lăm s.ú.n.g ống và vệ sĩ bên cạnh mới trấn áp . Nếu nhờ thủ đoạn cứng rắn của ông, lúa mì vụ đông năm ngoái nạn dân vặt sạch .

Hứa Minh Nguyệt đến, ông dúi cho cô một khẩu s.ú.n.g săn cũ và cắt cử năm dân quân bảo vệ: "Đứa nào lời cứ đ.á.n.h cho tao! Ăn của ông, uống của ông mà còn lôi thôi thì đuổi thẳng cổ!"

Tuy nhiên, đến nơi Minh Nguyệt mới hiểu tại ông vội vã gọi cô như . Một ông thể kham nổi khối lượng công việc khổng lồ: thu hoạch lúa, cày vụ mới, đào mương, đắp đê, chuyện ăn ở, vệ sinh của hàng đống con . Đầu ông bạc thêm mấy sợi vì lo nghĩ.

Ban đầu, Đại đội trưởng Hứa định theo "bảo kê" cho Minh Nguyệt vài ngày vì sợ cô mặt non, át vía đám .

ai ngờ, ngay ngày đầu tiên, Hứa Minh Nguyệt cho tiến hành đăng ký lý lịch và sở trường. Cô phân loại rạch ròi: ai là thợ mộc, thợ nề, thợ ngói, ai chữ thì văn thư, ai khỏe mạnh đào mương đắp đê. Trẻ con thì chăn trâu, cắt cỏ.

Cô quy hoạch chỗ ở, tách riêng ký túc xá nam nữ, giải quyết vấn đề hố xí tự hoại để ủ phân bón ruộng. Giờ nghỉ trưa, cô tổ chức lớp xóa mù chữ bắt buộc cho thanh niên và trẻ em, dạy mặt chữ và cộng trừ cơ bản.

Chỉ đầy một tuần, khu cửa sông Bồ vốn hỗn loạn như cái chợ vỡ Hứa Minh Nguyệt sắp xếp đấy, quy củ trật tự.

Đến lúc , Đại đội trưởng Hứa mới thực sự rõ năng lực của cô, trong lòng khỏi thốt lên: "Mẹ kiếp, quá đỉnh!"

 

 

 

 

 

 

 

 

Loading...