Là trực tiếp trải nghiệm, Đại đội trưởng Hứa thấm thía nỗi khổ khi quản lý đám nạn dân . Một đàn ông to khỏe, thôn trưởng bao năm như mà còn thấy quá sức. Vậy mà sang Hứa Minh Nguyệt, cô chỉ đơn giản là đăng ký thông tin cá nhân, phân loại sở trường, giao việc cho đúng , thế là xong. Không chỉ hiệu suất tăng vọt, mà trật tự cũng nề nếp. Ngay cả những vấn đề kịp lo, cô giải quyết êm .
Đầu tiên là chuyện vệ sinh bừa bãi và quan hệ nam nữ hỗn loạn. Cô xử lý đấy. Thậm chí, lúa mì vụ đông còn thu hoạch, cô lo xong nguồn phân bón cho vụ bằng cách tận dụng cỏ lau và cỏ dại.
Mùa cỏ lau mọc xanh um, cao ngút ngàn. Thành phố lân cận nổi tiếng nhờ nghề dệt chiếu cũng là dựa loại cỏ lau tròn đặc sản .
Hứa Minh Nguyệt cho cắt cỏ lau, dạy phụ nữ đan chiếu để giải quyết chỗ ngủ ban đêm. Dù ngủ chiếu vẫn đỡ hơn trực tiếp lên nền đất ẩm ướt ven sông, tránh bệnh tật. Còn phần rễ và ngọn bỏ thì đem trộn với phân chuồng để ủ.
Đến cả Đại đội trưởng Hứa cũng thứ cỏ hoang thể phân bón.
"Làm thế thật hả?" Hắn ngờ vực hỏi, dù kinh nghiệm nông đầy .
"Năm ngoái kỹ thuật viên Mạnh cũng bảo chôn dây khoai lang, lõi ngô xuống đất phân mà chú," Minh Nguyệt đáp.
Đại đội trưởng Hứa vỗ trán: "Ta vội quá nên lú lẫn ! Cháu học từ kỹ thuật viên Mạnh thì chắc chắn là ."
Giờ ở cửa sông Bồ thiếu , nạn dân chỉ sợ cái ăn chứ sợ việc. Chỉ cần cho họ miếng cơm, bắt đào hố xí, ủ phân khuấy phân chuồng họ đều tuốt.
Vấn đề thứ hai Minh Nguyệt giải quyết là nông cụ.
Nông trường cửa sông Bồ thiếu nhất là gì? Chính là nông cụ!
Chiến dịch thu gom sắt thép khiến nông cụ kim loại khan hiếm, dùng đồ gỗ thế. Mấy ông thợ mộc của đại đội Lâm Hà xuể. Hứa đại đội trưởng tư tâm, cái gì cũng ưu tiên cho đại đội nhà , dù cửa sông Bồ cũng là của chung.
Thế là thợ mộc ở nông trường thiếu trầm trọng. Minh Nguyệt rà soát danh sách, lôi hết mấy tay nghề mộc trong đám nạn dân , gửi về nhà các thợ mộc ở Lâm Hà để phụ việc, đẩy nhanh tiến độ đóng xe cút kít và nông cụ gỗ.
Đối mặt với công trình đắp đê và đào mương khổng lồ mà trong tay chỉ vài cái xẻng mượn tạm từ Lâm Hà, Đại đội trưởng Hứa trọc cả đầu. Hắn xin công xã cấp xẻng sắt nhưng duyệt vì phong trào "đại luyện gang thép" vẫn đang diễn .
"Sắt thép nộp lên cả năm mà chẳng thấy luyện cái gì," Hứa đại đội trưởng về phía núi Than xa xôi, lầm bầm với Minh Nguyệt bằng giọng địa phương đặc sệt, "Không nồi nấu cơm thì thôi , giờ đến d.a.o thái rau cũng , cuốc xẻng ít nhất cũng cấp cho tao vài cái chứ?"
Hắn chỉ dám than vãn mặt Minh Nguyệt vì coi cô là nhà. Với , "vết nhơ" ly hôn như cô mới đáng tin cậy, vì cô buộc dựa , đồng nghĩa với việc sẽ trung thành tuyệt đối. Hứa Minh Nguyệt rõ lịch sử giai đoạn , phong trào luyện thép sắp kết thúc , nhưng cô chỉ an ủi: "Chắc sắp nồi niêu cuốc xẻng mới lò chú ạ."
Đại đội trưởng Hứa lọt tai: "Nếu thật thì xí phần đầu tiên cho cửa sông Bồ." Hắn cánh đồng lúa mì sắp chín, dặn dò: "Hai hôm nữa Bí thư Chu và Chủ nhiệm Tôn xuống thị sát, cháu nhớ mặt nhé."
Có Minh Nguyệt ở đây, việc quy củ, khoe thành tích với cấp . Hơn nữa, dù cấp sắt thép, nhưng ngói và vôi thì chở đến liên tục để xây dựng khu cải tạo.
Chỗ quy hoạch thành nông trường lao động cải tạo, giam giữ tội phạm. Yêu cầu tiên quyết là để tù nhân bỏ trốn. với 6000 mẫu đất, xây tường bao quanh là điều tưởng.
" Cháu bảo bây giờ?" Đại đội trưởng Hứa gãi đầu hỏi Minh Nguyệt, "Xi măng ngói nhiều đến cũng xây nổi cái tường dài thế ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-87.html.]
Hứa Minh Nguyệt nhớ kiếp từng qua khu vực nhưng từng trong. Cô quan sát địa hình : "Cửa sông Bồ lưng tựa núi, mặt hướng sông. Phía là sông lớn rộng hơn hai vạn mẫu, bơi qua là thể. Chạy núi càng c.h.ế.t."
Đừng tin mấy chuyện trốn rừng sâu mà sống sót. Núi ở đây trùng điệp, đỉnh nối đỉnh điểm dừng, đầy thú dữ như sói, hổ.
Núi và sông là hai rào chắn tự nhiên. Vấn đề chỉ ở hai con đường: một hướng về thành phố lân cận, một hướng về thôn Hứa gia.
Vùng giao thông chủ yếu bằng thuyền. Đường bộ độc đạo dễ kiểm soát. Muốn trốn thoát chỉ một con đường duy nhất nối ngoài.
"Vậy tuyến đường tẩu thoát khả thi của phạm nhân chỉ một," Minh Nguyệt .
"Biết là một, nhưng bãi sông rộng thế , nó chui bụi lau sậy thì bố tao cũng tìm !" Hứa đại đội trưởng sốt ruột.
Minh Nguyệt bẻ cành cây khô, vẽ sơ đồ lên đất: "Sông Trúc T.ử nhiều nhánh nhỏ chạy sâu đất liền. Chú xem, ở cuối bãi sông một nhánh sông rộng hơn 200 mét cắt ngang. Chỉ cần chặn lối ở đây, phạm nhân trốn thì chỉ nước bơi qua sông."
Cô ngẩng đầu Đại đội trưởng Hứa đang phấn khích, thêm: "Vấn đề duy nhất là vị trí về mặt hành chính thuộc về thành phố lân cận."
Thư Sách
Nói về nông trường cửa sông Bồ, khi khai khẩn, đây là nơi "chó ăn đá, gà ăn sỏi", chẳng ai thèm ngó ngàng. từ khi biến thành nông trường màu mỡ, ai cũng bắt đầu dòm ngó. Đặc biệt là thành phố lân cận, họ tiếc đứt ruột vì công xã Thủy Phụ và thành phố Ngô Thành nhanh tay chiếm mất miếng đất ngon.
Trước đây họ để ý, nhưng giờ 6000 mẫu lúa mì vụ đông xanh giữa lúc đại hạn hán kéo dài, dân tình đói khát ăn vỏ cây, thì nông trường chẳng khác nào mỏ vàng. Nó ngay ven sông Trúc Tử, nước tưới thuận lợi, là nơi duy nhất còn sức sống.
Lãnh đạo thành phố lân cận cảnh phồn vinh của cửa sông Bồ mà đỏ mắt ghen tị. gì , vì đất cắm mốc chủ quyền .
Hạn hán kéo dài hai năm, sắp đến tiết Vũ Thủy quan trọng mà trời vẫn mưa. Nếu mùa mưa dầm tới đây mà vẫn khô hạn thì coi như xong, chỉ tỉnh Bắc mà cả tỉnh Nam cũng sẽ c.h.ế.t đói.