Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 89:------

Cập nhật lúc: 2025-12-27 06:21:25
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Năm nay, lá sen còn để ăn, mùa đào củ sen thì tới, lương thực của đại đội Hòa Bình cạn kiệt. Họ sống lay lắt qua nạn đói dựa củ ấu, dây củ ấu và các loại trai ốc mò sông. Vụ cày bừa vụ xuân năm nay xem như đổ bể.

Hứa Minh Nguyệt hiện tại ngày nào cũng sáng tối về giữa Lâm Hà và nông trường cửa sông Bồ. Cô qua địa phận đại đội Kiến Thiết và Hòa Bình, đây là con đường độc đạo.

Lo sợ cháu gái gặp nguy hiểm, Đại đội trưởng Hứa luôn phái hai dân quân mang s.ú.n.g dài hộ tống cô kè kè mỗi bận về.

Ba đại đội vốn quan hệ thông gia, quen sống vùng sông nước nên ai nấy đều nhẵn mặt . Thấy cô qua, những đang vớt rau củ ấu sông liền chào hỏi: "Đi đấy? Sao vác s.ú.n.g ống ghê thế? Cô gái là ai ?"

Hứa Minh Nguyệt cũng ý ngóng tình hình bên nhà bà ngoại, bèn đáp: "Cháu là Hứa Phượng Lan, chủ nhiệm phụ nữ Lâm Hà. Hai là dân quân nông trường cửa sông Bồ, chịu trách nhiệm hộ tống cháu. Chú cháu mới lên chủ nhiệm sản xuất nông trường, là cán bộ cấp 23 đấy ạ, cấp phái hơn hai trăm dân quân về bảo vệ. Chú lo nạn dân dạo đông đúc phức tạp nên cắt cử bảo vệ cháu cho chắc ăn."

Cứ thế, ngày nào họ cũng thấy Minh Nguyệt chèo thuyền nhỏ qua.

Thời điểm củ ấu đến mùa thu hoạch, cây mới chỉ mọc lên những đọt non. Thấy dân làng vớt rau củ ấu non vô tội vạ, Minh Nguyệt kìm nhắc nhở:

"Các chị ơi, giờ đến tháng Năm, củ ấu củ, các chị vớt hết về ăn thế thì lấy gì thu hoạch? Sao đợi thêm ít lâu nữa?"

Người đang vớt rau chua xót đáp: "Chúng chẳng lẽ giờ lúc? ăn thì c.h.ế.t đói ngay bây giờ. Trời hạn hán mãi, sắp sang tháng Năm mưa, nước sông lên thì đằng nào cây cũng c.h.ế.t khô. Thà vớt về ăn cho no bụng !"

Họ đều là dân sông nước đời đời kiếp kiếp, lạ gì tập tính sinh trưởng của củ ấu. Năm xưa đói kém, họ cũng chỉ dám hắt ngọn non ăn như rau, giữ gốc. Đâu như bây giờ, nhổ tận gốc, trốc tận rễ đem về băm nhỏ nấu ăn. Không thế thì ?

Minh Nguyệt bèn gợi ý: "Trên núi thiếu nước trồng lúa , nhưng bãi sông rộng thế , gần nguồn nước, các bác thử trồng khoai lang? Khoai lang chịu hạn , năng suất cao, thà thử còn hơn chờ c.h.ế.t đói!"

Mấy thím, mấy bác thì kinh ngạc cô: "Cô cái gì? Bãi sông ... mà trồng khoai lang á? Khoai lang chẳng trồng ở chân núi vùng đồi ?"

Trong tiềm thức của dân ven sông, ruộng nước nhất chỉ để trồng lúa.

"Sao ? Bùn sông non nửa là cát, đất pha cát phù sa ốc là loại đất thích hợp nhất để trồng khoai lang đấy!"

Người vẫn bán tín bán nghi, nhạo: "Một con nhãi ranh thì gì chuyện ruộng? Nói đạo lý rõ , nhưng da cô trắng bóc, tay chân giống lụng, cô thì hiểu cái gì?"

Thực Minh Nguyệt đeo khẩu trang, đội mũ rơm suốt ngày nên da cháy nắng đen nhẻm như phụ nữ đồng, chứ cũng chẳng trắng trẻo gì.

Minh Nguyệt dừng mái chèo, kiên nhẫn giải thích: "Cháu ruộng, nhưng chú cháu thì các bác lạ gì? Đại đội trưởng Lâm Hà - Hứa Kim Hổ ! Chú nông giỏi thế nào cả vùng ai chẳng . Năm ngoái chú cho trồng xen canh đậu nành với khoai lang và ngô, giờ nông trường cửa sông Bồ xanh thế nào các bác đều thấy cả . Cháu nhưng chú cháu thì cũng học lỏm chứ."

Củ ấu mọc thành bãi lớn, vớt rau đông, nhắc đến tên Hứa Kim Hổ thì ai nấy đều dừng tay, dỏng tai lên . Tuy sợ Hứa Kim Hổ nhưng họ nể tài nông của .

lớn giọng hỏi: "Trồng xen canh đậu nành là cái gì? Trồng thế nào?"

"Là luống trồng khoai lang, rãnh trồng đậu nành. Chuyên gia nông nghiệp bảo rễ đậu nành giúp đất màu mỡ, trồng xen thế hại đất, năm nay trồng sang năm vẫn . Vụ đông chúng cháu tận dụng đất trồng khoai để trồng lúa mì đấy, các bác chứ?"

Sao mà ? Cùng một công xã, bên đỉnh núi là thấy bên chân núi đại đội Lâm Hà xanh um lúa mì. Nông trường cửa sông Bồ 6000 mẫu lúa bời bời, dân sông nước chèo thuyền qua ai mà chẳng thấy. Chẳng qua sợ cái uy của "hung thần" Hứa Kim Hổ ức h.i.ế.p họ mấy chục năm nay nên dám bén mảng tới gần.

Hứa gia thôn nổi tiếng đoàn kết và "máu chiến", đ.á.n.h thì liều mạng, cả vùng ai cũng sợ. Sau , chính đám còn kéo tỉnh ngoài, chiếm lĩnh cả một thị trấn phồn hoa, dân bản địa ở đó ai dám ho he.

Dân Hòa Bình và Kiến Thiết vốn tuyệt vọng với vụ xuân. Địa thế của họ là núi cao sông thấp, máy bơm điện thì thể đưa nước lên đồng như Lâm Hà.

Một mang chút hy vọng hỏi : "Bãi sông trồng khoai lang thật hả? Chú cô dám thế ? Không sợ mùa mưa dầm tới nước ngập úng hết ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-89.html.]

Nhắc đến mùa mưa dầm tháng Sáu, họ chùn bước. Dù hai năm nay hạn hán, nhưng lỡ năm nay mưa thì ? Mưa dầm kéo dài cả tháng là mất trắng.

Có gã đàn ông gạt : "Đừng dại. Khoai đậu gieo xuống mà nước ngập thì tiếng Mán. Vốn cái ăn, giờ phí phạm hạt giống thì chỉ nước c.h.ế.t."

Minh Nguyệt cố tình gợi ý, một phần vì bà ngoại, một phần vì thấy cảnh c.h.ế.t đói thê t.h.ả.m xảy với bà con chòm xóm. Chỉ cần họ lọt tai vài phần, trồng thêm vài mẫu khoai, kết hợp với củ sen thì sẽ đến mức cả nhà c.h.ế.t đói chỉ còn hai chị em ăn xin như kiếp .

"Con bé đó thế thật ?"

Tại trụ sở cũ nát của đại đội Hòa Bình và Kiến Thiết, các cán bộ chủ chốt họp, mặt mày ai nấy nhăn nhúm vì sầu khổ.

"Mặc kệ nó thật đùa, vụ xuân năm nay coi như bỏ . Đất chân núi khô khốc trồng gì, chi bằng bãi sông thử xem!" Một cán bộ trẻ đập bàn .

Người lớn tuổi trừng mắt: "Cậu nhẹ nhàng nhỉ? Nhỡ trời mưa thì ?"

Cán bộ trẻ uất ức dậm chân, bật : "Thì với trăng cái gì? Trời mưa thì lên chân núi trồng . Không mưa thì bãi sông là nơi duy nhất cứu mạng chúng . Giờ trong thôn lương thực ăn hết , chỉ còn ít hạt giống, thử thì chờ c.h.ế.t ? Củ sen năm ngoái đào chẳng bao nhiêu, lá sen non năm nay ăn gần hết. Sáu tháng cuối năm lấy gì bỏ bụng?"

Không khí trong phòng chùng xuống. Quyết định liên quan đến sinh mạng của cả mấy thôn.

"Nếu mùa mưa dầm mà mưa thật, chỉ mất công mà còn mất sạch hạt giống!"

Thư Sách

"Mất hạt giống thì tìm Bí thư Chu, Chủ nhiệm Tôn mà xin! Hạt giống ở cửa sông Bồ ? Chẳng lẽ Hứa Kim Hổ tự bỏ tiền túi? Cũng là cấp phát thôi! Hắn xin thì chúng xin ?" Người cán bộ trẻ lau nước mắt, quyết liệt, " sẽ , quỳ lạy cầu xin họ!"

Cùng là đại đội sản xuất vùng nam sông, nhưng Lâm Hà như con đẻ, còn họ như con ghẻ. Có cái gì Hứa Kim Hổ cũng vơ vét hết về Lâm Hà. Hắn luồn cúi quan hệ, giỏi ăn, chả trách thăng chức vù vù.

Đại đội thư ký lên tiếng: "Khoan bàn tính nết Hứa Kim Hổ, nhưng bản lĩnh thật. Hay là chúng sang hỏi xem chuyện trồng khoai ở bãi sông khả thi ?"

Lão đại đội trưởng, đấu đá và Hứa Kim Hổ chèn ép nửa đời , ngán ngẩm: "Hỏi ? Hứa Kim Hổ gian xảo như quỷ, ông nghĩ chịu cho ông một câu trả lời chắc chắn ?"

Không chắc chắn, mà là vấn đề trách nhiệm. Hứa Kim Hổ dám đ.á.n.h cược vì liều. Còn họ nhát gan, sợ liên lụy chức vụ, sợ sai ảnh hưởng tính mạng dân chúng. Hỏi Hứa Kim Hổ, lỡ đổ do theo ? Hắn ngu.

Cậu đội trưởng trẻ tuổi vò đầu bứt tai: "Cái , cái cũng xong, thế các ông bảo thế nào? Giờ cứu trợ, chỉ còn cách trồng khoai bãi sông. Trồng thì còn cơ may sống, trồng thì c.h.ế.t chắc!"

Người già dám liều như trẻ, nhưng tình thế đường cùng, Lão đại đội trưởng đành thở dài thỏa hiệp:

"Thôi , trồng . Đến nước trồng cũng chẳng sống nổi nữa." Ông cán bộ trẻ, "Việc giao cho phụ trách. già , theo kịp suy nghĩ của lớp trẻ các nữa."

 

 

 

 

 

 

 

Loading...