Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 91

Cập nhật lúc: 2025-12-28 10:36:47
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong mắt Hứa Minh Nguyệt, đây chỉ là những giải pháp hết sức đơn giản. tại cả đại đội Hòa Bình đông đúc như ai nghĩ ?

Trước đó, ai dám nghĩ đến việc trồng lúa, trồng khoai bãi sông? Họ giam hãm trong tư duy lối mòn, dám bước khỏi vùng an . Dù ai gợi ý, họ vẫn do dự, sợ đổi.

Nếu đến đường cùng, sắp c.h.ế.t đói, và nếu tấm gương thành công của đại đội Lâm Hà cùng nông trường cửa sông Bồ, chắc chắn họ vẫn sẽ dậm chân tại chỗ. Cũng chẳng trách, mấy chục năm , đại đội Hòa Bình và Kiến Thiết vẫn nghèo, điều kiện tự nhiên quá khắc nghiệt, thiếu sự linh hoạt.

Việc ủ phân thực đơn giản. Nông dân hiện tại cũng dùng phân bắc tưới ruộng, chỉ là phương pháp ủ kết hợp mà Minh Nguyệt nhắc tới thôi.

Tuy từng tự tay trồng trọt, nhưng Minh Nguyệt lớn lên ở nông thôn, thấy bố chú bác nông, thêm sách vở nên kiến thức thì đầy đầu, chỉ khả năng thực hành là kém.

Tìm nhà bà nội, khi rời , Minh Nguyệt lén đặt một túi khoai lang lên bệ cửa sổ bếp nhà bà.

Cửa sổ ở đây thiết kế khá thấp nếu từ bên trong, chỉ ngang n.g.ự.c nấu bếp. Giờ là lúc nhà lục tục về nấu cơm chiều, cô tin bà nội sẽ thấy ngay.

Hoàn thành mục tiêu chính ở đại đội Hòa Bình, Minh Nguyệt trút một gánh nặng trong lòng. Lần Đại đội trưởng Hòa Bình cùng nên đường về thuận lợi vô cùng, cô chèo thuyền một mạch về thẳng Lâm Hà.

Nhờ mương nước lớn, cô còn vác thuyền bộ cả tiếng đồng hồ như . Về đến núi hoang, cô gửi thuyền ở trụ sở thôn Giang, sang nhà mới thôn Hứa đón Tiểu A Cẩm.

Khi bận việc, cô thường gửi con bé ở đây nhờ bà cụ trông giúp. Tiểu A Cẩm tuy nhỏ nhưng tâm hồn như đứa trẻ lên tám, hiểu chuyện. Bé bận, mợ đang mang bầu nên chạy nhảy lung tung, chỉ ngoan ngoãn xếp gỗ, vẽ tranh, hoặc kể chuyện Tây Du Ký cho em bé trong bụng mợ .

Cô giáo chủ nhiệm từng dặn Minh Nguyệt mang cho A Cẩm năm cuốn sách để trong hè, nhưng bé hiểu hết nghĩa. Minh Nguyệt ép, để con Tây Du Ký bản tranh minh họa màu. A Cẩm mê mẩn Tôn Ngộ Không và các nàng tiên, yêu quái xinh . Đọc chán, bé lôi b.út vẽ , miệng lẩm bẩm bài vè học lỏm từ sách giáo khoa lớp một: "Đường Tăng cưỡi ngựa tùng cà tùng, phía một lão Tôn..."

Không vì thấy bài vè mà đám trẻ trong thôn cũng bắt chước theo, giọng "phổ thông" lơ lớ giống hệt A Cẩm. Nhiều đứa còn tưởng A Cẩm học tiếng phổ thông từ kỹ thuật viên Mạnh, ngây ngô hỏi xem chú Mạnh sắp bố của A Cẩm .

Mợ Triệu Hồng Liên bụng to vượt mặt, khó khăn, đêm còn tiểu. Thế mà cô vẫn ngại , cứ đồng việc. Bà cụ nhất quyết cho, bắt ở nhà nghỉ ngơi.

Triệu Hồng Liên chủ yếu sợ dân làng dị nghị. Thấy nhà chồng cưng chiều cô quá mức, ghen tị mát: " sắp đẻ còn gánh nước phăm phăm, gì mà nghiêm trọng thế?"

" đấy, đẻ thằng Hai ngay bờ ruộng, đẻ xong xuống cắt lúa tiếp!"

"Trời đất ơi, sống từng tuổi đầu mới thấy cô con dâu sướng như tiên, bà chồng hầu như hầu vong!"

Bà cụ mặc kệ họ gì, cứ hề hề đáp : "Thằng Phượng Đài hăm bốn tuổi mới lấy vợ, quý ? Con bé Hồng Liên đang mang thai, nhà thiếu , việc gì đến tay nó."

Nói bà cụ, họ sang kích bác Triệu Hồng Liên: "Bà chồng hiền quá nên cô đà lấn tới ? Làm gì kiểu con dâu lười chảy thây thế?"

Hồng Liên là dâu mới, da mặt mỏng, nhiều cũng hổ, định tranh việc thì bà cụ ngăn : "Kệ họ , con tai cho qua tai , đừng để trong lòng. Để bụng thì đời khó sống lắm."

Bà cụ tính tình hiền lành, chân nhỏ yếu ớt nên chẳng bao giờ gây gổ. Những lời là kinh nghiệm đúc kết từ bao năm chịu đựng gian khổ của bà. Bà hài lòng với cuộc sống hiện tại, khuôn mặt lúc nào cũng rạng rỡ, tuy gì cũng chậm chạp nhưng tinh thần phấn chấn hẳn lên.

Thực Triệu Hồng Liên cũng đồng tình với quan điểm của dân làng. Từ bé cô thấy phụ nữ quanh m.a.n.g t.h.a.i vẫn việc quần quật, đó là chuyện đương nhiên. Được nhà chồng miễn việc nặng, cô sinh cảm giác tội , nhất là khi ngoài chỉ trích.

Thấy con dâu yên, bà cụ đưa cho cô đĩa câu kỷ t.ử rửa sạch: "Con yên thì vài vòng, ăn cái . Lan T.ử bảo ăn lắm."

Năm nay hạn hán, quả dại núi mất mùa, chỉ câu kỷ t.ử ven mương nước là mọc nhiều. Dân làng sợ độc dám ăn, ban đầu Hồng Liên cũng sợ. thấy cả nhà ăn ngon lành , cô mới dám nếm thử, giờ thì nghiện luôn, coi như trái cây ăn vặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-91.html.]

Khi Minh Nguyệt đến, A Cẩm đang bên bậu cửa giúp bà cụ nhặt rau câu kỷ. Thấy , bé reo lên "Mẹ ơi!" chạy ùa . Minh Nguyệt xuống, dang tay đón con, bế bổng bé lên bằng một tay. Động tác dứt khoát y hệt cách bà nội vớt em trai lên bờ ngày nào.

Triệu Hồng Liên thấy Minh Nguyệt cũng vồn vã dậy chào: "Cô Cả về ? Mau uống nước nghỉ ngơi chút chị, cả ngày mệt ."

Trong nhà , Minh Nguyệt địa vị cao nhất và kính trọng nhất. Hồng Liên cũng ngoại lệ, cô cực kỳ nể phục và yêu quý bà cô cô em chồng tài giỏi, điều .

Hồi mới về dâu, Hồng Liên cũng từng lo ngại chuyện " chồng bỏ" sẽ xui xẻo cho tân nương, đó là kiêng kị phổ biến thời bấy giờ. Thậm chí vẫn kiêng bà bầu đám cưới vì sợ "song hỷ tương xung". Dù tin thì vẫn tránh cho lành.

Minh Nguyệt ý, cô chủ động tránh mặt, hiếm khi đến nhà mới. Cơm nước cũng nhờ Phượng Đài mang về núi hoang. Cô sợ "vía" của ảnh hưởng đến chị dâu, nhất là khi chị dâu mang thai. Bà dì của cô cũng dặn hạn chế lên núi hoang vì sợ âm khí từ những nấm mồ vô chủ.

Minh Nguyệt bế A Cẩm, đáp: "Thôi em uống, em mang nước theo. Chị cứ nghỉ ngơi , đừng gió, em đón A Cẩm về luôn đây."

Hồng Liên vội giữ: "Ơ kìa, chị mà vội thế? Ở ăn cơm chiều !"

Từ lúc về dâu, cô ăn đồ ăn chồng mang từ chỗ em chồng về, em chồng ăn cơm nhà cô bữa nào khiến cô áy náy. ngặt nỗi hồi đầu ăn cơm tập thể, nhà còn chẳng cái nồi. Giờ nồi niêu thì ăn cháo loãng rau dại, hoa hòe, lá cây... nghĩ đến những món ngon em chồng gửi về, cô chẳng dám mời cô ăn cơm đạm bạc.

, cô dồn hết tình thương cho A Cẩm mỗi khi bé sang chơi. Có gì ngon cô cũng đút cho bé. A Cẩm ... kén ăn. Ngoài câu kỷ t.ử tươi và hạt dẻ rang, bé chẳng chịu ăn gì khác. Hồng Liên tưởng bé hiểu chuyện nhường nhịn, chứ A Cẩm quen cơm ngon canh ngọt nấu, chê đồ bên ngoài khó nuốt.

Minh Nguyệt ngay mà nán hỏi thăm sức khỏe chị dâu. Hồng Liên tít mắt: "Tốt lắm chị ạ, cu đạp em suốt, nghịch lắm! Giá mà sinh xinh xắn như A Cẩm thì mấy."

thật lòng. Tính cách A Cẩm hoạt bát, tươi sáng như ánh mặt trời, hiếm thấy ở trẻ con nông thôn thời . Bé lo dậy sớm việc, đ.á.n.h mắng, mang cái tên "Chiêu Đệ" (gọi em trai) "Hữu Đệ", cũng địu em từ khi mới .

Hồng Liên đùa: "Sau em trai, A Cẩm trông em nhé?"

Minh Nguyệt thấy liền bảo: "Con bé vẫn là trẻ con, chăm sóc bản , trông em nổi ."

Hồng Liên chột . Câu đùa cửa miệng của , qua tai em chồng thành sai trái.

Cách cha đối xử với con cái quyết định thái độ của ngoài với đứa trẻ. Ai cũng thấy Minh Nguyệt cưng chiều A Cẩm như trứng mỏng. Chỉ cần rảnh tay, cô bao giờ từ chối cái ôm của con. Nằm trong vòng tay , A Cẩm hất mặt lên đầy tự hào, khiến xung quanh tự nhiên cũng kiêng nể, khách sáo với bé hơn.

Thư Sách

thích A Cẩm, nhưng thâm tâm Hồng Liên vẫn mong sinh con trai đầu lòng để vững chân ở nhà chồng. Cô dám thích con gái, sợ "cầu ước thấy" thì khổ.

Nhìn theo bóng lưng em chồng bế con khuất đầm sen cạn nước, Hồng Liên ngưỡng mộ thương cảm. Ngưỡng mộ vì em chồng là cán bộ nhà nước, lương phiếu, sống sung túc độc lập. Thương vì phụ nữ như thế chồng bỏ, chịu điều tiếng, sống lủi thủi nơi núi hoang. cũng may cô em chồng bản lĩnh, chứ là khác chắc sống nổi, gì đến chuyện cán bộ, sống đàng hoàng như bây giờ.

 

 

 

 

 

 

 

Loading...