Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 92:------

Cập nhật lúc: 2025-12-28 10:36:48
Lượt xem: 51

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chưa đến chuyện khác, chỉ riêng việc cán bộ đại đội, mỗi nhà mỗi hộ đều gánh đất đắp đê, phận đàn bà như cô, chỉ riêng việc đắp đê thôi cũng đủ đè c.h.ế.t .

Trong nhà vẫn là một đàn ông khỏe mạnh để chia sẻ gánh nặng, gì xa xôi, ít nhất mấy việc nặng nhọc bên ngoài cũng .

Bà cụ nhịn thở dài, : “Chuyện nếu do dính đợt hạn hán, thì cưới em chồng của con, sợ là đạp vỡ cả ngưỡng cửa . Người như , cố tình gặp đúng năm thiên tai.”

Năm hạn hán đến, ngoài tự nuôi còn xong, gì đến chuyện cưới một phụ nữ qua một đò con riêng, rước thêm hai miệng ăn về nhà.

Còn những điều kiện kém hơn một chút, bản nhà họ Hứa còn chướng mắt, chứ đừng đến chuyện giới thiệu cho Hứa Minh Nguyệt.

Bà cụ cũng rầu rĩ vì chuyện hôn nhân của con gái lớn: “Thôi thì cứ từ từ tìm , hy vọng đợt hạn hán mau ch.óng qua .”

Qua năm nay, Hứa Minh Nguyệt 22 tuổi, tuổi kể cũng lớn lắm, vẫn còn dễ gả. đợi thêm hai năm nữa, tuổi tác lớn hơn, tìm trai tân thì khó, lúc đó chỉ thể kế cho mấy ông góa vợ thôi.

Không họ trong thôn nhắc đến Mạnh kỹ thuật viên, nhưng Mạnh kỹ thuật viên râu ria xồm xoàm, qua cứ tưởng ba bốn mươi tuổi, con cái ở nhà chắc cũng đến tuổi lấy vợ , chân còn khập khiễng, thì ăn gì? Đừng để đến lúc đó Đại Lan T.ử hầu hạ ngược , tự nhiên rước thêm cục nợ !

Tiểu A Cẩm ngoan ngoãn ôm cổ , tựa đầu vai cô.

“Quê quán” quá nhiều thứ cô bé quen: bạn bè thiết, đồ ăn vặt, huấn luyện viên bạn học ở đội bơi, hàng tá đồ chơi và công viên giải trí. chỉ cần một điều thôi cũng cô bé vui, đó là khi cơ thể thu nhỏ , cô bé thể ôm trọn lòng.

Nghĩ đến đây, cô bé càng vui vẻ hơn, dụi dụi khuôn mặt nhỏ hõm vai Hứa Minh Nguyệt nũng.

Nhớ tới chuyện mợ cả sắp sinh em bé, Tiểu A Cẩm thỏ thẻ hỏi : “Mẹ ơi, con thể em trai hoặc em gái ? Con em để chơi cùng.”

Hứa Minh Nguyệt im lặng một chút : “Con thể nuôi một con ch.ó.”

Tiểu A Cẩm cũng im bặt.

Nguyên nhân là cả hai con đều dị ứng với ch.ó mèo. Chỉ cần chạm ch.ó mèo là sẽ nổi mẩn đỏ, ngứa đường hô hấp, ho khan, khó chịu.

Dù cả hai đều cực kỳ thích ch.ó mèo. Trước khi sinh Tiểu A Cẩm, Hứa Minh Nguyệt tối nào mơ cũng nuôi ch.ó. Có lẽ vì ước nguyện nuôi ch.ó quá mãnh liệt nên kết quả là cô sinh một đứa con nghịch hệt như giống ch.ó Husky (Ngáo).

Lúc nhỏ, A Cẩm tinh lực tràn trề đến phát sợ, y hệt như con Husky, ngày nào cũng cần dắt dạo xả năng lượng, một ngày dắt là quậy phá tanh bành. Bạn vĩnh viễn thể tưởng tượng nổi sức tàn phá của một đứa trẻ trong nhà giàu trí tưởng tượng đến mức nào.

Tiểu A Cẩm thở dài: “Thôi, con chơi cùng em bé của mợ !”

Hồi nhỏ, Tiểu A Cẩm mẫu giáo theo phương pháp giáo d.ụ.c Montessori, học lớp ghép nhiều độ tuổi. Lúc A Cẩm học lớp chồi, trong lớp hai bé gái mới một tuổi cực kỳ đáng yêu. Cô bé chăm sóc hai em như chăm b.úp bê Tây Dương, đút cơm, cho uống nước, dạy các em mặc quần áo.

Sau khi về nhà, cô bé cứ nằng nặc đòi Hứa Minh Nguyệt sinh em cho . Lần nào Hứa Minh Nguyệt cũng nghiêm túc với con: “Việc sinh em là quyền của , sinh thì mới sinh, khác thể hối thúc, con hiểu ?”

Cho nên, dù Tiểu A Cẩm cực kỳ em chơi cùng, cô bé vẫn tôn trọng ý của , bởi vì lựa chọn sinh con là quyền của , khác can thiệp.

Ba ngày Tết Thanh Minh, ở chỗ bọn họ xảy một chuyện lớn.

Do việc tỉnh giải tán bếp ăn tập thể coi là vi phạm nghiêm trọng chính sách chủ nghĩa tập thể, lãnh đạo tỉnh và một cán bộ cấp cao nhật báo cấp điểm danh phê bình, họ mang tác phong tư bản chủ nghĩa, yêu cầu kiểm điểm và tự phê bình.

Tin tức truyền đến phía nam sông Trúc T.ử thì là dịp Tết Thanh Minh. Đi cùng tin tức là hai thông báo quan trọng: Một là tỉnh khôi phục chế độ bếp ăn tập thể; hai là để phòng ngừa cháy rừng, Tết Thanh Minh năm nay cấm dùng lửa khi cúng tế, trắng là cấm thắp hương, đốt vàng mã.

Nhận mấy mệnh lệnh , ai nấy đều ngớ .

“Không mới giải tán bếp ăn, lương thực trả về cho từng hộ, nồi niêu cũng chia hết , giờ lập bếp ăn tập thể? Là ý gì đây?”

Các cán bộ trong đại đội bộ Lâm Hà cầm tờ báo và mệnh lệnh cấp , trong phòng họp mà mặt nghệt , chưng hửng.

Bí thư đại đội vuốt mặt: “Sự việc là như thế, tình hình là như , bàn xem việc thế nào.” Ông đầy vẻ thắc mắc sang hỏi Mạnh kỹ thuật viên từ kinh thành xuống: “Mạnh kỹ thuật viên, từ kinh thành xuống, tình hình đó thế nào, ý tứ là , tin tức gì , cho chúng với?”

Mạnh kỹ thuật viên vốn đang im như tàng hình ở phía , đột nhiên Bí thư đại đội hỏi đến thì ngẩng đầu lên, ánh mắt mờ mịt Đại đội trưởng, mặt như một dấu hỏi chấm còn to hơn cả của Bí thư: “Hả?” Hắn chỉ : “Ông đang chuyện với ?”

Bí thư đại đội dùng giọng phổ thông pha tiếng địa phương trấn Thủy Phụ : “ thế, bên đổi xoành xoạch ? Vừa bảo giải tán, giờ đòi xây .” Ông chỉ bài báo điểm danh phê bình và những lời lẽ nghiêm khắc yêu cầu lãnh đạo tỉnh kiểm điểm: “Mấy chữ mà đếch hiểu gì cả?”

Trong đáy mắt Mạnh kỹ thuật viên lóe lên tia trào phúng, nhưng vẻ mặt vẫn đầy dấu hỏi chấm: “Hả?”

Bí thư đại đội mấy , Mạnh kỹ thuật viên vẫn tỏ hiểu tiếng phổ thông của ông, Hứa đại đội trưởng sốt ruột vẫy tờ báo về phía Hứa Minh Nguyệt: “Chủ nhiệm Hứa, cháu mau phiên dịch giúp với Mạnh kỹ thuật viên, chính sách đó mỗi một kiểu, cháu bảo Mạnh kỹ thuật viên rõ xem tình hình rốt cuộc là thế nào!”

Tình hình thế nào ư? Thì là đấu đá chỉnh đốn chứ !

Mạnh Phúc Sinh và Hứa Minh Nguyệt trong lòng đều rõ mười mươi chuyện gì đang xảy , nhưng chẳng thể gì. Hứa Minh Nguyệt cũng thừa Mạnh kỹ thuật viên rõ ràng là đang giả vờ hiểu.

Mạnh Phúc Sinh đến đại đội Lâm Hà hơn nửa năm, tuy giao tiếp với trong thôn và đúng là thạo phương ngôn ở đây, nhưng những gì Bí thư đại đội , nếu hiểu thì miễn cưỡng vẫn hiểu . Tuyệt đối chuyện Bí thư mấy nắm tình hình.

Thư Sách

Cho nên Hứa Minh Nguyệt liếc mắt một cái là nhận ngay, tên đang diễn.

cô cũng vạch trần, mà chỉ : “Chuyện ở cao xa vời với dân đen thấp cổ bé họng như chúng lắm, chi bằng lo chuyện cúng tế Thanh Minh cấm lửa , đây mới là chuyện cấp bách mắt.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-92.html.]

Kiếp , Hứa Minh Nguyệt từng tin tức mạng, hình như thập niên , một ngọn núi lớn nổi tiếng xảy cháy rừng, gây thiệt hại cho nhà nước tính bằng đơn vị hàng trăm triệu.

Hàng trăm triệu thời đại !

Mệnh lệnh cấm đốt lửa cúng tế dịp Thanh Minh ban xuống, theo lý mà , chỉ cần thông báo là đều tuân thủ ?

Sự thật ngược . Ở thời đại , sự ích kỷ, lạnh nhạt, ngu , vô tri và cố chấp của một bộ phận dân là điều khó tưởng tượng. Bất kể cấp giải thích thế nào: “Hiện giờ trời mưa, vạn nhất tàn lửa bén gây cháy rừng, thiêu rụi cả nhà các thì !”

Vẫn nhiều bỏ ngoài tai, vẫn cứ theo ý , thậm chí còn định lén lên núi đốt vàng mã cho tổ tiên.

Bí thư đại đội chỉ quản thôn Giang, quản thôn Hứa, đành gọi Hứa đại đội trưởng về gấp.

Hứa đại đội trưởng dạo quản lý việc đắp đê ở cửa sông đấy. Vừa về đến nơi, tin lệnh cấm rõ ràng mà vẫn lén lút đốt lửa cúng tế, ông tức đến mức vác gậy trúc quất tới tấp kẻ bắt quả tang: “Đầu mày chứa phân hả? Đã bảo lên núi, lên núi, mày còn vác xác lên đó đốt vàng mã? Mày là bao nhiêu ngày trời mưa hả? Mày là lợn ?”

Kẻ đ.á.n.h ôm đầu oang oang, miệng vẫn cố cãi: “Mẹ báo mộng kêu đói, bây giờ!”

“Mày còn già mồm ? Dưới chân núi thiếu gì chỗ đốt? Gọi vọng một tiếng bảo mày xuống lấy tiền là chứ gì? Đầu óc phân trát kín hả?” Nói xong ông nhớ : “Cũng đốt tiền giấy ở chân núi! Nếu tàn lửa bay gây cháy rừng, tao băm cả nhà mày cũng đủ đền tội !”

Ông chỉ tay một vòng đám thôn Hứa: “Ra bãi sông, đê đập, chỗ nào bén lửa mà đốt! Đám óc lợn !”

Lời nhắc nhở của Hứa đại đội trưởng như gáo nước lạnh tạt mặt, thôn Hứa bừng tỉnh.

Trước đó họ thấy con đường bên mương lũ, đối diện núi hoang để đốt tiền giấy. Thế là nhanh, con đường đối diện nhà Hứa Minh Nguyệt chật kín đến đốt vàng mã, thắp hương. Lần vì là Tết Thanh Minh, phong tục ở đây ngoài đốt tiền giấy còn dùng giấy tiền vàng gấp thành hình tam giác, cắt một đường giũ thành những dải cờ giấy dài nhẹ bay phấp phới. Mọi năm tục lệ là cắm cờ giấy lên mộ, ai rõ mộ tổ tiên ở thì cứ cắm dọc theo đường lên núi, rải tiền giấy, gọi tổ tiên các nhà về nhận tiền.

Vì chỗ cổng lớn nhà Hứa Minh Nguyệt diện tích hạn, những tranh chỗ đó liền xếp hàng từ đầu thôn Hứa gia, kéo dài mãi đến tận cổng nhà Hứa Minh Nguyệt, cũng là đến cúng tế.

Bí thư đại đội thấy thôn Hứa đốt vàng mã ở con đường cách mương nước và núi hoang một đoạn, cũng cảm thấy cách , thế là từ thôn Giang đến đoạn đường nửa núi hoang , nhanh cũng kín đặc đến đốt tiền giấy, treo cờ giấy.

Người chen chân con đường đối diện nhà Hứa Minh Nguyệt thì về hướng cái giếng cổ ở đầu thôn Giang, hướng về phía núi hoang mà đốt tiền giấy, treo cờ. Người thôn Hứa thấy cũng bờ ruộng phía núi hoang gần thôn Hứa gia để lễ.

Thậm chí của ba thôn Thi, Hồ, Vạn năm nay cúng tế cũng đều chạy xuống , tụ tập ở con đường đối diện núi hoang để cúng bái.

Ngay cả bà cụ cũng dẫn theo Hứa Phượng Đài, Hứa Phượng Liên, Hứa Phượng Phát con đường đối diện cổng lớn nhà Hứa Minh Nguyệt, hướng về phía nhà cô mà dập đầu, đốt tiền giấy.

Hứa Minh Nguyệt bà cụ, đám Hứa Phượng Đài dập đầu thành kính vô cùng, thầm nghĩ cũng nên quỳ xuống lạy một cái , dù cũng là tổ tiên nhà .

Cô ôm Tiểu A Cẩm, định bảo con bé quỳ xuống thì bà cụ vội vàng kéo dậy, : “Con cần lạy, con cần lạy . Con ngoan, cả con và A Cẩm đều đừng lạy.”

Hứa Minh Nguyệt mù tịt về những lời đồn đãi trong thôn. Cô vốn ít giao tiếp với dân làng, thời gian qua chạy đôn chạy đáo giữa cửa sông và núi hoang.

Còn những nội tình thì càng dám đến với cô.

Ví dụ như Đại đội trưởng, đám Hứa Phượng Đài, Hứa Phượng Liên, chẳng lẽ chạy đến hỏi thẳng cô: “Chị còn là chị cả của chúng em ? Chị là Hà Thần nương nương ?”

Bọn họ chuyện gì xảy , chỉ trong thâm tâm, vẫn là chị/em gái của họ là .

Ngay cả bác cả, bác gái cô với ánh mắt kỳ lạ, cứ thôi, nhưng rốt cuộc chẳng thốt lời nào.

Bản Hứa Minh Nguyệt cũng chẳng tò mò tọc mạch.

Trong chốc lát, , trái, nhà Hứa Minh Nguyệt đều vây kín, hoa giấy trắng xóa bay lả tả, rợn cả .

Hứa Minh Nguyệt cũng thể dọn dẹp. Thứ nhất là đen đủi; thứ hai, đó là tiền giấy đốt cho tổ tiên họ, cô mà hốt ném chỗ khác, sẽ tìm cô liều mạng thật đấy.

Dù là gan to tày đình như Hứa Minh Nguyệt, lúc chạng vạng, con đường như thế , trong lòng cũng khỏi nổi da gà.

Vì thế, Hứa Minh Nguyệt ôm Tiểu A Cẩm, cùng với Mạnh kỹ thuật viên - duy nhất đến từ kinh thành và mù tịt về ngôn ngữ, phong tục nơi đây - ba như những kẻ ngoài cuộc, ở sân phơi thóc đầu thôn Hứa gia, cảnh tượng đang diễn quanh ngọn núi hoang.

“Đã xảy chuyện gì ?”

Người trung gian giao tiếp duy nhất giữa Mạnh kỹ thuật viên và dân nơi đây chỉ Hứa Minh Nguyệt, Tiểu A Cẩm và Bí thư đại đội. Hành động tập thể của đại đội Lâm Hà, trong mắt Mạnh kỹ thuật viên, là một phong tục địa phương mà thể hiểu nổi.

Hứa Minh Nguyệt ôm Tiểu A Cẩm, lên cây cối bên cạnh nhà , đất phủ đầy tiền giấy, hoa giấy: “ cũng .” Ngừng một chút, cô với vẻ chắc chắn: “Chắc là do Tết Thanh Minh năm nay lên núi cúng tế, nên họ đốt ở chăng? Cách con mương lũ nên khó bén lửa hơn?”

Đại đội trưởng bảo bãi sông và đê đập mà đốt ? Tại cứ vây quanh nhà cô mà đốt?

Muốn là đang bắt nạt tập thể thì giống. Người trong thôn ai nấy thấy cô đều , nụ lấy lòng, chút kính nhi viễn chi (kính trọng nhưng giữ cách).

 

 

 

 

Loading...