Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 93:------
Cập nhật lúc: 2025-12-28 10:36:49
Lượt xem: 57
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không riêng gì của đại đội Lâm Hà, mà ngay cả mấy chị em Hứa Phượng Liên khi thấy Hứa Minh Nguyệt, ánh mắt đều tự chủ mà liếc cô và Tiểu A Cẩm.
Trước đây, cả ngày ở bên thì họ cảm thấy gì, nhưng khi những lời đồn đãi trong thôn, như họ xong trong lòng cũng chút thấp thỏm.
Rốt cuộc, là những cận nhất, Hứa Minh Nguyệt đổi gì, bọn họ kỳ thật là rõ nhất. Thậm chí một việc, trong lòng họ rõ mười mươi nhưng ai toạc , thậm chí còn âm thầm giúp đỡ chị che giấu.
Ví dụ như chuyện Hứa Phượng Đài đan vỏ tre bọc bên ngoài cho tất cả ly nước, phích nước mà Hứa Minh Nguyệt đưa.
Mấy chuyện , bọn họ cũng tiện thẳng với Hứa Minh Nguyệt.
Người duy nhất trong nhà thái độ đổi rõ rệt đối với cô, chính là Triệu Hồng Liên.
Thái độ của cô đối với Hứa Minh Nguyệt ngày càng tôn kính, càng cẩn thận hơn.
Hứa Minh Nguyệt nhận sự bất thường là vài ngày . Buổi tối hôm đó, Triệu Hồng Liên chuyển , đau bụng suốt mấy tiếng đồng hồ mà vẫn sinh . Hứa Phượng Liên vội vàng chạy sang gõ cửa báo tin, bảo Hứa Minh Nguyệt qua xem tình hình chị dâu sinh.
Chị dâu sinh nở, em chồng như Hứa Minh Nguyệt đương nhiên , để xem gì cần giúp đỡ .
Cô cũng vội vàng bếp bốc một nắm mì sợi, mang theo hai quả trứng gà cầm sang cho Triệu Hồng Liên.
Vừa đến nhà mới, thấy trong nhà đều đang kích động, liền tiếng vợ đại đội trưởng oang oang gọi lớn: “Hồng Liên, Hồng Liên! Đại Lan T.ử tới , Hà Thần nương nương tới ! Có Hà Thần nương nương trấn giữ, khẳng định thể bình an sinh một thằng cu mập mạp!”
Vừa dứt lời, bên trong đột nhiên vang lên một tiếng hét t.h.ả.m thiết “A!”, ngay đó là tiếng “Oa oa” vang dội của trẻ con.
Tiếp theo là tiếng đầy vui mừng của vợ đại đội trưởng vọng : “Sinh ! Sinh ! Là một thằng cu…”
Tiếng cao hứng của vợ đại đội trưởng chợt khựng một chút, lập tức sửa lời: “Sinh một bé gái mập mạp!”
Bà ha hả bước báo tin vui: “Sinh con gái đầu lòng là , ruộng sâu trâu nái bằng con gái đầu lòng, nở hoa, kết quả!”
Bà là “bé gái mập mạp”, lời thật đúng là ngoa. Tuy cân để cân, nhưng vợ đại đội trưởng từng đỡ đẻ cho bao nhiêu sản phụ. Chỉ riêng năm nay đỡ mấy ca, nhưng do hạn hán liên miên hai năm nay, dù thôn Hứa gia lão thôn trưởng và Hứa đại đội trưởng tọa trấn, thu hoạch lương thực ít, đến nỗi c.h.ế.t đói, nhưng lương thực tinh cũng vô cùng khan hiếm. Mỗi nhà mỗi hộ chỉ đủ cầm cự để c.h.ế.t đói, chứ là ăn ngon thì thật sự .
Ngay cả thịt heo chia dịp Tết cũng còn ướp muối cất hầm, nỡ ăn, chỉ chờ đến lúc ngày mùa bận rộn mới đem cho lao động chính trong nhà dính chút mỡ màng. Phụ nữ trong nhà địa vị thấp kém, cho dù là sản phụ đang mang thai, những năm thiên tai cũng chỉ ăn củ ấu, hoa hòe trộn với bột củ sen, bột khoai lang, cháo đậu để lấp đầy bụng nước mà thôi. Có thể hình dung đứa trẻ sinh gầy gò thế nào, một cách ví von thì sinh chẳng lớn hơn con chuột là bao.
bé gái mà Triệu Hồng Liên sinh , ước lượng tay cũng nặng ít nhất bốn cân (2kg). Cân nặng thời buổi bây giờ, đúng thật là “bé gái mập mạp”. Đây cũng là lý do tại lúc thấy đứa trẻ, bà cứ đinh ninh là con trai. Phải là con trai mới sinh chắc nịch như thế, ai ngờ lật xem là một bé gái.
Trong lòng bà tuy chút thất vọng, hy vọng đứa cháu gái sinh con trai đầu lòng để vững gót chân ở nhà họ Hứa, nhưng với tư cách là cô nãi nãi (bà cô) của Triệu Hồng Liên, bà đương nhiên cũng mong cháu sống , nên lập tức đổi giọng chúc mừng ngay.
Lão thái thái tuy cũng chút thất vọng, nhưng vẫn vui vẻ : “Đều , đều , nở hoa kết quả, chỉ cần là con cháu nhà thì đều cả!”
Vợ đại đội trưởng thấy thần sắc lão thái thái giống giả bộ, cũng vui vẻ theo.
Hứa Phượng Đài thì đến mức miệng ngoác tận mang tai. Ở cái thời đại mười sáu, mười bảy tuổi bắt đầu lấy vợ sinh con , 25 tuổi mới đứa con đầu lòng, nên bất kể là trai gái đều vui mừng khôn xiết. Hắn bế con, đưa tay rụt về chùi chùi ống quần, dám bế, rón rén hỏi vợ đại đội trưởng: “Thím hai, Hồng Liên thế nào ạ?”
Mấy đều chằm chằm vợ đại đội trưởng chờ đợi.
Vợ đại đội trưởng vẻ mặt chút khác biệt của cả nhà họ Hứa, trong lòng khỏi thầm than đứa cháu gái chọn lầm chồng, : “Sinh lâu quá nên kiệt sức, trong nhà gì ăn ? Nấu chút gì cho Hồng Liên ăn .”
Hứa Minh Nguyệt vội nhét nắm mì sợi và trứng gà trong tay cho Hứa Phượng Liên: “Tiểu Liên, mau nấu mì và trứng gà cho chị dâu.”
Nhà họ Hứa sớm chuẩn cho việc sinh nở của Triệu Hồng Liên. Ngoài việc nhà nào cũng bột khoai, bột củ sen, đậu nành, lạc, thì thời gian qua Hứa Phượng Phát còn dùng lưới đ.á.n.h cá bắt cá, lươn, chạch ở mương Đại Hà về nuôi trong lu nước lớn. Ngày thường cứ ba năm bữa đưa vài con cá nhỏ tới, nhờ Hứa Minh Nguyệt kho giúp, thêm chút rau dại để bồi bổ dinh dưỡng cho Triệu Hồng Liên.
Không lão thái thái và Hứa Phượng Liên nấu canh cá cho Triệu Hồng Liên uống, mà là các nàng kho cá chỉ muối và gừng lát. Cá kho hoặc là mùi tanh quá nồng khiến Triệu Hồng Liên đang nghén ngửi thấy là nôn thốc nôn tháo, hoặc là bỏ quá nhiều gừng để khử tanh, thành chẳng khác nào uống nước gừng mùi cá.
Cũng chẳng Hứa Minh Nguyệt nấu kiểu gì, mà canh cá cô nấu đều màu trắng sữa, vị ngọt thơm ngon.
Cối đá nhỏ cô đặt cũng tới, thỉnh thoảng lúc rảnh rỗi, cô còn xay ít đậu sữa đậu nành, đậu hủ, đậu phụ khô.
Không giống đậu hủ mua ở hợp tác xã, đậu hủ cô gọi là đậu hủ nước, non mềm như nước, thả canh cá, rắc thêm rau cúc tần (cẩu kỷ) xanh non, thật là thần tiên ăn cũng đổi!
Mùa cá đang mùa sinh sản, cá lớn, con nhỏ chỉ dài bằng ngón tay, con to cũng chỉ bằng bàn tay, đều là các loại cá thường thấy ở nông thôn như cá trích và cá măng, trong đó cá măng chiếm đa .
Thư Sách
Cá măng thon dài, thích bơi theo đàn. Thông thường rắc một ít ruột cá con xuống, Hứa Phượng Phát dùng cái lưới mà Hứa Minh Nguyệt khâu chắp vá cho , quăng một mẻ lưới xuống là cả một bát nhỏ cá măng.
Hiện tại, Hứa Phượng Phát nhờ cái lưới đ.á.n.h cá mà trở thành đối tượng ngưỡng mộ của đám bé trai trong thôn.
Cá măng tuy nhỏ, chỉ dài hơn ngón tay một chút, nên cá bắt đều nhường cho Triệu Hồng Liên ăn. Hứa Phượng Đài, Hứa Phượng Phát và lão thái thái dù chỉ ăn đậu hủ, rau cúc tần cũng thấy thỏa mãn lắm . Đặc biệt là lão thái thái, răng bà yếu, rau dại già nhai nổi chỉ thể nuốt chửng, nên đậu hủ non của Hứa Minh Nguyệt lò lập tức trở thành món bà thích nhất.
dù thế nào bọn họ cũng ngờ , lúc Hứa Minh Nguyệt thể lấy một nắm mì sợi và hai quả trứng gà. Hai món bình thường ở nông thôn vô cùng quý giá, đến đang trong những năm hạn hán đói kém.
Hứa Phượng Liên tiếc của, trong lòng bảo a tỷ mang về tự ăn hoặc cho Tiểu A Cẩm ăn, nhưng mặt vợ đại đội trưởng, tự nhiên thể lời , đành đáp: “Vâng ạ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-93.html.]
Vợ đại đội trưởng cũng ngờ nhà họ Hứa chịu chi món ngon như cho con dâu ăn. Bình thường con dâu sinh con gái, gì mì sợi, trứng gà mà ăn, bát nước nóng uống là may mắn lắm . Có những cha chồng điều, tin sinh con gái còn ngoài cửa sổ c.h.ử.i bới.
Bà tươi rói, buồng trong, xoa bụng cho Triệu Hồng Liên thì thầm kể tình hình bên ngoài, nháy mắt với cô : “Bà mối là cô đây chọn sai cho cháu chứ hả? Không một ai lời tiếng , tất cả đều vui mừng khôn xiết. Em chồng cháu còn mang cả mì sợi với trứng gà tới, bảo cô em chồng nấu cho cháu đấy.”
Triệu Hồng Liên vốn trong lòng còn chút thấp thỏm vì sinh con gái, khỏi thở phào nhẹ nhõm, mệt lả xuống giường.
Đứa bé sinh xong là xong chuyện, vợ đại đội trưởng còn dùng sức xoa bụng Triệu Hồng Liên để đẩy t.h.a.i ngoài.
Lúc sinh con còn thể chịu đựng, nhưng lúc đau quá Triệu Hồng Liên gào trong phòng sinh, tiếng kêu khiến tim Hứa Minh Nguyệt run lên. Hứa Phượng Đài cũng hoảng hốt, sốt ruột hỏi: “Con chẳng sinh ? Sao ... thế ?” Hắn ghé cửa sổ, lo lắng đến phát , gọi với trong: “Hồng Liên, Hồng Liên em ? Có cần bệnh viện ? Lan Tử, Lan T.ử em mau xem chị dâu thế nào ?”
Vợ đại đội trưởng thấy vội quát: “Đừng ! Bảo lão thái thái bưng chậu nước ấm đây!”
Nước ấm chuẩn sẵn từ , cứ từng chậu từng chậu bưng trong.
Hứa Minh Nguyệt cũng bên ngoài mang theo nhiều vi khuẩn, tiện phòng sinh, chỉ tiếng rên rỉ đau đớn bên trong kéo dài hơn mười phút mới dừng .
Lúc mì sợi Hứa Phượng Liên nấu cũng xong. Vợ đại đội trưởng , bưng bát mì đặt lên cái bàn nhỏ giường đất cạnh Triệu Hồng Liên, vội vàng , kéo lão thái thái sang một bên, thì thầm hỏi xem lấy "cái " .
"Cái " là chỉ thai. Trong mắt nhà quê, đây là vật đại bổ. Kết quả hỏi nhà họ Hứa một vòng, chẳng ai lấy.
Lão thái thái thì , bà định lấy để tẩm bổ cho Hứa Phượng Đài.
cái đầu lắc như trống bỏi từ chối của Hứa Phượng Đài, bà đành bảo vợ đại đội trưởng là cần. Vợ đại đội trưởng mừng rơn, bỏ vật cái chậu sành đậy nắp , định lát nữa mang về nhà.
Thời buổi mỡ, bát mì Hứa Phượng Liên nấu đêm đó thực sự chỉ là mì luộc nước lã, đập thêm hai quả trứng gà, nhưng bát mì suông nhạt thếch khi bưng đến mặt Triệu Hồng Liên vẫn khiến cô cảm động rơi nước mắt. Vợ đại đội trưởng mắng yêu: “Mới sinh xong , là hỏng mắt đấy!”, : “Chao ôi, cháu đúng là chuột sa chĩnh gạo. Lúc ai mà ngờ nhà Phượng Đài nghèo rớt mùng tơi, ngày phất lên thế ? Còn một lúc tận hai cán bộ!”
Hiện tại ở thôn Hứa gia, ngoại trừ nhà bà , thì nhà Hứa Phượng Đài là nhiều cán bộ nhất.
Hứa Minh Nguyệt tuy là con gái gả về, nhưng cũng là nhà họ Hứa. Nhìn cái cách cô xây cho trai ngôi nhà ngói khang trang, chị dâu sinh nở còn mang mì sợi và trứng gà sang, là đủ cô đối với chị em nhà đẻ thế nào.
Bà sớm cháu gái kể , Hứa Minh Nguyệt lâu lâu bảo Hứa Phượng Đài mang đồ ăn sang cho cô , dù chỉ là rau dưa, rau dại thường thấy, thì đó cũng là tấm lòng của cô , ?
Vạn sự khó câu “giá như”. Không bao nhiêu hối hận vì gả con cháu gái nhà cho Hứa Phượng Đài lúc nhà họ Hứa còn nghèo khó, để con gái nhà họ Triệu ở nơi “xa xôi hẻo lánh” nhặt món hời.
Triệu Hồng Liên giọng khác với thôn Hứa gia, nên vài trong thôn ghen tị với vận may của cô thường gọi mỉa mai là dân “thiên quá” (dân vùng sâu vùng xa).
Triệu Hồng Liên còn sợ cô nãi nãi , nhà họ Hứa sẽ tỏ thái độ vui vì cô sinh con gái. Không ngờ cả nhà họ Hứa yêu thích đứa cháu gái trưởng đời thứ hai vô cùng. Bất kể là Hứa Minh Nguyệt, Hứa Phượng Liên, Hứa Phượng Phát, tất cả đều cưng chiều bé gái mới sinh hết mực.
Hứa Minh Nguyệt sớm gom một đống quần áo hồi nhỏ của Tiểu A Cẩm. Cô chọn vài bộ quần áo cotton cũ, giặt sạch sẽ mang sang cho đứa bé sơ sinh.
Mấy bộ quần áo cũ lúc mới cất thực cũng cũ lắm, nhưng để suốt bảy tám năm, đè đáy bao tải nên trông sờn, nhưng dù sờn cũ thế nào thì cũng hề mảnh vá.
Lão thái thái và Triệu Hồng Liên nhận đống quần áo nhỏ thì mừng rỡ vô cùng. Triệu Hồng Liên còn chút ngại ngùng: “Mấy thứ đều là đồ , cô cứ giữ để cho các em của A Cẩm mặc.”
Hứa Minh Nguyệt thấy “các em” (ý đẻ thêm) liền phản ứng kịch liệt, dúi ngay quần áo tay Triệu Hồng Liên: “Cho chị thì chị cứ cầm ! Sau đừng để em thấy mấy lời nữa nhé!”
Hứa Minh Nguyệt căn bản ý định sinh thêm con, hơn nữa, chỗ quần áo đó nhà cô nhiều đến mức sắp còn chỗ chứa .
Triệu Hồng Liên lúc mới đỏ mặt, ngượng ngùng cầm lấy bàn tay nhỏ xíu của con, giả giọng trẻ con với Hứa Minh Nguyệt thật dịu dàng: “Vậy mặt chị Cả cảm ơn đại cô cô, con quần áo mặc .”
Cô những đường may tinh tế, chất vải mềm mại của bộ quần áo trẻ em trong tay, thực sự là thích buông tay.
Hứa Minh Nguyệt đứa bé đang ngủ cạnh Triệu Hồng Liên, đỏ hỏn, nhăn nheo, đến mức nỡ thẳng, : “Em là cô nó mà, khách sáo gì chứ!”
Trời ơi, còn hơn cả lúc Tiểu A Cẩm mới sinh!
Lúc Tiểu A Cẩm mới sinh, suýt nữa Hứa Minh Nguyệt thét vì con !
Mãi đến ngày thứ ba, cô mới chụp bức ảnh đầu tiên cho Tiểu A Cẩm, mà còn dùng app chỉnh ảnh!
Thấy Triệu Hồng Liên đang ở cữ, đầu quấn cái khăn vải đen, cô chợt nhớ đến đống băng đô cài tóc rửa mặt bằng vải nhung tích trữ ở nhà, liền lấy một cái sang cho Triệu Hồng Liên. Đó là cái băng đô màu cà phê, phía nơ bướm buộc tóc, là món đồ bình thường nhưng Triệu Hồng Liên thích mê, đặc biệt là lớp vải nhung lông xù mềm mại bên , thích hợp để đeo giữ ấm đầu khi ở cữ.