Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 95:------

Cập nhật lúc: 2025-12-28 10:36:51
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Triệu Hồng Liên ở cữ mười ngày thì nhấp nhổm xuống giường việc. Không nghỉ ngơi tiếp, mà như mấy bà thím trong thôn Hứa gia , họ sinh con xong mới ngày thứ ba đồng cỏ, chăn trâu .

giường đất suốt mười ngày, mỗi ngày trừ ăn với ngủ thì chẳng gì. Cửa sổ trong phòng đóng kín mít, một chút gió cũng lọt . Người nhà cho cô động tay việc gì, cứ mãi thế , cô sợ trong thôn lời tiếng . Thà rằng cứ để cô ở trong nhà mấy việc lặt vặt như lau bàn, quét nhà còn hơn.

Hứa Minh Nguyệt suy nghĩ của cô . Khi qua thăm, cô còn cố ý với bà cụ, Hứa Phượng Liên và Hứa Phượng Đài: “Con hỏi bác sĩ ở bệnh viện , phụ nữ sinh con xong, cơ thể cần nghỉ ngơi đủ 42 ngày mới hồi phục , cho nên ở cữ là ba mươi ngày, mà là 42 ngày!”

lời với Hứa Phượng Liên là cho cô bé cũng thêm về kiến thức thường thức .

Hứa Phượng Liên giật trố mắt.

Thời buổi , phụ nữ ở cữ nửa tháng xem là nhà chồng phúc đức lắm , đằng còn đòi nghỉ 42 ngày? Trừ khi sản phụ gặp nguy kịch lúc sinh mới nghỉ hết tháng, chứ bình thường chồng đồng ý thì chị em dâu cũng chẳng chịu.

Việc nhà ai nấy lo, ít thì khác gánh , khối lượng công việc của mỗi đều lớn, ai mà chẳng tan nghỉ ngơi, ai chịu hộ khác chứ?

Hứa Phượng Liên chớp mắt, cúi đầu im lặng.

Tuy lấy chồng nhưng cảnh các bà các cô lập gia đình, cô bé chẳng lấy chồng chút nào. Cứ ở nhà đẻ như bây giờ, giống a tỷ (chị gái), chẳng hơn ?

Cô bé học lớp xóa mù chữ một năm. Tuy mỗi ngày chỉ học một chút buổi trưa, nghỉ học, nhưng cô bé cũng mặt chữ kha khá, còn học cộng trừ nhân chia đơn giản. Cô bé đang tính khi nào đại đội bộ tuyển nhân viên ghi công điểm thì sẽ thi, để cán bộ nhà nước giống a tỷ.

Lời của Hứa Minh Nguyệt cũng Triệu Hồng Liên kinh ngạc thôi. Cô cứ tưởng một chỗ gì thì em chồng chắc chắn sẽ khó chịu, lời tiếng . Dù họ để bụng nhưng ngoài nhiều thì trong lòng vui ? Rốt cuộc, phần việc của cô sẽ đổ lên đầu bà cụ, em chồng, chồng và chú em.

Ai ngờ em chồng bảo ở cữ 30 ngày đủ, 42 ngày!

thấy nàng dâu nào sướng như thế! Được ở cữ tròn tháng, hoặc là sinh đúng mùa đông nông nhàn ít việc, là phúc phận lắm .

Triệu Hồng Liên giường đất, gượng dậy : “Tháng là thu hoạch lúa mì , đang lúc bận rộn, chị nhà thế nào ? Người chả chọc cột sống mà c.h.ử.i cho ?”

Quan trọng là việc thì công điểm, công điểm thì lấy lương thực chia?

Thời buổi khó khăn thế , thêm một cân lương thực khi cứu sống cả một mạng .

Hứa Minh Nguyệt : “Anh cả giờ mười công điểm, Tiểu Liên và Phượng Phát cũng lớn , cũng kiếm công điểm, tạm thời thiếu phần của chị . Cứ dưỡng sức cho . Sau chị kiếm công điểm thì chẳng ai cản. Ra cữ xong là đến vụ trồng khoai lang, gặt hái liên miên, sức khỏe thì càng chịu nổi. Mài d.a.o lầm việc đốn củi, thiếu mấy ngày .”

Lời Hứa Minh Nguyệt ở nhà họ Hứa bây giờ ai cũng răm rắp, chẳng ai phản bác. Triệu Hồng Liên thấp thỏm chồng. Bà cụ, từng chịu khổ cả đời vì năm xưa kiêng cữ đàng hoàng, cũng thở dài bảo: “Con cứ Đại Lan T.ử .”

Người đời trăm nghìn kiểu. Có từng dầm mưa nên con dâu cũng ướt át mới chịu , nhưng cũng vì từng ướt mưa nên mong chỗ trú, đời đỡ khổ hơn.

Triệu Hồng Liên đang cho con b.ú nên ăn khỏe, gặp đúng năm hạn hán thiếu lương thực. Hiện tại trong nhà gì khác ngoài đậu nành và lạc là còn nhiều. Hơn nữa các món từ đậu bổ dưỡng, nên Hứa Minh Nguyệt thường xuyên nấu canh cá măng nấu đậu hủ, cá trích nấu đậu hủ cho Triệu Hồng Liên ăn. Thực ăn cũng chẳng no, chỉ gọi là lấp đầy bụng nước, nhưng còn hơn là chịu đói, đứa bé mới sinh cũng đủ sữa b.ú.

Chỉ thế thôi, Triệu Hồng Liên thấy mãn nguyện lắm .

Được nửa tháng, cô yên, nhờ bà cụ lấy cái rổ đựng vải vụn trong tủ để cắt cốt giày, khâu đế giày cho Hứa Minh Nguyệt và Tiểu A Cẩm.

Đây là việc nhẹ nhàng, mệt , cô từ nhỏ quen tay.

Bà cụ cũng giày, nhưng sức bà yếu, khâu nổi đế giày dày cộp. Giày vải bình thường thì nhanh hỏng, mà vải lắm thế để giày? Ai đôi giày vải đều quý như vàng, ngày thường giày rơm.

Hứa Phượng Đài là tay đan giày rơm cừ khôi. Giày hỏng, một lúc là dùng rơm rạ, lá liễu đan ngay một đôi mới, xỏ việc tiếp.

Bà cụ thấy con dâu chỉ cắt cốt giày, việc nhẹ nhàng nên cũng cản.

Thế nên khi Triệu Hồng Liên hết cữ, Hứa Minh Nguyệt nhận một chiếc áo choàng len màu đỏ mà cô và bà cụ cho Tiểu A Cẩm.

Áo còn cố ý rộng , đủ để bé mặc đến năm bốn, năm tuổi.

Triệu Hồng Liên tay khéo, vải thừa để viền hoa, cô tự tay thêu hai đóa hoa cúc nhỏ xíu ngay cổ áo, trông cực kỳ tinh xảo.

Dù Hứa Minh Nguyệt bắt nghỉ 42 ngày, nhưng Triệu Hồng Liên nổi. Hết 30 ngày tròn tháng, cô quấn cái băng đô Hứa Minh Nguyệt tặng lên trán ngoài.

Bên ngoài đang là khung cảnh thu hoạch lúa mì vô cùng bận rộn, cũng thấy việc.

Bà cụ việc nặng ngoài đồng, Triệu Hồng Liên mới sinh dậy, còn vướng con nhỏ nên Hứa Minh Nguyệt cho cô đồng việc nặng. Cô chịu , bèn rủ bà cụ cùng lên núi nhặt lá tre (liễu diệp).

Lá tre là lá già của cây tre bương. Khi măng mọc lên, lá già đẩy lên ngọn tre, đến tháng 3, tháng 4, tháng 5 mới từ từ rụng xuống theo đà lớn của cây. Có những lá mắc ở cao rụng, dùng sào tre đập cho rơi xuống.

Ở vùng , lá tre già nhiều công dụng: gói bánh chưng, xé nhỏ se thành dây buộc mạ khi cày bừa vụ xuân, đan giày rơm, bện thành dây thừng chắc chắn...

Triệu Hồng Liên và bà cụ nhặt lá tre là để đế giày. Chỉ loại đế giày lót từng lớp lá tre già ở giữa mới là loại đế "ngàn lớp" chắc chắn và bền bỉ nhất.

Triệu Hồng Liên chẳng gì khác để báo đáp, nên cho cô em chồng và Tiểu A Cẩm mỗi một đôi giày vải đế dày thật .

Đại đội Lâm Hà đang tiến hành thu hoạch lúa mì một cách đấy. Nông trường Cửa Sông Bồ do diện tích quá lớn, nhân lực hiện ít nên thuê thêm dân tị nạn giúp gặt lúa. Gặt xong là đến công đoạn cày xới, lật úp rạ xuống đất, rải thêm cỏ lau băm nhỏ và phân vịt lấp đất , vun thành từng luống bãi sông để bắt đầu trồng khoai lang xuân và đậu nành.

Đại đội Lâm Hà cũng ngơi tay. Đất trồng lúa mì vụ đông bắt đầu bón phân để trồng khoai lang, đậu nành; các khu đất khác thì trồng xen canh ngô, khoai tây, lạc. Ngay cả bờ ruộng cũng bỏ sót, tận dụng trồng các loại cây cho quả chắc bụng như bí đỏ, bầu, mướp hương...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-95.html.]

Tin buồn là khoai lang gieo, lúa mì vụ đông phơi khô nhập kho thì cán bộ điều phối lương thực cấp tới.

Lần , nơi họ nhắm đến chủ yếu là nông trường Cửa Sông Bồ.

Một thửa ruộng ở nông trường Cửa Sông Bồ bằng mấy cái đại đội cộng , mà là đất đai màu mỡ. Đáng hơn là ở đây dân làng cần chia khẩu phần lương thực. Số lương thực thu hoạch , trừ phần giữ để duy trì hoạt động hàng ngày cho nông trường, tất cả còn đều điều sạch.

Hứa chủ nhiệm (Hứa đại đội trưởng) cho phép điều quá nhiều lương thực của Đại đội Lâm Hà, nhưng với lương thực ở Phô Cửa Sông, ông ngăn cản.

Ngăn cản gì? Đây lương thực của Đại đội Lâm Hà ông? Số lương thực kéo , tất cả đều tính là chiến tích của ông!

Đặc biệt là trong thời đại thiên tai hoành hành cả nước, lương thực khan hiếm như thế .

Thư Sách

Lúa mì ở nông trường Cửa Sông Bồ tuy chịu chút ảnh hưởng của hạn hán, nhưng nhờ đất bãi bồi màu mỡ, gần nguồn nước nên năng suất vẫn đạt hơn 500 cân/mẫu. Với hơn 6000 mẫu đất, tổng sản lượng đạt tới hơn 300 vạn cân (3 triệu cân).

Khi lượng lương thực khổng lồ đưa , đừng Bí thư Chu, Chủ nhiệm Tôn như hoa nở, mà ngay cả các lãnh đạo xuống điều phối lương thực cũng khép miệng.

Trong khi tỉnh đều gặp thiên tai, vụ mùa năm nay gần như mất trắng, thì gần 3 triệu cân lương thực mang sự trợ giúp to lớn thế nào cho chính phủ, cần cũng .

Vốn dĩ mấy vị lãnh đạo cấp cao bên đều đang kiểm điểm và tự phê bình vì chuyện hủy bỏ bếp ăn tập thể của tỉnh, nay lương thực báo lên, đối với họ quả thực như nắng hạn gặp mưa rào. Nó giúp họ từ trạng thái "treo giò" trở cương vị công tác.

Lúc , lương thực chính là mạch m.á.u!

Thực thời điểm , nhiều hiểu nhận bếp ăn tập thể (công xã) thể duy trì nữa.

Dân chúng gì còn lương thực!

Hai năm ăn uống thả cửa như thế, lương thực dự trữ cạn sạch !

Giải tán bếp ăn tập thể là xu thế tất yếu.

Khắp nơi cả nước đều báo cáo tình trạng c.h.ế.t đói, ngày càng nhiều kiến nghị giải tán bếp ăn chung.

Tỉnh của họ chỉ là thấy nguy cơ sớm hơn và một bước mà thôi.

Mấy triệu cân lương thực giúp các vị lãnh đạo tạm thời thoát khỏi cảnh ngày nào họp cũng "phê bình và tự phê bình", để họ thêm tinh lực tập trung sản xuất và cứu tế.

Mấy triệu cân thì nhiều, nhưng thực tế so với diện tích thiên tai rộng lớn của tỉnh thì vẫn như muối bỏ bể.

Và trong thời khắc sơn cùng thủy tận , nguồn gốc của lương thực , họ cũng nắm rõ trong lòng.

Những chuyện còn liên quan đến Hứa chủ nhiệm và Hứa Minh Nguyệt nữa.

Hứa chủ nhiệm đang tính toán một nước cờ táo bạo!

Ông trồng xen canh khoai lang xuân và đậu nành ngay bãi bồi bên ngoài đê của nông trường Phô Cửa Sông!

Ở Đại đội Lâm Hà, ông còn Bí thư đại đội kìm kẹp. ở nông trường Phô Cửa Sông, ông là vua một cõi, một là một, hai là hai, bảo thế nào là thế !

Ông chỉ thương lượng việc với duy nhất một , đó là Hứa Minh Nguyệt.

Nông trường Cửa Sông Bồ vì đắp đê, đào mương lũ, thu hoạch lúa mì, đập lúa, cày bừa vụ xuân... nên hiện tại quy tụ hơn một nghìn . Trừ đến 300 dân binh, còn là dân tị nạn ông thu nhận.

dân tị nạn vẫn ùn ùn kéo về phía . Muốn duy trì trật tự ở Cửa Sông Bồ và Đại đội Lâm Hà, đảm bảo lương thực dân tị nạn phá hoại cướp bóc, ông cố gắng hết sức để cho họ một miếng cơm ăn, để họ c.h.ế.t đói, cũng còn sức mà phá hoại mùa màng.

Điều đòi hỏi nhiều lương thực hơn nữa.

Ông thừa lương thực trồng trong nông trường Phô Cửa Sông là để nộp lên , ông giữ . Nếu giữ thì nghĩ cách khác. Ông bèn nhắm đến bãi bồi đất đai màu mỡ rộng lớn bên ngoài nông trường.

Trước đây dù bãi bồi ruộng thì ông cũng chịu c.h.ế.t vì !

giờ đất , cũng , dân tị nạn thì nhiều vô kể!

Ông tận dụng những dải lòng sông trơ đáy, những bãi bồi lộ để trồng khoai lang xuân và đậu nành. Nếu trồng thật, sẽ thu thêm bao nhiêu lương thực, cứu sống bao nhiêu !

Nhìn bãi bồi mênh m.ô.n.g và đám dân tị nạn đông đúc, trong mắt Hứa chủ nhiệm, tất cả đều là bậc thang để ông thăng tiến!

Ông vốn tưởng sẽ đại đội trưởng đến c.h.ế.t ở cái thôn , ai ngờ đến tuổi trung niên vận lên như diều gặp gió, cản cũng nổi!

Điều duy nhất ông lo lắng là mùa mưa sắp đến, khiến ông do dự liệu việc khả thi .

Ông bèn kéo Hứa Minh Nguyệt con đê đang xây ở Phô Cửa Sông, xuống bãi bồi rộng lớn phía và hỏi: “Ta trồng khoai lang xuân và đậu nành ở bãi bồi , cháu thấy ?”

Ông Hứa Minh Nguyệt với ánh mắt rực lửa, toét miệng như một con bạc khát nước: “Mày mà bảo , là lão t.ử luôn!”

Ánh mắt Hứa chủ nhiệm thâm sâu như giếng cổ, pha chút khí chất ngang tàng của kẻ lục lâm, cứ thế Hứa Minh Nguyệt chằm chằm. Hứa Minh Nguyệt kìm bật : “ Chú hai đúng là gan lớn thật!”

Loading...