Cuốn Vương Ở Thập Niên 60[ Mang Theo Một Xe Vật Tư Nuôi Gia Đình Ở Thập Niên 60] - Chương 99
Cập nhật lúc: 2025-12-28 11:40:25
Lượt xem: 56
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời tiết nóng bức, thịt sói mau ch.óng nấu lên mới .
Việc nấu nướng cần bàn, chắc chắn là do Hứa Minh Nguyệt phụ trách. Ai bảo cô đôi bàn tay vàng, thể biến hóa những nguyên liệu tầm thường thành món ngon thần kỳ chứ.
Kiếp Hứa Minh Nguyệt từng nấu thịt sói, nhưng cô xem qua video hướng dẫn cách hầm xương sói và lợn rừng mạng.
Cách chế biến thịt sói hoang cũng giống như thịt lợn rừng, đều thêm hành, gừng, tỏi, đại hồi, lá nguyệt quế, hạt tiêu và rượu nấu ăn để khử sạch mùi hôi tanh.
Không lợn rừng, nhưng trong gian của Hứa Minh Nguyệt sườn heo.
Trong bốn con sói hoang g.i.ế.c, Hứa Minh Nguyệt là công lớn nhất nên chia phần nhiều nhất. Vốn dĩ cô chia nguyên một cái đùi sói, nhưng Hứa Minh Nguyệt lấy phần đùi nhiều thịt mà chỉ lấy phần sườn sói ít thịt, nặng chừng năm cân. Hứa Phượng Đài tách hộ khẩu với cô nên cũng chia hai dẻ sườn sói.
Từ đến nay, sườn heo mới trong xe của Hứa Minh Nguyệt chỉ cô và Tiểu A Cẩm ăn, từng chia sẻ cho Hứa Phượng Đài và .
Ngày thường, một hai lát thịt mỏng còn thể giải thích là thịt heo chia dịp Tết, dù cũng là thịt ướp muối, ăn nhiều ăn ít, còn bao nhiêu đều do cô định đoạt.
sườn heo là thứ quá rõ ràng, lướt qua là nhận ngay sự khác biệt.
Hứa Minh Nguyệt trực tiếp lấy hai dẻ sườn heo , bỏ nồi đất chần qua nước sôi cùng với sườn sói, hớt bỏ bọt huyết nổi lên.
Hai em nhà họ Hứa đang xử lý da sói trong sân, còn Hứa Phượng Liên thì quét dọn vết m.á.u vương vãi.
Sườn sói và sườn heo mới nấu, mùi thịt thơm nồng đậm bay từ phòng bếp.
Hứa Phượng Liên đào tro bếp để lấp vết m.á.u trong sân, chun mũi hít hà, ánh mắt ngừng liếc về phía cái nắp gỗ của nồi đất đang bốc nghi ngút. Chưa ăn miếng nào mà cô bé kêu lên: “A tỷ, thịt chín ? Thơm quá mất!”
Hứa Minh Nguyệt canh chừng bên bếp lò để ngăn Hứa Phượng Liên mở nắp nồi: “Còn lâu, mới đang ở công đoạn chần nước thôi, ít nhất hầm thêm hai ba tiếng nữa.”
Hứa Phượng Liên khó hiểu hỏi: “Không bảo thịt sói hôi tanh lắm ? Sao em ngửi thấy thơm thế nhỉ?”
Bên ngoài, Hứa Phượng Phát cũng nhịn vọng : “A tỷ xào đế giày cũng thơm!”
Hứa Phượng Liên bưng chậu tro , mặt mày méo xệch: “A tỷ bảo hầm hai ba tiếng nữa, thế thì trưa mới ăn .”
cứ nghĩ đến việc trưa nay ăn thịt, mấy em ai nấy đều nuốt nước miếng, cắm cúi việc của .
Việc thuộc da sói , Hứa Phượng Đài .
Hồi nhỏ, trong nhà Hứa Minh Nguyệt cũng vài tấm da sói, đều là do ông nội cô thuộc.
Cô ấn tượng sâu sắc nhất với chiếc mũ da sói của ông nội, kiểu dáng giống mũ Lôi Phong. Đó lẽ là món đồ quý giá nhất của ông, từ lúc trẻ trai cho đến khi về già vẫn luôn đội. Chiếc mũ da sói giống như một tấm huân chương danh dự của ông, đội nó lên, ông chính là "ngôi sáng nhất thôn", là đối tượng ngưỡng mộ của tất cả các cụ ông cùng trang lứa!
Chẳng qua cô sinh ở thời đại vật tư còn khan hiếm như , mấy tấm da sói trong nhà vẫn luôn cô coi như bảo bối đè đáy hòm, nỡ vứt cũng chẳng may thành áo, cứ để đó mãi.
Khi Hứa Phượng Đài đang thuộc da sói thì trong bếp nước cũng chần xong. Hứa Minh Nguyệt bỏ thêm hành, gừng, rượu nấu ăn và các loại hương liệu, thêm nước tương, đường phèn hầm. Cô bước khỏi bếp, cầm chiếc ghế tre một bên trai việc.
Nhìn một lúc, ánh mắt cô rơi xuống đôi chân của .
Trước đây cô vẫn luôn bắt kiên trì ngâm chân nước ấm. Mùa khô thiếu nước, ngâm chân nữa, nhưng từ khi lên nhân viên ghi chép công điểm, cũng lội sông mùa đông đào củ sen, đào củ từ đắp đê nữa.
Hai năm qua, cơ thể tu dưỡng đáng kể, mặt da thịt, còn là bộ dạng da bọc xương đáng sợ như .
Tuy vẫn gầy, nhưng kiểu gầy trơ xương. Gương mặt cũng hơn, đặc biệt là từ khi con gái, trán giãn , ngày nào cũng ngây ngô. Lúc đang thuộc da sói, ánh mắt cũng lấp lánh ý , nghiêm túc chuyên chú.
Hứa Minh Nguyệt ánh mắt dịu dàng, khẽ : “Hai tấm da sói , cho cả cái mũ da sói, may thêm cái áo khoác da sói, và cả miếng da sói bó đầu gối nữa.”
Cô vĩnh viễn nhớ thương bệnh thấp khớp của ông nội, vĩnh viễn thiên vị ông nội .
Hứa Phượng Liên và Hứa Phượng Phát đều quen với sự thiên vị của a tỷ, cũng cảm thấy a tỷ ưu ái cả là chuyện đương nhiên.
Hứa Phượng Đài ngẩng đầu ngô nghê với cô, : “Không cần , chân đau nữa , lãng phí da cái đó gì? Vừa khéo bốn tấm da, em và A Cẩm mỗi may một cái áo khoác da sói, thứ ấm lắm.” Hắn ngẩng đầu ngọn núi hoang bao quanh sân: “Chỗ âm u lạnh lẽo, em và A Cẩm đều là con gái, áo khoác da sói thì mùa đông lo rét mướt nữa.”
Hứa Minh Nguyệt vui : “Ai da~! Em và A Cẩm quần áo mặc , cho thì cứ cầm lấy!” Cô xụ mặt tỏ vẻ vui, chỉ đống da sói còn , tủm tỉm với Hứa Phượng Liên và Hứa Phượng Phát: “Tấm áo gi-lê da sói cho , tấm còn mũ da sói cho Phượng Phát và Tiểu Liên nhé!”
Hứa Phượng Liên và Hứa Phượng Phát ngờ phần , vui đến mức mắt sáng rực, nhưng hỏi ngay: “Làm cho bọn em hết, thế còn a tỷ thì ?”
Hứa Minh Nguyệt phẩy tay để ý: “Chị thích da sói. Sau nếu mấy đứa bắt thỏ thì để dành da thỏ cho chị, chị thích da thỏ hơn.”
Có lẽ do sống quen ở thời đại vật chất dư dả, gian liên tục mới vật tư, nên cô thật sự tha thiết mấy thứ .
Hứa Phượng Đài đang cắm cúi thuộc da, cũng ngẩng đầu lên mà nhíu mày : “Em cho là . Anh áo len, áo khoác, cần da sói , phần còn em giữ lấy mà dùng.”
Hứa Minh Nguyệt đây lấy chồng ba năm, chỉ sinh mỗi Tiểu A Cẩm, cuối thu năm ngoái nhảy sông, Hứa Phượng Đài sợ em gái nhiễm lạnh nên áo khoác da sói cho cô, để cô dưỡng sức khỏe cho .
Hứa Phượng Phát và Hứa Phượng Liên cũng gật đầu lia lịa: “ đấy đúng đấy! A tỷ, chị cho bọn em nhiều quần áo lắm , ấm lắm! Giờ mùa đông giường sưởi, chẳng lạnh chút nào !”
Nghĩ đến đôi tất hoa xinh a tỷ cho, Hứa Phượng Liên trong lòng vui rạo rực.
Thấy họ sống c.h.ế.t chịu nhận, Hứa Minh Nguyệt tức đến mức sa sầm mặt mày: “Em thật sự lấy da sói! Nó cứng quèo thế , em mặc thế nào ? Mọi lấy thì lấy, lấy là em vứt đấy!”
Đây là chiêu bài cô dùng với ông nội từ nhỏ.
Cô mua gì cho ông, ông cũng chịu nhận. Ông luôn cảm thấy là sắp xuống lỗ, mua gì cho ông cũng lãng phí, cũng chỉ mang theo xuống đất, tốn tiền ông gì? Ông chỉ Hứa Minh Nguyệt mua cho bản cô.
Nhìn thấy Hứa Minh Nguyệt mặc , ăn ngon, ông vui như thấy mặt trời mọc buổi sớm, lúc nào cũng .
Hứa Minh Nguyệt chỉ cần một câu: “Ông lấy là cháu vứt đấy!” là ông nội đầu hàng ngay.
Hứa Minh Nguyệt thích mua sắm cho ông, để ông cái mà khoe với mấy ông bạn già.
ông nội sớm quá, cô còn kịp bắt đầu hiếu thuận thì ông .
Hứa Minh Nguyệt sống mũi cay cay, hờn dỗi đá một cái tấm da sói: “Mọi lấy em ném xuống mương bây giờ.”
Mấy em Hứa Phượng Liên thấy Hứa Minh Nguyệt đột nhiên nổi giận thì luống cuống, vội khuyên: “A tỷ, chị thích da sói thì giữ của hồi môn cho Tiểu A Cẩm cũng mà.”
Hai chữ “của hồi môn” thốt Hứa Minh Nguyệt xua tay gạt phắt : “A Cẩm nhà gả hết, con bé sẽ kén rể!”
Theo quan điểm của Hứa Minh Nguyệt, kết hôn cái gì? Gả cho ai? Sau Tiểu A Cẩm thích nam thì tìm nam, thích nữ thì tìm nữ, kết hôn thì ở , sinh con thì thôi, còn kết hôn thì bắt rể về nhà!
Tốt nhất là yêu đương thì yêu, yêu thì sống tiêu sái cả đời!
Dù lưng A Cẩm bà chống lưng !
Chưa từng ai những lời như với Hứa Phượng Liên. Từ đến nay, khao khát lớn nhất của họ trong cái thế đạo gian nan chỉ là cố gắng giãy giụa để sống sót.
Từ khi sinh , thứ xung quanh chỉ dạy họ hai chữ: Sống sót!
Lúc “a tỷ” chắc nịch rằng “A Cẩm gả chồng, A Cẩm kén rể”, sống mũi Hứa Phượng Liên bỗng nhiên cay cay, trong lòng dấy lên sự ngưỡng mộ đối với Tiểu A Cẩm.
Cô bé cũng chẳng lấy chồng !
Nhìn cảnh những nàng dâu xung quanh sống thế nào, cô bé từ nhỏ đến lớn thấu . Gặp nhà chồng đ.á.n.h vợ là lắm , cùng lắm là sống khổ một chút, chồng khó tính một chút. Chứ gặp kẻ vũ phu đ.á.n.h vợ thì lấy chồng chẳng khác nào bước địa ngục.
cô bé 17 tuổi , nếu gặp đúng năm thiên tai thì 17 tuổi là tuổi đến mai mối.
Giống như chị dâu cô, hai mươi tuổi lấy chồng, ở nông thôn coi là gái lỡ thì.
Vừa còn hưng phấn, giờ phút Hứa Phượng Liên cúi đầu ủ rũ, héo hon cầm lấy cái chổi, tiếp tục dọn dẹp vết m.á.u trong sân nhà a tỷ.
Hứa Minh Nguyệt tay quá bạo lực. Chủ yếu là lúc đó chính cô cũng sợ hãi, sợ sói hung dữ nhảy bổ c.ắ.n một cái. Dù chỉ xước da chút xíu thôi nhưng thời gì vắc-xin phòng bệnh dại mà tiêm.
Cho nên dù hai con sói vì mất m.á.u quá nhiều bẹp gí đất, cô vẫn quyết đoán dùng đá đập nát đầu, óc văng tung tóe.
Lúc đập thì sướng tay, nhưng dọn dẹp thì đúng là cực hình.
Trong sân mùi tanh hôi!
Không nước để dội rửa, chỉ thể bếp lấy tro bếp , đổ lên vết m.á.u và óc để che , đó dùng xẻng xúc cả lớp đất lẫn tro và m.á.u đổ vườn rau phân bón.
Dọn một sạch, nữa.
Mùi tanh hôi nhất thời xử lý hết , đành lấy tro sạch phủ lên lớp đất xúc để át mùi . xử lý kiểu mùi m.á.u tươi vẫn còn nồng, e là sẽ dụ thêm thú dữ khác tới.
Trong lúc Hứa Phượng Liên dọn dẹp sân, Hứa Minh Nguyệt mở khóa cửa, bế Tiểu A Cẩm đang chơi đồ chơi ngoan ngoãn bên trong . Cô chỉ bộ da sói lột và vũng m.á.u đầy sân , với Tiểu A Cẩm: “Con xem, đây là những chỗ bầy sói đêm qua nhảy sân và đ.â.m thủng lỗ chỗ đấy. Nếu bức tường cao , bẫy của , thì đêm qua chúng sẽ thế nào?”
Tiểu A Cẩm ôm c.h.ặ.t cổ , hai chân quắp c.h.ặ.t lấy eo : “Sẽ gặp nguy hiểm, sẽ sói xám ăn thịt ạ!”
Hứa Minh Nguyệt vuốt ve lưng con: “Con chỗ nhà ở xem, từ đây lên là núi, con sói xám từ tới ?”
Được Hứa Minh Nguyệt dẫn dắt, Tiểu A Cẩm hiểu ngay: “Là từ trong núi xuống ạ!”
“ , con nghĩ xem, sói xám đều từ núi xuống, dọc theo núi hoang xuống đây. Chúng thể đang ẩn nấp ngay trong núi hoang đấy. Người bảo loài sói thù dai lắm, hôm nay chúng c.h.ế.t mất bốn con, con đoán chúng sẽ gì?”
Tiểu A Cẩm run lên cầm cập, cả co rúm lòng : “Mẹ ơi, chúng sẽ đến trả thù, sẽ ăn thịt chúng ?”
Hứa Minh Nguyệt : “Chỉ cần con sát bên , lẻ loi một , bảo vệ thì chúng sẽ sói ăn thịt.” Rồi cô hỏi tiếp: “Khi một , con núi ?”
Tiểu A Cẩm lắc đầu như trống bỏi.
Không Hứa Minh Nguyệt cố ý dọa con, mà là thời đại vốn dĩ thiện với phụ nữ và trẻ em gái, nhất là nơi họ ở hẻo lánh. Cô sợ lỡ sơ sẩy, Tiểu A Cẩm sẽ chịu tổn thương khi cô , nên chỉ thể dặn dò con dặn con cách tránh xa nguy hiểm.
Và bạn sẽ bao giờ , Tiểu A Cẩm sẽ dùng cách thức nào để tự đưa nguy hiểm .
Có một bơi, vì buổi sáng học xong, buổi chiều còn khóa học riêng nên buổi trưa hai con về mà ở phòng đồ. Tiểu A Cẩm ở một trong phòng đồ bỗng nảy ý tưởng lạ đời, xem con rùa nhỏ quang của phát sáng thế nào, thế là cô bé chui tọt tủ quần áo, đóng cửa . Kết quả cửa tủ là khóa điện t.ử, khép là tự động khóa, cô bé nhốt trong gian chật hẹp, thể mở từ bên trong.
Lúc đó phòng đồ ai, cô bé dùng đồng hồ điện thoại gọi cho Hứa Minh Nguyệt nhưng trong tủ sắt sóng.
Nếu đó một bạn nhỏ tắm chậm, lúc thấy tiếng gõ trong tủ, gọi cô lao công đến mở cửa thì hậu quả dám tưởng tượng.
Thư Sách
Hứa Minh Nguyệt lúc đó đang ở sảnh lớn hồ bơi, tin trẻ con nhốt trong tủ, phản ứng đầu tiên của cô chính là A Cẩm, và quả nhiên là thế thật!
Chương 100
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuon-vuong-o-thap-nien-60-mang-theo-mot-xe-vat-tu-nuoi-gia-dinh-o-thap-nien-60/chuong-99.html.]
Cô sợ đến bay cả hồn vía. Một nơi tưởng chừng như an tuyệt đối, mà trẻ con vẫn thể tự tìm mối nguy hiểm chí mạng!
Cô thật sự lên lớp giáo d.ụ.c an cho con bé lúc nơi, ánh mắt rời con nửa bước, nếu con bé thật sự giống hệt con Husky, lơ là một cái là thấy bóng dáng .
Khi Hứa Phượng Đài đang xử lý da, Hứa Minh Nguyệt bưng nồi đất hầm từ tối qua bếp lò xuống. Vẫn là cháo khoai lang, nhưng cháo Hứa Minh Nguyệt nấu sánh đặc, thơm ngọt, ăn kèm với đậu đũa muối chua, củ cải chua, củ cải khô do chính tay cô , mấy em ăn ở chỗ Hứa Minh Nguyệt ngon miệng khỏi bàn.
Lúc Hứa Phượng Đài về, Hứa Minh Nguyệt còn đưa cho một quả trứng gà bảo mang về cho Triệu Hồng Liên.
Triệu Hồng Liên đang trong thời kỳ cho con b.ú.
Tuy trong xe Hứa Minh Nguyệt trứng gà, nhưng mỗi tháng chỉ mới 60 quả. Nếu cô và Tiểu A Cẩm mỗi ngày ăn một quả thì chẳng dư quả nào. Vì thế, ngoài việc Tiểu A Cẩm cố định mỗi ngày một quả để bổ sung dinh dưỡng, trứng còn khó để chia cho ăn hàng ngày. Nhiều nhất cũng chỉ là đ.á.n.h tan trứng nấu canh, để ai cũng ngửi chút mùi thơm của trứng mà thôi.
Cô cũng thể ngày nào cũng cho họ ăn trứng gà vì giải thích nổi nguồn gốc, nên phần lớn trứng và thịt đều bụng cô và Tiểu A Cẩm. Nhờ mà cả hai con đều nuôi dưỡng khỏe mạnh, da dẻ hồng hào, khuôn mặt đầy đặn.
dù khuôn mặt đầy đặn tú lệ đến cũng khơi dậy chút tà ý nào của khác. Đặc biệt là những kẻ đến núi hoang, tận mắt thấy hai xác sói xiên như hồ lô ở hậu viện và hai cái đầu sói nát bét treo mái hiên nhà cô, thì ai nấy đều sợ đến mức "cúc hoa" co rúm, "trứng" cũng đau lây.
Mấy phụ nữ thấy sân nhà cô, xong việc cũng kéo đến hậu viện nhà Hứa Minh Nguyệt tham quan, xem thử đúng như lời đồn đại là trong sân cắm đầy chông tre nhọn hoắt .
Từ khi Hứa Minh Nguyệt da thịt, càng lúc càng dáng, thỉnh thoảng bỏ khẩu trang để lộ khuôn mặt xinh , các bà các cô cũng lo lắng Hứa Minh Nguyệt sẽ quyến rũ đàn ông nhà .
Mãi đến khi thấy chông tre ở hậu viện, họ mới yên tâm.
Ít nhất thì đàn ông nhà họ chắc chắn thể trèo qua nổi bức tường .
Về nhà, họ đem chuyện Hứa Minh Nguyệt kể lể, thêm thắt tình tiết về sự tàn nhẫn của cô: “Tâm địa cô mà độc ác thì nghĩ cách tàn nhẫn như thế? Cái mà lỡ rơi thật thì còn mạng nào mà về?”
Những vốn nghĩ theo hướng đó, riết cũng tin là tâm địa Hứa Minh Nguyệt thật sự độc ác. Cách nhanh ch.óng phần lớn đàn ông đàn bà trong vùng tán đồng.
Không chỉ thôn Hứa và thôn Giang đồn đại như , mà ngay cả ba thôn Thi, Hồ, Vạn ai cũng chuyện, còn thêm mắm dặm muối.
“Đầu sói đập nát bét! Các thử nghĩ xem sức cô khỏe thế nào? Cái mà là con , cô nửa đêm đem chôn núi thì mà quỷ cũng tìm !” Không ai ma xui quỷ khiến một câu như , xung quanh đều sang , khiến ngơ ngác: “Nhìn gì? sai ? Vốn dĩ đem chôn núi thì ai mà tìm ?”
Lại thêm : “Cần gì chôn? Đánh ngất ném núi, tối đến sói tha thì tìm mắt?”
Nghĩ đến dấu chân sói quanh nhà Hứa Minh Nguyệt, đồng loạt rùng , đó càng tránh xa khu núi hoang.
Ai cũng , sân nhà Hứa Minh Nguyệt là chông tre vót nhọn, ngã xuống là về.
Phụ nữ thì thì thầm to nhỏ, chỉ trỏ về đàn bà tâm địa rắn rết, còn đàn ông thì càng kính nhi viễn chi (kính trọng nhưng tránh xa) đối với phụ nữ tàn nhẫn .
Thậm chí còn kẻ rảnh rỗi chạy đến khuyên Mạnh kỹ thuật viên, bảo tránh xa hai con nhà họ Hứa : “Mẹ nó tính tình độc ác như thế, con gái thì gì? Cậu cứ tránh xa , kẻo ngày chọc nó vui, nó bỏ t.h.u.ố.c chuột đồ ăn của đấy...”
Lúc , "bệnh hiểu tiếng địa phương" của Mạnh kỹ thuật viên tái phát, trưng vẻ mặt đầy dấu hỏi chấm đáp đối phương: “Hả?”
“Cậu tránh xa hai con họ ! Cô bỏ t.h.u.ố.c chuột đồ ăn của đấy!”
“Cái gì?”
“Cô !” Người nọ chỉ ngôi nhà núi hoang: “Bỏ t.h.u.ố.c chuột cho ăn!”
Mạnh kỹ thuật viên dùng đôi mắt sâu thẳm lẳng lặng , chẳng chẳng rằng, ném cho một ánh " hiểu", để tự ngộ .
Người rát cả họng, thấy vẫn ngơ ngác hiểu, đành xua tay: “Sao đến chỗ chúng cả năm trời mà câu gì cũng hiểu thế hả?”
“Cậu hiểu tiếng quê nên mới Hứa chủ nhiệm tâm địa thế nào. Cậu mà Hứa chủ nhiệm cắm đầy chông tre sắc nhọn trong sân, xem còn dám ăn đồ Hứa chủ nhiệm đưa nữa !”
Nghĩ đến mỗi Hứa chủ nhiệm đưa Tiểu A Cẩm học đều mang rau dại cho Mạnh kỹ thuật viên, mùi đồ chua thơm lừng bay từ trong rau khiến ai nấy đều kìm nuốt nước miếng.
Chưa bàn đến tính tình Hứa chủ nhiệm độc ác , nhưng tay nghề nấu ăn thì thơm thật!
Họ tiếc hùi hụi vì khuyên Mạnh kỹ thuật viên tránh xa hai con Hứa Minh Nguyệt, lạnh lùng tiếp tục công việc của , ai nấy đều lắc đầu thở dài, trong lòng còn chút khó chịu.
Có lẽ do bất đồng ngôn ngữ, Mạnh kỹ thuật viên giống như một lữ khách độc hành, ngăn cách với ở vùng núi Đại Sơn . Hắn luôn chìm đắm trong thế giới riêng, ngoại trừ hai con Hứa Minh Nguyệt còn thể giao tiếp bình thường với , sự vật bên ngoài dường như đều liên quan đến .
Người đến núi hoang của Hứa Minh Nguyệt vốn ít. Trước đây khi quen với trong thôn, còn sợ cô, cũng còn sợ núi hoang nữa.
vụ , trong phạm vi trăm mét quanh núi hoang, trừ những lúc cần thiết như cày cấy, gặt hái, ngày thường thật sự là tìm thấy một bóng , ai nấy bắt đầu đường vòng tránh xa núi hoang.
Cũng tự nhận là cho Hứa Minh Nguyệt, dám đến núi hoang nên tranh thủ lúc nghỉ ngơi khi đắp đê đến khuyên cô: “Cô ngày thường tính tình đừng độc quá, cũng qua với bà con lối xóm chứ. Gặp thì một cái, chứ cứ lầm lì, quái gở mãi thế ? Cô cứ thế dọa chạy hết, chẳng ai dám cưới cô !”
Giọng oang oang hề nhỏ, cả đoạn đê đều thấy, ai nấy đều sang , còn gật đầu tán đồng.
Trong mắt họ, phụ nữ mà ai dám cưới thì quả thực trời sập, là thất bại lớn nhất của đời đàn bà!
Một phụ nữ, dù quan to đến , giỏi giang đến mấy, xinh cỡ nào, chỉ cần một câu " đàn ông nào thèm lấy" là coi như phủ nhận bộ giá trị của cô .
Dường như giá trị lớn nhất của phụ nữ chính là một đàn ông chịu lấy .
Lời Hứa Minh Nguyệt buồn hết sức: “Chị chọc c.h.ế.t mất!” Cô nghiêng ngả, chuyện tưởng cô lọt tai, hớn hở đ.á.n.h giá Hứa Minh Nguyệt từ xuống bảo: “Cô mà ngày nào cũng thế mặt khác thì thằng đàn ông nào chả mê?”
Lại Hứa Minh Nguyệt nhặt mồm. Cô ngờ phụ nữ thời đại chuyện về đề tài "yêu yêu" lộ liễu và trắng trợn đến thế. Cô đáp: “Chị dâu , Vĩ nhân , phụ nữ thể gánh nửa bầu trời. tự gánh nửa bầu trời , còn quan tâm đàn ông yêu yêu cái gì?”
Hiện tại còn phụ nữ nào lo Hứa Minh Nguyệt sẽ quyến rũ chồng nữa, Hứa chủ nhiệm rõ ràng gã chồng tổn thương sâu sắc, đoạn tuyệt tình ái !
Thế là xúm khuyên Hứa Minh Nguyệt lấy chồng: “Nói thế cũng , dù thì trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng, thành gia lập thất, nếu c.h.ế.t chôn ở ?”
Hứa Minh Nguyệt tỉnh bơ đáp: “Chờ già , cứ giữa đường cái xuống, dù dọa cũng là . tin ai nhặt xác dùm .”
Trong mắt cô tràn đầy ý , nụ hài hước và đầy vẻ trêu chọc.
Người bên cạnh thật thà tin sái cổ, : “Thế giống ? Không lấy chồng, cô c.h.ế.t chỗ chôn, chẳng thành cô hồn dã quỷ ?”
Hứa Minh Nguyệt : “Thế thì càng , tha hồ chạy lung tung khắp nơi!”
Cô dang rộng hai tay, thè lưỡi lệch sang một bên, trợn ngược mắt lên, động tác ma quỷ chạy nhảy, dọa mấy phụ nữ bên cạnh hét toáng lên, vội vàng bỏ chạy. Hứa Minh Nguyệt trận ha hả: “Thấy , dọa là !”
Mấy phụ nữ đến khuyên cô cạn lời lẩm bẩm: “Nó thằng chồng tổn thương quá , thông , haizz.”
Đối với những lời bàn tán đó, Hứa Minh Nguyệt cũng chẳng để tâm.
Cô tam quan (thế giới quan, nhân sinh quan, giá trị quan) của khác biệt với thời đại , cô cũng ép buộc hòa nhập, chỉ tôn trọng tư tưởng khác và kiên trì với bản thôi.
Những lời cô thuyết phục ngoài, nhưng lọt tai Hứa Phượng Liên. Hứa Minh Nguyệt nhiều quan điểm mà Hứa Phượng Liên từng thấy ở thời đại .
Cô bé thích khác a tỷ . Mỗi ai Hứa Minh Nguyệt, cô bé vui chạy đến cãi lý: “Sao ai nhặt xác? Em còn ít tuổi hơn a tỷ, còn em và em trai em nữa chi! Hơn nữa, A Cẩm là ?”
Người khác mắng cô bé: “Mày là con gái chồng, xen mồm gì? Coi chừng ế chồng đấy!”
Hứa Phượng Liên trợn trắng mắt: “Em còn đang chả lấy chồng đây !”
Hứa Minh Nguyệt vẫn luôn chờ bầy sói đến trả thù, nhưng mãi chẳng thấy chúng núi hoang.
Chúng cũng bỏ hẳn, cứ đến tối là tiếng sói tru xa núi hoang, gào lên kinh hồn bạt vía, nhưng tuyệt nhiên chúng gần.
Có đôi khi Hứa Minh Nguyệt ngoài ban ngày, thấy sói uống nước xong ở mương Đại Hà liền cách cô đến trăm mét, từ xa chằm chằm cô.
Trong xe Hứa Minh Nguyệt đá tảng nên cô chẳng sợ, chỉ sợ duy nhất việc Tiểu A Cẩm sơ ý lẻ, chúng sẽ trả thù lên con bé, nên cô càng trông chừng A Cẩm kỹ hơn.
Bản cô cũng cẩn thận, luôn cùng đoàn đông đúc của thôn Hứa gia, bao giờ lẻ. Chiều tà mặt trời lặn cô đóng cổng sân, tuyệt đối ngoài.
Chờ mãi chờ mãi, chờ bầy sói, chờ lợn rừng.
Người thôn Hứa gia thấy lợn rừng là kích động phát điên.
Bầy sói tinh ranh, vờn họ chơi chứ gần.
Lợn rừng thì khác, cứ như hổ dữ xuống núi, húc thẳng !
Thấy hoa màu là ăn, là ủi phá, thôn Hứa tức điên, cả đám giơ cuốc gào thét lao đ.á.n.h lợn rừng.
Lợn rừng dễ chọc, chân bạn đang đuổi nó, giây nó đuổi cho thét. Người phía còn chỉ huy: “Dẫn nó mương Đại Hà, dụ nó xuống lạch nước !”
Người lợn rừng đuổi phía chạy nhảy c.h.ử.i đổng: “Các giỏi thì dụ nó , kiếp nó cứ nhè ông mày mà đuổi thế !”
“Ông đ.á.n.h nó đau thế thì nó cũng chả đuổi mỗi ông !”
Hứa Minh Nguyệt cảnh tượng hỗn loạn chân núi thôn Hứa gia, đuổi lợn, lợn đuổi chạy tán loạn.
Cuối cùng con lợn rừng tiểu đội dân binh do Hứa chủ nhiệm phái tới dùng s.ú.n.g b.ắ.n hạ. Người thôn Hứa phấn khích như ăn Tết, mang ngay chậu gỗ chuẩn sẵn : “Đừng lãng phí tiết heo! Tiết heo cũng là đồ , mau lấy chậu hứng lấy!”
Ngoài lợn rừng, do hạn hán mà lũ rắn rết tụ tập trong bụi cỏ bên bờ sông Đại Hà cũng gặp tai ương. Vốn dĩ dân bản xứ thích ăn rắn, coi rắn là vật đại bổ. Ở nông thôn hễ trẻ con sởi, chốc lở là lớn bắt rắn về nấu ăn. Họ mê tín rằng thịt rắn thì chữa khỏi sởi và chốc lở.
Đối với thịt rắn, họ phổ biến quan niệm rằng: bệnh thì chữa bệnh, bệnh ăn thịt rắn cũng thể phòng bệnh, phụ nữ ăn thì da dưỡng nhan.
Ngày thường bắt một con rắn dễ, nhưng do hạn hán, rắn chạy hết mương Đại Hà của thôn Hứa, theo từng đàn, ba bước là gặp một "bánh rắn" cuộn tròn ngóc đầu lên.
Đàn ông, đàn bà, lớn, trẻ con trong thôn ai nấy đều là tay bắt rắn cừ khôi, chẳng ai sợ sệt gì. Nhìn thấy rắn là phấn khích hò reo. Gặp rắn độc thì dùng xẻng phang thẳng đầu, hoặc trực tiếp bóp cổ, nhổ răng nọc. Gặp rắn độc thì túm đuôi rắn tít mù, vui như hội, cứ như thể đang chơi nhảy dây bằng rắn .
Có quàng rắn lên cổ, quấn quanh eo, nhét túi quần!
Hứa Minh Nguyệt tổng kết : dân làng thôn Hứa giống hệt như " đầu trọc" (lửng mật) thảo nguyên, chẳng quan tâm nguy hiểm , cứ thấy là lao chiến!
Sói cũng dám đ.á.n.h! Lợn rừng cũng dám đuổi!
Chắc trừ hổ ăn thịt , còn động vật trong mắt họ đều là những miếng thịt di động!
Hứa Minh Nguyệt xem mà da đầu tê dại! Ôm vội Tiểu A Cẩm tránh xa mấy " diệt sói" .
Có chắc Hứa Minh Nguyệt sợ rắn, cố ý xách con rắn đến mặt cô dọa, Tiểu A Cẩm sợ thét lên.
Hứa Minh Nguyệt tức khí xông lên giật lấy con rắn, túm đuôi dùng nó roi, quất tới tấp kẻ , đ.á.n.h cho chạy vắt chân lên cổ. Con rắn dài hơn 1 mét cô quất đến đứt cả , đó cô dứt khoát ném con rắn , tung một cước đá thẳng háng tên , đá lăn lông lốc xuống đê, rơi tòm xuống mương Đại Hà.