Cuồng Nhiệt Yêu Em - Chương 119:

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:47:45
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chín giờ rưỡi, thấy Hứa Vãn Nịnh bước khỏi nhà tang lễ, trong tay ôm một chiếc hộp bọc vải đen, trong túi chắc là hũ tro cốt của cô.

 

Cô lên xe sân bay.

 

Mười một giờ, cô đến sân bay.

 

Một tay đẩy vali, một tay ôm chiếc hũ tro lạnh lẽo. Bóng lưng mảnh mai toát lên nỗi bi thương thể tan. Dòng xung quanh tấp nập, còn cô như tự tách thành một thế giới tĩnh lặng.

 

nhanh, nhanh. Cô chậm , cũng dừng. Ánh mắt cố định cô, từng rời .

 

Vào sảnh chờ.

 

Hứa Vãn Nịnh đột nhiên dừng bước, khựng vài giây đầu.

 

Sảnh sân bay đông qua , là gương mặt xa lạ. Cô quanh một vòng, thấy ai quen.

 

Giác quan thứ sáu khiến cô cảm thấy theo .

 

xuống ghế dài, đặt hũ tro lên đùi, cúi đầu chiếc hộp nhỏ của , tâm trạng trĩu nặng. Nỗi đau nhàn nhạt ập đến, quá dữ dội nhưng như d.a.o cùn cứa thịt, chậm rãi dày vò.

 

“Hứa Vãn Nịnh.”

 

Một giọng nam vang lên.

 

Cô ngẩng đầu.

 

Người đàn ông mặc vest chỉnh tề mặt cô, môi mang nụ nhàn nhạt.

 

Là Tô Hách, trai của Tô Nguyệt Nguyệt.

 

“Sao ở đây?” cô hỏi.

 

Tô Hách một tay đút túi quần: “Đến tiễn một khách hàng quan trọng. Em về Thâm Thành ? Mẹ em ?”

 

Hứa Vãn Nịnh khẽ vỗ lên hũ tro đùi.

 

Tô Hách kinh ngạc, lập tức xuống bên cạnh, thu nụ , nặng nề xin : “Xin , em gặp chuyện lớn như . Em nén bi thương.”

 

“Vâng.”

 

Tô Hách xoa xoa tay, do dự một lát hỏi: “Sau em còn đến Kinh Thành ?”

 

“Không .”

 

“Hay đến Kinh Thành phát triển . Đến công ty việc, thể cố vấn pháp lý, hoặc quản lý bộ phận đầu tư, lương năm một triệu.”

 

Hứa Vãn Nịnh nghiêng đầu , gượng : “Cảm ơn Tô tổng coi trọng, nhưng ý định đến Kinh Thành.”

 

“Em luật sư công ích ở Thâm Thành, một năm tới mười vạn đúng ?” Tô Hách nghiêng gần. “Sống chẳng vì cuộc sống hơn ? Mẹ em cũng hy vọng tương lai em sống hơn, ?”

 

“Năng lực việc của thế nào, Tô tổng , mở miệng đưa lương năm một triệu, mục đích quá rõ ràng.”

 

“Theo đuổi phụ nữ thích, cần che giấu. Anh giờ vẫn .”

 

Hứa Vãn Nịnh cúi đầu hũ tro của , khẽ gật đầu, .

 

Trước khi qua đời, nhiều nhất một câu: bảo cô lấy chồng.

 

Lấy một đàn ông điều kiện , để nửa đời còn chịu khổ vì nghèo.

 

, phụ nữ cũng thể tự kiếm tiền, cần gửi gắm tương lai đàn ông.

 

Cô chuyển đề tài: “ còn chờ lâu. Anh việc thì cứ về .”

 

Tô Hách ung dung đó: “Anh cũng bận. Tiễn em . Em , bao giờ mới gặp .”

 

đáp, lặng lẽ .

 

Thời gian trôi từng phút.

 

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ

Anh vài tìm chuyện , cô đều tiếp lời.

 

Một lúc , Tô Hách chút yên, lấy điện thoại xem giờ: “Mấy giờ bay?”

 

“Hai giờ.”

 

“Em đến sớm ba tiếng?” kinh ngạc.

 

“Không nơi nào để .”

 

“Anh đưa em ăn chút gì , đừng đây chờ khô khan.”

 

“Không ăn.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-119.html.]

“Còn ba tiếng nữa…”

 

Cô ngắt lời: “Anh bận thì cứ về , thật sự cần ở đây với .”

 

Tô Hách do dự một lát, giờ: “Được, WeChat liên lạc nhé.” Anh dậy, đặt tay lên vai cô khẽ vỗ. “Nhớ đến Kinh Thành tìm . Lời hứa lương năm một triệu luôn hiệu lực.”

 

Hứa Vãn Nịnh nhúc nhích, cũng ngẩng mắt.

 

Tô Hách cô một lúc, chút nỡ, nhưng thời gian của quý. Ba tiếng thể nhiều việc, thể lãng phí việc chờ máy bay.

 

Anh rời .

 

Đi vài bước, khóe mắt thoáng thấy một bóng quen.

 

Anh khựng , thấy Trì Diệu hàng ghế cách Hứa Vãn Nịnh xa.

 

Anh kinh ngạc, Trì Diệu theo ánh mắt về phía Hứa Vãn Nịnh.

 

Anh từng nghĩ họ chia tay sáu năm, dứt khoát sạch sẽ.

 

Từng nghĩ Trì Diệu sắp kết hôn buông cô bạn gái cũ. Lần đ.á.n.h bài cũng thấy điều gì bất thường.

 

Không ngờ lúc định phát động thế tấn công theo đuổi, Trì Diệu đến tranh với .

 

, chắc Trì Diệu thắng .

 

Tô Hách nhàn nhạt , để trong lòng, sải bước rời .

 

Ba tiếng với Trì Diệu hề dài, thậm chí còn thấy thời gian trôi quá nhanh.

 

Nhanh đến mức chớp mắt cô .

 

Hứa Vãn Nịnh ôm hũ tro dậy, cảm giác phía ánh mắt nóng rực .

 

Cô ngẩng đầu, quanh.

 

Không phát hiện ai cô.

 

Cô đẩy vali gửi hành lý, qua cổng kiểm soát.

 

Trì Diệu cúi sát ghế tránh ánh của cô.

 

Một lát , chậm rãi dậy, theo cô.

 

Hứa Vãn Nịnh qua cổng, vài bước dừng, nhịn đầu nữa.

 

Đột nhiên, một bóng nhanh ch.óng nép góc. Cô rõ là ai, lẽ chỉ là qua đường, hoặc do bệnh trầm cảm tái phát khiến cô xuất hiện ảo giác kỳ quái.

 

do dự nữa, bước nhanh về phía .

 

Trì Diệu bước , theo bóng lưng mảnh mai cô độc của cô dần biến mất.

 

Anh siết c.h.ặ.t nắm tay, khớp xương trắng bệch, cố đè nén cơn đau trong tim. Cuối cùng mắt đỏ hoe, n.g.ự.c đau đến khó thở, khẽ há miệng hít .

 

Sợ cô gánh nặng tâm lý, dám đường hoàng đến tiễn.

 

Sợ cô từng buông, giả vờ để tâm, dám bộc lộ một chút yêu thương.

 

Sợ cô Kinh Thành, dùng kế khích tướng, để cho cô một mái nhà nơi đây.

 

Vì Hứa Vãn Nịnh, dốc hết nỗ lực, dùng hết cách, nhưng bất lực từng .

 

Giờ đây, chỉ thể thì thầm với khí: “Hứa Vãn Nịnh, thượng lộ bình an.”

 

——

 

Chuyến bay từ Kinh Thành đến Thâm Thành, hai nghìn cây , bốn tiếng.

 

Suốt đường , đầu óc Hứa Vãn Nịnh trống rỗng, nghĩ đến ai. Trái tim như tê dại, tay còn run.

 

Trên máy bay cô xuất hiện triệu chứng cơ thể hóa nhẹ.

 

May mắn ảnh hưởng đến ai, cô tự vượt qua.

 

Xuống máy bay, về nhà, cô thấy gương mặt mấy thiện cảm của em trai và em dâu.

 

Em trai lấy tiền thì buông xuôi, chẳng gì, còn buông lời khó , trong ngoài đều trách cô hại c.h.ế.t .

 

còn tâm trạng để để ý gì.

 

Thông báo cho bộ họ hàng, tự lo liệu, tổ chức tang lễ đàng hoàng cho .

 

Tiền phúng viếng nhận ít, đều em trai lấy .

 

để tâm.

Loading...