Cuồng Nhiệt Yêu Em - Chương 145:
Cập nhật lúc: 2026-02-25 03:45:16
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng sớm, ánh mặt trời nhuộm vàng ban công, xuyên qua rèm cửa, chiếu sáng cả căn phòng.
Hứa Vãn Ninh mơ màng tỉnh giấc, đưa tay sờ sang chiếc giường lớn bên cạnh.
Lạnh ngắt, trống .
Cô mở mắt, quanh một lượt, kéo chăn dậy, phát hiện Trì Diệu còn trong phòng.
Điện thoại đặt ở đầu giường, cô cầm lên xem giờ.
Mười giờ tám phút.
Trì Diệu từ sớm. Còn công việc của cô thì cần chấm công, cũng giờ giấc cố định. Nếu việc quan trọng, cô thể ngủ đến khi tự tỉnh mới đến văn phòng.
Hứa Vãn Ninh vén chăn xuống giường, phát hiện quần áo đất nhặt lên. Cô bước phòng tắm rửa mặt đ.á.n.h răng.
Đứng gương, cô thấy chính trong gương. Làn da trắng nõn chi chít dấu hôn, đủ thấy đêm qua dữ dội đến mức nào.
Đầu ngón tay cô khẽ chạm những vệt đỏ lấm tấm da, chậm rãi vuốt ve, tim khẽ run lên.
Trong đầu hiện từng cảnh tượng tối qua, hai má cô dần nóng bừng.
Chỉ cần tham lam danh phận, lẽ bọn họ vẫn sẽ hạnh phúc chứ?
Hứa Vãn Ninh mỉm , tăng tốc rửa mặt, quần áo, trang điểm nhẹ bước khỏi phòng.
Trên bàn phòng khách đặt bữa sáng Trì Diệu nấu sẵn, bên cạnh còn một mảnh giấy.
Cô xuống, cầm tờ giấy lên .
【Nếu bữa sáng nguội thì hâm nóng hãy ăn. Tối nay tăng ca, nấu bữa tối, em về sớm ?】
Hứa Vãn Ninh nhẹ nhàng gấp tờ giấy , vui vẻ dậy cất chiếc hộp trong ngăn kéo.
Cô lấy điện thoại , mở WeChat của Trì Diệu, do dự gõ một đoạn tin nhắn.
【Được, em sẽ về sớm. Em cũng đồng ý với cách giải quyết của . Chúng kết hôn, sinh con, cứ thế dựa , nâng đỡ , bình bình đạm đạm sống hết một đời.】
Gõ xong, cô hít sâu một . Ngay khi chuẩn gửi , màn hình điện thoại đột nhiên hiện cuộc gọi đến.
Số lạ, IP ở Kinh Thành.
Cô vội gửi tin nhắn, tiên bắt máy.
Đầu dây bên vang lên giọng đàn ông quen thuộc, trầm : “Chào cháu, Vãn Ninh, chú là Trì Hoa.”
Tim Hứa Vãn Ninh thắt , nuốt khan một cái: “Cháu chào chú.”
“Khi nào cháu rảnh, chúng gặp một chút ?”
Chỉ một câu thôi, Hứa Vãn Ninh cảm thấy trời như sụp xuống.
Còn gặp mặt, cô gần như đoán là chuyện gì.
Một áp lực nặng nề ập đến như sóng lớn, phủ kín lấy cô. Tay cô run lên: “Hôm nay cháu rảnh.”
“Chú sẽ cho đến đón cháu.”
“Vâng ạ.”
Cúp máy, Hứa Vãn Ninh mở WeChat của Trì Diệu, chậm rãi xóa từng chữ gõ.
Cô ném mạnh điện thoại xuống bàn, đầu ngoài cửa sổ.
Mùa hè ở Kinh Thành đến nhường nào. Ánh nắng rực rỡ, bầu trời xanh thẫm trong trẻo như mới. Thế nhưng lòng cô nặng trĩu, cũng chỉ thấy u ám.
Nếu ba của Trì Diệu đích can thiệp chuyện tình cảm của họ, cô và Trì Diệu đến cả cơ hội dây dưa cũng , sẽ chấm dứt.
Bữa sáng Trì Diệu nấu cho cô, cô nuốt trôi.
Một tiếng .
Trong vườn yên tĩnh, bên trong phòng rộng lớn.
Trì Hoa uy nghi, trầm đối diện Hứa Vãn Ninh.
Cô chỉ cảm thấy đầu óc mơ hồ, uống chén ông rót, ông dùng giọng ôn hòa những lời khách sáo.
Cô chẳng lọt một câu nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-145.html.]
Những lời khen ngợi, tán thưởng, bất đắc dĩ của ông đều đang lót đường cho yêu cầu cuối cùng.
Đó là kiểu xã giao mà trưởng bối nào cũng dùng.
Suốt quá trình cô một lời, chỉ cảm thấy trái tim mới nhen nhóm hi vọng nữa chìm nghỉm trong biển lớn cuộn trào.
Khói lượn lờ, hương lan tỏa.
Đến khi Trì Hoa trọng điểm, cô mới tỉnh táo .
“A Diệu vì cháu mà định kết hôn, cũng định sinh con, chỉ cứ sống độc cả đời. Có lẽ, đợi đến khi nghỉ hưu nó sẽ cưới cháu. Làm cha, chú mong con lãng phí cuộc đời tươi một đoạn tình cảm như thế. Vãn Ninh, chú là một cha truyền thống kiểu Trung Hoa. Chú tôn trọng tiêu chuẩn chọn bạn đời của con trai, nhưng thể chấp nhận việc nó kết hôn. Chú cũng mong nhà họ Trì con cháu đầy đàn.”
Hứa Vãn Ninh cúi đầu, ngón tay lạnh buốt siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m, khẽ gật đầu.
“Nghề nghiệp của con trai lớn chú, cháu cũng . Chú ép thế nào nó cũng chịu kết hôn. Nó công việc quá bận, quá nguy hiểm, luôn giữ tâm thế thể hy sinh vì quốc gia, vì nhân dân bất cứ lúc nào để sống mỗi ngày. Cho nên bây giờ, bộ hi vọng của chú đều đặt A Diệu.”
Hứa Vãn Ninh thở nặng nề, cố nén đau thương, lễ phép : “Chú hiểu lầm ạ. Cháu tái hợp với Trì Diệu, cũng từng đồng ý yêu cầu của , cũng sẽ đồng ý.”
“Như vẫn đủ.” Trì Hoa thở dài, giọng nặng nề. “Thằng con của chú cố chấp, si tình còn cực đoan. Nó cháu cũng yêu nó. Nếu cháu còn độc , nó sẽ mãi mãi độc .”
Tim Hứa Vãn Ninh co thắt từng cơn đau đớn. Đôi mắt đỏ hoe ướt đẫm, cô nhíu mày ông: “Chú ý gì?”
Giọng Trì Hoa chân thành: “Hoặc là rời , hoặc là kết hôn. Chú cháu công việc định ở Kinh Thành. Vậy thì cháu kết hôn . Cháu thích kiểu đàn ông thế nào? Chú sẽ sắp xếp.”
Hứa Vãn Ninh chua chát. Bàn tay gầm bàn chậm rãi siết c.h.ặ.t, móng tay cắm sâu lòng bàn tay, cơn đau cũng bằng một phần vạn nỗi đau trong tim.
“Xin cháu, Vãn Ninh. Chú thật sự hết cách với thằng con , chỉ thể nhờ cậy cháu.”
Hứa Vãn Ninh cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c nghẹn , gần như thở nổi.
Cô hé môi hít thở, giả vờ bình tĩnh: “Cảm ơn ý của chú. Người theo đuổi cháu cũng khá nhiều, cần phiền chú giới thiệu.”
“Chuyện …”
“Cháu hiểu. Đừng để Trì Diệu đây là ý của chú, sẽ ảnh hưởng đến quan hệ cha con của hai , đúng ạ?”
“Ừm.”
“Chú yên tâm. Khi cháu kết hôn, cháu sẽ gửi thiệp mời cho Trì Diệu.” Hứa Vãn Ninh xách túi dậy. “Chú thể đảm bảo, nếu cháu kết hôn, sẽ chuyện dại dột chứ?”
“Không , nó đến mức mất lý trí như .”
Hứa Vãn Ninh cúi đầu chào, xoay rời .
Vừa đến cửa, cô đột nhiên dừng bước, suy nghĩ chốc lát hỏi: “Chú cho theo dõi Trì Diệu ? Biết thời gian dây dưa với cháu, tối qua thấy bọn cháu nắm tay nên mới vội vàng đến tìm cháu?”
Trì Hoa nâng tách , chậm rãi nhấp một ngụm, trầm mặt .
Giọng Hứa Vãn Ninh cứng rắn hơn: “Xin chú lập tức dừng hành vi , đó là sự thiếu tôn trọng đối với . Còn chuyện cháu hứa với chú, hậu quả cháu tự chịu.”
Trì Hoa gật đầu.
Hứa Vãn Ninh do dự thêm, mở cửa bước ngoài.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ
Cô bước nặng nề con đường nhỏ trong vườn .
Gió trong vườn lạnh, thổi đến mức xương cốt cô run lên. Ánh nắng thì rực rỡ, ch.ói đến mức nước mắt cứ thế chảy dài. Cô cảm thấy nước mắt cả đời , từ khi quen Trì Diệu, gần như sắp cạn.
Mỗi cô thấy hi vọng, hi vọng lập tức tan vỡ.
Chắc hẳn kiếp cô điều gì tội tày trời, nên ông trời cho cô hạnh phúc.
Nếu điểm kết của cô và Trì Diệu là cô kết hôn, chấm dứt đoạn tình cảm dây dưa , lẽ chỉ cách mới c.h.ế.t tâm.
Ra khỏi vườn , cô bên đường, lấy điện thoại gọi xe công nghệ.
tầm mờ nhòe, rõ màn hình. Cô bực bội lau nước mắt nơi khóe mắt, tầm cuối cùng cũng rõ hơn một chút.
Thế mà ngón tay vẫn run dữ dội.
Cô càng thêm bực bội, cảm thấy cả thế giới đều bắt nạt , đến cả đôi tay cũng lời, run đến mức chạm màn hình cũng khó khăn.
Cuối cùng cũng gọi xe, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống, ướt cả màn hình điện thoại.
Cô ném điện thoại túi, ngẩng đầu bầu trời, cố nuốt những giọt nước mắt đáng c.h.ế.t, chịu lời trong.
Thế nhưng bầu trời cũng nặng trĩu. Không từ khi nào kéo đến một tầng mây đen dày đặc, cảm giác đè nén khiến cô gần như thở nổi.
Toàn lạnh buốt, những cơn đau dày đặc ập tới. Cô phân biệt là đau ở bộ phận nào, chỉ cảm thấy khắp nơi đều đau, đau đến tê dại.