Cuồng Nhiệt Yêu Em - Chương 174:

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-26 04:57:28
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bước qua ngưỡng cửa căn nhà lớn của nhà cũ.

 

Tim Hứa Vãn Ninh đập nhanh đột ngột, may mà bên cạnh còn Trì Diệu, nếu chắc cô căng thẳng đến c.h.ế.t mất.

 

Đập mắt là đại sảnh rộng rãi khí thế, tấm biển huân chương hạng nhất treo nổi bật vô cùng.

 

Phong cách trang trí Trung Hoa cổ kính, trang nhã mà hùng tráng, kín đáo mà xa hoa.

 

Phòng khách chật kín .

 

Chia thành hai nhóm.

 

Một nhóm là trưởng bối, quanh bàn bộ sofa gỗ đỏ, thưởng trò chuyện.

 

Nhóm còn là hậu bối, ở khu vực thư giãn của phòng bên. Vì gần ban công và cả sàn tatami, bên cạnh giá sách lớn, nên sách phơi nắng, thong thả trò chuyện.

 

Khi Hứa Vãn Ninh dìu Trì Diệu bước , ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía họ.

 

Hai thẳng phòng khách, chào ông nội và các bậc trưởng bối .

 

Người quá đông, Hứa Vãn Ninh cảm thấy hô hấp thông, lòng bàn tay rịn mồ hôi vì căng thẳng, ánh mắt cũng dám liếc lung tung.

 

“Ông nội, cháu và Ninh Ninh đến muộn, xin ạ.” Trì Diệu lên tiếng , Hứa Vãn Ninh cũng vội chào theo: “Cháu chào ông nội.”

 

Ông cụ nhà họ Trì ngay ngắn ghế gỗ đỏ, mặt mày rạng rỡ, mắt cong cong đầy ý , giơ tay lên: “Muộn một chút cũng . Cháu còn thương mà vẫn cố đến, hiếu thảo đáng quý lắm.”

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ

 

“Thì đúng là Vãn Ninh ! Sáu bảy năm gặp, càng lớn càng xinh thế? Có vì gầy ? Sắp ba mươi nhỉ? Mà vẫn trẻ quá.” Cô cả kinh ngạc, đ.á.n.h giá Hứa Vãn Ninh.

 

Hứa Vãn Ninh lập tức khẽ cúi đầu chào: “Cháu chào cô cả.”

 

Cô cả thiện, nhưng giọng điệu chẳng nể nang: “Cháu với A Diệu còn kết hôn, gọi cô cả?”

 

Hứa Vãn Ninh khựng . Vậy cô nên gọi thế nào?

 

lúc cô còn do dự, Trì Diệu xen : “Ninh Ninh, nếu cô cả chấp nhận cách gọi đó, em cần gọi nữa.”

 

Lời thốt , sắc mặt cô cả lập tức trầm xuống.

 

Chồng cô cả khịt mũi: “Ai mà hiếm lạ.”

 

Cô hai cũng chen : “A Diệu, kết hôn mà dẫn về ?”

 

Hứa Vãn Ninh cảm giác vây công, tim hoảng loạn. Toàn là những trưởng bối uy nghiêm, khí thế bức , phận ai cũng tầm thường.

 

Ngay cả cô hai , thì chồng bà cũng là chủ một doanh nghiệp niêm yết.

 

Lúc , bác dâu cả Đỗ Tuệ liếc Hứa Vãn Ninh, nâng chén lên nhấp một ngụm chậm rãi, như đổ thêm dầu lửa: “Hứa Vãn Ninh bây giờ còn tầm thường nữa! Cô là nữ chủ nhân của Vãn Diệu Uyển đấy. đến nhà cô một chuyến, trò chuyện đôi câu còn sắc mặt. Người chỉ cần một câu rảnh, tiễn , vị bác dâu cả , về luôn.”

 

Lời dứt, sắc mặt cô cả, cô hai cùng chồng họ đồng loạt trầm xuống.

 

Trong mắt họ, con cháu nhà họ Trì ai cũng hiểu lễ nghĩa, kính trọng trưởng bối, giáo dưỡng cao. Vậy mà để một phụ nữ bình thường như thế trèo cao bước , còn giảm phận và địa vị của cả gia tộc.

 

Đỗ Tuệ dứt lời than phiền, Trì Diệu lập tức tiếp lời: “Bác dâu cả, rảnh thì cũng từ chối trò chuyện với bác ? Từ khi nào bác trở nên độc đoán ? Là hậu bối thì việc riêng của , tùy bác gọi là đến ?”

 

Sắc mặt Đỗ Tuệ lập tức sa sầm, bà đặt mạnh chén xuống, ngẩng đầu Trì Diệu.

 

Chồng cô cả lên tiếng: “A Diệu, chuyện với trưởng bối như thế ?”

 

Trì Diệu đảo mắt tất cả mặt, khóe môi khẽ cong lên. Dường như ngoài ông nội và là thật lòng chào đón Hứa Vãn Ninh, những khác ít nhiều đều vui, hài lòng.

 

Anh đưa tay vòng qua vai Hứa Vãn Ninh, kéo cô sát l.ồ.ng n.g.ự.c .

 

Hứa Vãn Ninh lúc vô cùng gò bó bất an, thể thả lỏng, hô hấp trầm xuống, tim đập nhanh và nặng nề, cả cơ thể vô thức nghiêng về phía Trì Diệu.

 

Trì Diệu ôm vai cô, các trưởng bối, giọng nghiêm túc, trầm và mạnh mẽ, từng chữ rõ ràng: “Hôm nay chính thức giới thiệu với các vị trưởng bối, đây là vợ — Hứa Vãn Ninh. Đừng hỏi chúng đăng ký kết hôn . Với , tờ giấy đó chỉ là một mảnh giấy vô nghĩa. Nếu các vị nhận sự tôn trọng từ và vợ , thì xin hãy đối xử với cô như trong nhà. Nếu , cũng đừng buông lời lạnh nhạt. Dù cũng chỉ gặp mặt thỉnh thoảng, sống chung lâu dài. Vợ chồng chúng cũng chướng mắt các vị.”

 

Những lời khiến sống mũi Hứa Vãn Ninh cay xè, hốc mắt nóng lên, tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c đập như trống dồn.

 

Sắc mặt các trưởng bối đồng loạt trầm xuống.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-174.html.]

 

Ông cụ nhà họ Trì kích động vỗ tay: “Hay, lắm! Ông thích. Vãn Ninh là cháu dâu đầu tiên của ông. Dù đăng ký kết hôn, cũng mạnh hơn gấp trăm mấy đứa cháu ngay cả bạn trai bạn gái còn chẳng dắt về.”

 

Ông cụ hết lòng ủng hộ, những khác cũng dám thêm gì.

 

Không khí trở nên cứng ngắc.

 

Hạ Tú Vân mỉm dịu dàng: “A Diệu, Vãn Ninh, cũng ủng hộ hai đứa. Chân con còn thương, qua bên con chơi . Người trẻ chuyện với trẻ mới hợp.”

 

“Vâng, bọn con qua đó .” Trì Diệu đáp, nắm tay Hứa Vãn Ninh, chống nạng sang.

 

Phòng khách và phòng bên cách xa, bên cũng rõ lời Trì Diệu .

 

Trì Ân ghế đu đưa, lắc lư qua , gương mặt tròn bầu bĩnh nở nụ rạng rỡ. Thấy họ tới, cô lập tức dậy.

 

“Anh hai, cẩn thận.” Trì Ân gọi một tiếng, cao giọng: “Chị dâu… qua đây với em, em nhường ghế đu đưa cho chị.”

 

Tiếng “chị dâu” trong trẻo, sảng khoái vang dội.

 

Cả căn nhà đều thấy, như đang tuyên bố với : đây là chị dâu của Trì Ân , ai dám thừa nhận?

 

Rõ ràng là cố ý gọi cho các trưởng bối , khiến Hứa Vãn Ninh đỏ bừng mặt.

 

Bên phía trưởng bối cũng tiếng “chị dâu” cho sững mấy giây, rơi im lặng c.h.ế.t ch.óc. Có bực bội, hài lòng.

 

Lúc , Trì Tranh cũng bước lên đỡ Trì Diệu.

 

“Anh cả.” Trì Diệu chào một tiếng.

 

“Sao mang xe lăn theo?” Trì Tranh hỏi.

 

“Không cần, .”

 

Trì Tranh đỡ xuống ghế thư giãn, ngẩng đầu Hứa Vãn Ninh.

 

Ánh mắt chạm , Hứa Vãn Ninh lễ phép chào: “Anh Tranh.”

 

“Vãn Ninh, em cũng . Nhà ông nội mà, đừng khách sáo.”

 

Câu “nhà ông nội ” cũng là sự thừa nhận cô là trong nhà. Trong lòng cô ấm áp, mỉm gật đầu với Trì Tranh.

 

Các chị em họ khác đối với Hứa Vãn Ninh cũng xem như lễ độ khách khí. Chỉ riêng họ Trì Hựu, đáy mắt lộ vẻ khinh miệt, khóe môi cong lên nụ lạnh.

 

Anh xếp bằng tatami, tay cầm sách, lưng tựa giá sách, ánh mắt thâm sâu khó lường Trì Diệu và Hứa Vãn Ninh.

 

Hứa Vãn Ninh định xuống, Trì Ân kéo tay cô, lôi phía ban công: “Chị dâu, em chuyện với chị.”

 

Cô còn hiểu chuyện gì, kéo ngoài.

 

Trì Ân đột nhiên chắp hai tay n.g.ự.c, ánh mắt đầy áy náy, giọng chân thành: “Chị dâu, em xin . Chắc chị phát hiện em lừa chị đúng ? Chị thể tha thứ cho em ? Em ích kỷ, quá đáng. Em nên dối chị rằng hai tàn phế hai chân, càng nên dối rằng còn ý chí sống, còn uống t.h.u.ố.c tự sát. Em thật sự…”

 

Hứa Vãn Ninh ngắt lời: “Không , Ân Ân, chị trách em.”

 

“Chị thật sự trách em?” Trì Ân chớp đôi mắt tròn xoe, khóe môi giấu nổi nụ .

 

“Ừ, thật sự . chuyện hai em ?”

 

“Anh . Lát nữa em sẽ xin .”

 

“Nhất định đừng để .” Hứa Vãn Ninh cúi đầu, giọng nặng nề.

 

“Tại ?” Trì Ân khó hiểu.

 

“Anh hai em còn tin chị nữa. Nếu em từng với chị những lời dối trá như , sẽ nghĩ chị ở bên cạnh chỉ vì áy náy.”

 

“Vậy chị giải thích với mà?”

 

“Chị mài mòn hết sạch niềm tin dành cho chị . Anh còn tin chị nữa ?”

 

Trì Ân hoảng hốt!

Loading...