Cuồng Nhiệt Yêu Em - Chương 185:
Cập nhật lúc: 2026-02-26 05:39:47
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh mắt khẽ lay động, Hứa Vãn Ninh cúi xuống, tránh ánh sâu thẳm nóng bỏng của Trì Diệu. Tình yêu dành cho cô quá nặng nề, trĩu xuống lòng cô, đến mức cô chẳng còn tự tin thể yêu theo cách yêu cô nữa.
Cách họ yêu vốn dĩ giống .
Trì Diệu là kiểu yêu cuồng nhiệt, chủ động tiến công; còn cô là kiểu rụt rè, luôn né tránh.
Khi Bạch Húc thấy cô, lập tức bật dậy:
“Vãn Ninh, vợ ? Cho gặp cô ? Anh sai , thật sự sai .”
Hứa Vãn Ninh ngẩng lên , bước tới, :
“Huệ Huệ gặp . Hiện tại là luật sư đại diện cho cô . Anh lời gì, thể thông qua chuyển đạt. Cô chỉ chấp nhận ly hôn thỏa thuận, hoặc khởi kiện ly hôn. Anh suy nghĩ kỹ …”
Cô còn dứt lời, Bạch Húc gầm lên:
“Anh thể ly hôn! Con còn nhỏ như , cô thể nhẫn tâm để con gia đình, trở thành đứa trẻ của gia đình ly dị?”
Hứa Vãn Ninh lạnh:
“Chẳng sự nhẫn tâm đó do gây ? Sao thành do Huệ Huệ?”
“Anh ngoại tình, phản bội gia đình, cũng phạm gì. Tại cô cố chấp như ? Nhất định đến mức ly hôn mới chịu?” Bạch Húc nghẹn giọng.
Hứa Vãn Ninh bình thản như mặt nước:
“ nhớ lúc hai mới cưới, Huệ Huệ thích xem mấy video nam giới khoe mạng. Khi đó tức giận đến mức nào, vì chuyện đó mà cãi to một trận, còn chạy đến nhà tìm tranh luận. Anh quên ?”
Bạch Húc im lặng, cúi đầu gì.
Hứa Vãn Ninh chua chát, hai tay siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m:
“Vì vui, Huệ Huệ xóa hết tất cả các app video ngắn, từ bỏ sở thích đó. Còn thì ? Sau khi cô sinh con, ngày càng kiêng dè, phớt lờ cảm xúc của cô , coi những yêu cầu của cô như tồn tại. Anh nghĩ phụ nữ kết hôn sinh con thì thể rời nữa ? Sẽ trói c.h.ặ.t trong cuộc hôn nhân , mặc chà đạp?”
“Anh phớt lờ cảm xúc của cô , chỉ là nghĩ thông…”
Hứa Vãn Ninh ngắt lời:
“Không nghĩ thông vì cô thể ở Thâm Thành chăm sóc , cũng nghĩ thông vì cô thể chấp nhận việc và bạn gái cũ bạn bình thường, đúng ?”
Bạch Húc gật đầu.
“Anh cần nghĩ thông. Người như thích hợp kết hôn, càng xứng đáng với tình yêu của Huệ Huệ.”
Nói xong, Hứa Vãn Ninh đến bên Trì Diệu, cúi đầu .
Trì Diệu nắm lấy bàn tay nhỏ lạnh lẽo trắng trẻo của cô, xoa nhẹ trong lòng bàn tay:
“Tiểu Bảo ngủ ?”
Vừa nhắc đến Tiểu Bảo, gương mặt cô liền nở nụ vui vẻ:
“Ngủ .”
Cô thích con trai của Thẩm Huệ, hơn sáu tháng tuổi, khuôn mặt tròn trịa như hai chiếc bánh bao hồng hào. Nhìn nghiêng còn giống hệt Crayon Shin-chan, khiến nhịn hôn một cái.
Tiểu Bảo , khi lộ hai chiếc răng sữa nhỏ xíu trắng tinh, hàng mi dài và dày, lên đôi mắt cong cong như hai nét mực đen.
Thằng bé sợ lạ, ai bế cũng chịu, quấy.
Đứa trẻ đáng yêu như , ngay cả Trì Diệu từ xa cũng thấy yêu thích.
Trì Diệu :
“Anh bảo mua mấy món đồ chơi , rửa sạch khử trùng, để trong phòng giặt. Sáng mai em lấy cho Tiểu Bảo chơi.”
Hứa Vãn Ninh gật đầu:
“Được, mai em đưa cho thằng bé, là chú mua cho.”
“Muộn , chúng về ngủ thôi.” Trì Diệu buông tay cô, nghiêng đầu Bạch Húc phía , giọng nhạt : “Không tiễn. Tự .”
Bạch Húc ôm mặt, đau khổ sụp xuống sofa.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ
Hứa Vãn Ninh đẩy xe lăn của về phía hành lang trong sân.
Đêm mờ mịt, cảnh vật ngoài sân chìm bóng tối. Ánh đèn vàng cam ấm áp chiếu sáng cả hành lang, mang theo cảm giác hoài cổ ấm cúng.
Gió đêm thổi nhẹ. Cô đẩy xe lăn của , im lặng bước , mỗi mang một tâm sự.
Gần đến phòng, Trì Diệu khẽ gọi:
“Ninh Ninh…”
Hứa Vãn Ninh dừng , cúi đầu mái tóc đen của :
“Ừ?”
Trì Diệu im lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-185.html.]
Chờ một lúc tiếp, cô vòng sang bên cạnh , xuống chiếc ghế gỗ bên hành lang, ngang tầm mắt với :
“Sao ?”
“Mệt ?” Trì Diệu sang cô.
Hứa Vãn Ninh lắc đầu.
“Thật vẫn còn sớm. Chỉ là thêm lời vô nghĩa với Bạch Húc thôi, chứ cũng buồn ngủ.”
Hứa Vãn Ninh mỉm thấu hiểu.
Trì Diệu chậm rãi đưa tay nắm lấy tay cô:
“Ở đây với một lúc.”
Cô gật đầu, cúi xuống bàn tay lớn của đang xoa những ngón tay , lòng vô cớ nặng xuống:
“Được.”
“Anh thấy em thích trẻ con.” Giọng Trì Diệu trầm xuống, “Hay là chúng …”
“Đừng.” Hứa Vãn Ninh định gì, lập tức ngắt lời, “Em thích nhiều thứ, thứ nào cũng nhất định .”
Tâm trạng Trì Diệu cũng chùng xuống, dịu dàng thì thầm:
“Những lời em với Bạch Húc, cũng .”
“Lời gì?” Hứa Vãn Ninh tò mò .
“Hôn nhân và con cái chắc thể giữ chân một . Cuối cùng vẫn là tình yêu và sự tôn trọng. Anh Bạch Húc hiểu , nhưng hiểu . Anh cố chấp cưới em như , suy cho cùng cũng vì sợ em rời xa .”
Hứa Vãn Ninh sẽ tin những lời hứa của cô nữa, nên cũng thêm gì, chỉ mím môi nhẹ.
Cuộc đời , nếu hôn nhân và con cái, cho dù vì yêu mà ở bên cả đời, rốt cuộc vẫn sẽ tiếc nuối.
Đó là một loại tiếc nuối trọn vẹn.
Cô và Trì Diệu giống , nơi sâu thẳm nhất trong lòng, vẫn luôn một trống mênh mang.
Cô đưa hai tay , nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay lớn đẽ của , các khớp xương rõ ràng, thô ráp mà thon dài, ấm áp và đầy sức mạnh.
Cảm xúc đè nén bất chợt ập đến. Chỉ vì một chút buồn man mác, trong lòng cô dậy sóng dữ dội. Nỗi buồn thể kiểm soát, cũng chẳng vì , chỉ cảm thấy thật khó chịu.
Căn bệnh trầm cảm sẽ phóng đại những cảm xúc tiêu cực nhỏ bé như hạt bụi của cô lên gấp vạn , nhấn chìm điều , khiến cô thể khống chế sự khó chịu .
Rõ ràng cô Trì Diệu, rõ ràng yêu cô nhiều, mà vì vẫn cảm thấy buồn?
Cô trượt xuống khỏi ghế, quỳ gối , nắm lấy bàn tay ấm áp của áp lên má , gục lên đùi , vùi mặt giữa lòng bàn tay và đùi , nhắm mắt hít sâu, dốc hết sức kìm nén nỗi buồn trong lòng.
Trì Diệu cúi đầu cô đột ngột quỳ xuống giữa hai chân , khẽ hỏi:
“Ninh Ninh, ?”
Hứa Vãn Ninh dám lên tiếng, cổ họng nghẹn , chỉ lắc đầu, nước mắt đầy tràn trong hốc mắt.
Tay còn của dịu dàng vuốt mái tóc mềm mại của cô.
Chỉ cảm thấy khí tức của cô ngày càng yếu, tâm trạng ngày càng tệ, như sắp vỡ vụn, cô ghì c.h.ặ.t đùi , nước mắt thấm ướt lớp vải quần mỏng.
Cũng sai điều gì .
Trì Diệu nắm lấy cánh tay cô, kéo mạnh lên:
“Đứng dậy, Ninh Ninh, ôm em.”
Hứa Vãn Ninh cúi đầu dậy, bên đùi thương của , để thấy nước mắt má, nhanh ch.óng vùi vai , hai tay ôm c.h.ặ.t cổ , nhắm c.h.ặ.t đôi mắt ướt đẫm.
Trì Diệu ôm c.h.ặ.t lấy eo cô, cánh tay rắn rỏi siết , như khảm cô thật sâu trong lòng, nhẹ nhàng vuốt tấm lưng gầy mỏng của cô.
Không từ lúc nào, cô ngày càng gầy .
Dường như chỉ cần dùng lực, cũng thể dễ dàng bóp nát vòng eo .
Cái ôm ấm áp vững chãi nhanh xua tan sự u ám trong lòng Hứa Vãn Ninh, đẩy lùi những cảm xúc tiêu cực.
Rất lâu , cô mới tìm giọng bình thường, khẽ thì thầm nơi cổ :
“A Diệu, rạng sáng bốn giờ mai, em theo đại ca đến nhà máy hóa chất của Tập đoàn Thịnh Thị tìm chứng cứ.”
Thân thể Trì Diệu khựng , giọng trầm xuống:
“Bốn giờ sáng?”
Hứa Vãn Ninh trấn an:
“Anh đừng lo, đại ca dẫn em theo, an .”