Tô Hách nhún vai, vẻ mặt vô tội: “ gì. Luật sư đại diện của ngất xỉu ngay tại phiên tòa, đưa cô về đây cứu chữa chẳng là điều nên ? Huống hồ đội ngũ bác sĩ của đều là những giỏi nhất trong nước. Bác sĩ ở bệnh viện bận đến mức thoắt ẩn thoắt hiện, mỗi bệnh nhân nhiều nhất cũng chỉ ba phút, chuyên nghiệp bằng đội ngũ y tế nhà .”
Hứa Vãn Nịnh c.ắ.n c.h.ặ.t môi , trừng mắt , lửa giận sôi sục trong lòng.
Cô Tô Hách gì, xỏ giày, cầm túi bên cạnh nhanh ch.óng bước ngoài.
Tô Hách vội vàng đuổi theo lưng cô: “Bác sĩ , cơ thể em yếu, cứ ở chỗ nghỉ ngơi cho …”
Hứa Vãn Nịnh coi như thấy, bước nhanh xuống lầu. Khi ngang phòng khách, cô thấy Tô Nguyệt Nguyệt đang sofa chơi game.
Tô Nguyệt Nguyệt liếc đầy khinh miệt, khóe môi nhếch lên nụ lạnh nhạt: “Hứa Vãn Nịnh, thật ngờ đấy! Bao nhiêu năm trôi qua, chị vẫn thích bắt cá hai tay. Trước là Diệu và Dung Thần, bây giờ là Diệu với trai .”
Hứa Vãn Nịnh để ý đến cô . khi thấy đàn ông bước từ cửa, bước chân cô khựng , cả cứng đờ.
Tô Nguyệt Nguyệt theo ánh mắt cô, kích động bật dậy, ném điện thoại sang một bên, tươi rạng rỡ: “Anh Diệu…”
Tô Hách cũng đuổi xuống lầu, thấy Trì Diệu đang xe lăn tiến từ cửa, liền dừng bước, khóe mắt mang theo ý .
Ánh hoàng hôn cam đỏ phủ một tầng hào quang lên Trì Diệu. Anh xe lăn, ngược sáng mà .
Tay áo sơ mi trắng xắn lên hai lớp, để lộ cánh tay rắn chắc, gân xanh nhàn nhạt nổi lên. Những khớp xương trắng bệch, cứng cáp nắm c.h.ặ.t t.a.y cầm xe lăn. Gương mặt tuấn tú trầm xuống, ánh mắt lạnh lẽo.
“A Diệu, em đến ?” Tô Hách ung dung lên tiếng. “Chị dâu tỉnh, em đến thật đúng lúc.”
Hứa Vãn Nịnh , tim thắt . Từ lời thể , chính thông báo cho Trì Diệu đến.
Tô Hách giữa cô và Trì Diệu vẫn còn cách ?
Anh cố ý khiến Trì Diệu khó chịu ?
Những lời khó Tô Nguyệt Nguyệt , Trì Diệu thấy ?
Mười ngày nay cô bận đến tối tăm mặt mũi, cũng lạnh nhạt với Trì Diệu.
Vốn dĩ cảm giác an với cô, cũng chẳng chút tin tưởng nào. Giờ thấy cô tỉnh ở nhà Tô Hách, liệu hiểu lầm ?
Trong khoảnh khắc , lòng cô rối như tơ vò, suy nghĩ hỗn loạn.
Trì Diệu dừng cách cô hai mét, Hứa Vãn Nịnh, giọng dịu dàng: “Sao ngất xỉu? Trong khó chịu ở ?”
Hứa Vãn Nịnh cúi mắt, lắc đầu: “Không , chắc là hạ đường huyết thôi.”
Tô Hách chen : “Không hạ đường huyết. Đội ngũ bác sĩ của khám , cơ thể cô yếu, còn chút suy dinh dưỡng. Vị giáo sư hiểu Trung y bắt mạch cho cô , tâm mạch tổn thương nghiêm trọng, nhà đặc biệt chú ý.”
Lần đầu Trì Diệu đến cụm từ , hàng mày tuấn tú nhíu c.h.ặ.t, thần sắc căng thẳng: “Tâm mạch tổn thương là gì?”
Hứa Vãn Nịnh căng thẳng siết c.h.ặ.t vạt áo, lòng bàn tay lấm tấm mồ hôi.
Tô Hách lắc đầu: “ cũng hiểu. Chuẩn đoán của Trung y vốn mơ hồ, mà rối óc. Chắc cũng giống như Tây y cơ thể quá suy nhược thôi.”
lúc đó, Tô Nguyệt Nguyệt bước tới, giữa Hứa Vãn Nịnh và Trì Diệu, nở nụ dịu dàng: “Anh Diệu, lâu gặp, chân hồi phục thế nào ?”
Trì Diệu cô một cái, giọng khách sáo xa cách: “Cảm ơn quan tâm.”
Sau đó, Hứa Vãn Nịnh, giọng dịu hơn vài phần: “Nịnh Nịnh, về nhà.”
Hứa Vãn Nịnh bước tới, định đưa tay nắm lấy xe lăn của thì tự điều khiển xe lăn ngoài.
Tay cô lơ lửng giữa trung vài giây. Nhìn bóng lưng xa dần, trong lòng cô nghẹn khó chịu, tâm trạng đặc biệt sa sút, vội vàng đuổi theo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-187.html.]
Ngoài cổng biệt thự, tài xế lái đang đợi bên cạnh xe.
Trì Diệu tới, tài xế lập tức mở cửa xe.
Hứa Vãn Nịnh định bước lên đỡ , nhưng tay còn chạm tới, chống cửa xe, tự ghế .
Khoảnh khắc , trái tim cô như rơi xuống vực sâu, ngừng chìm xuống. Cảm giác kiệt quệ đến rã rời khiến cô bước sang phía cửa còn , nặng nề trong xe.
Hoàng hôn buông xuống, dòng xe tắc nghẽn.
Chiếc xe hòa dải đèn đỏ kéo dài phía như một dòng sông , trong khoang xe tối tăm tĩnh lặng.
Trì Diệu thần sắc lạnh lẽo, thẳng trong ghế, một lời.
Hứa Vãn Nịnh mệt mỏi tựa cửa kính, cảnh phố phường bên ngoài, trong lòng giằng xé nên mở lời thế nào, giải thích .
Anh hỏi? Cũng chủ động chuyện?
Bầu khí trong xe ngột ngạt đến mức Hứa Vãn Nịnh cảm thấy sắp thở nổi.
Nửa giờ , xe tiến Vãn Diệu Uyển.
Tài xế lấy xe lăn từ cốp xuống. Trì Diệu chống cửa bước xuống, xe lăn, kết thúc đơn hàng. Tài xế cảm ơn rời .
Dưới ánh đèn vàng cam trong sân, Hứa Vãn Nịnh lặng lẽ bên cạnh Trì Diệu, nghiêng gương mặt trầm lạnh của . Đầu ngón tay cô siết c.h.ặ.t dây túi, l.ồ.ng n.g.ự.c như một bàn tay lớn bóp nghẹt.
“A Diệu…” Hứa Vãn Nịnh lên tiếng , “Anh đừng hiểu lầm, em và Tô Hách chỉ là quan hệ hợp tác, hề bất kỳ…”
Đây điều . Trì Diệu đợi cô hết, điều khiển xe lăn nhà.
Sự lạnh nhạt của như lưỡi liềm cứa tim cô.
Cô tự nguyện đến nhà Tô Hách, tại hiểu lầm cô như ?
Cô tại chỗ, kìm cảm xúc đau đớn, nước mắt lặng lẽ rơi xuống từng giọt.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ
Nỗi đau phóng đại vô hạn. Rõ ràng của cô, nhưng những cảm xúc tiêu cực vẫn cuồn cuộn ập đến, trong đầu vang lên một giọng phẫn nộ bi thương…
Hứa Vãn Nịnh, tất cả đều là của mày. Mày đáng lạnh nhạt, xem thường, ghét bỏ…
Vì chút thù lao luật sư hậu hĩnh đó mà nỡ từ bỏ vụ kiện của Tô Hách, mày đáng hiểu lầm.
Trước đây hết đến khác tổn thương trái tim A Diệu, mày đáng tin tưởng.
Hứa Vãn Nịnh, loại như mày sống đời chỉ là tai họa, là gánh nặng.
Từ nhỏ cha yêu thương, trở thành gánh nặng của gia đình. Lớn lên cũng chẳng nên , thi đậu đại học tiêu tốn bao nhiêu tiền của gia đình, học tài chính bao năm, cuối cùng một luật sư công ích kiếm tiền.
Vụ án của cha thể lật , vì điều trị kịp thời mà mày hại c.h.ế.t. Em trai ruột trở mặt, còn qua với mày. Ngay cả đàn ông yêu mày nhất cũng vì mày tổn thương hết đến khác mà còn tin mày nữa.
Mày sống đời còn ích gì?
Phải .
Mỗi ngày đều đau khổ như thế, mệt mỏi đến kiệt sức, cô cũng còn ý nghĩa gì khi tồn tại.
Cô vòng theo lối nhỏ về phòng, tránh Thẩm Huệ và Tiểu Bảo trong phòng khách, cũng né Trì Diệu.
Vào phòng, khóa cửa .