Cuồng Nhiệt Yêu Em - Chương 193:

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-27 03:15:58
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Vãn Ninh nhận sự khó chịu của cô , đưa tay nhẹ nhàng phủ lên nắm tay đang run rẩy của cô: “Bật loa ngoài .”

 

Bạch Húc nhíu mày trừng Hứa Vãn Ninh một cái, nghiến răng thở dài, nhấn mở loa ngoài.

 

Giọng mềm mại nũng nịu của Lục Dao Dao vang lên: “A Húc, cảm ơn tối qua đưa em về nhà, cũng cảm ơn đỡ rượu giúp em, còn chặn giúp em những ánh mắt xa của mấy lão dê già đó. Anh đối xử với em như , em cũng báo đáp thế nào. Tối nay đến nhà em ăn cơm nhé, em sẽ nấu một bàn món quê thật thịnh soạn để đãi .”

 

Nghe xong đoạn thoại, Bạch Húc im lặng.

 

Thẩm Huệ cúi đầu chua chát, nước mắt lấp lánh nơi khóe mi, tức đến mức khẽ run lên, c.ắ.n răng cố nhịn.

 

Ngay cả hòa giải viên cũng khỏi nhíu mày.

 

Cả phòng hòa giải chìm im lặng.

 

Một lúc lâu , Bạch Húc mới lên tiếng: “Tối qua chỉ xã giao cùng cô . Một đối mặt với nhiều khách hàng nam như nguy hiểm. Cô say , gọi tài xế lái đưa cô về. Vì yên tâm nên cũng theo, thấy cô về nhà an thì rời . Giữa và cô trong sạch, xảy chuyện gì cả.”

 

Thẩm Huệ một lời, rưng rưng .

 

Bị đến hoảng loạn, vội cầm điện thoại lên, gửi một đoạn thoại cho Lục Dao Dao: “Không cần cảm ơn, chỉ là tiện tay giúp thôi. Sau chúng đừng liên lạc nữa, xóa .”

 

Gửi xong, xóa và chặn Lục Dao Dao mặt Thẩm Huệ.

 

Xóa WeChat xong xóa cả điện thoại, xử lý sạch sẽ phương thức liên lạc, đưa điện thoại cho Thẩm Huệ: “Hài lòng ?”

 

Hài lòng ?

 

Bốn chữ như một con d.a.o đ.â.m thẳng tim Thẩm Huệ.

 

sang Hứa Vãn Ninh. Hứa Vãn Ninh dám đưa bất kỳ ý kiến nào: “Cậu tự quyết định .”

 

Thẩm Huệ nghĩ đến con trai còn nhỏ, quyết định cho thêm một cơ hội cuối cùng: “Được, ly hôn nữa. em Kinh Thành việc.”

 

Ánh mắt Bạch Húc trầm xuống: “Vậy con ai chăm?”

 

Thẩm Huệ: “Anh thuê bảo mẫu.”

 

“Bảo mẫu nhà, yên tâm giao con cho lạ.”

 

“Đưa lên Kinh Thành. Bảo mẫu chăm con, giám sát.”

 

Bạch Húc thở mạnh một , miễn cưỡng gật đầu: “Được, chỉ cần em ly hôn, cái gì cũng em.”

 

Sau khi ký biên bản hòa giải, ba rời khỏi tòa án.

 

Hứa Vãn Ninh lái xe, chở Bạch Húc và Thẩm Huệ về đón con trai họ.

 

Buổi trưa, nắng rực rỡ.

 

Trong sân Vãn Diệu Uyển, cây xanh um tùm, hoa lá sum suê.

 

Ba bước phòng khách sáng sủa rộng rãi.

 

Trước mắt là một khung cảnh yên bình ấm áp.

 

Trên sàn trải tấm t.h.ả.m lớn mềm mại, bên rải rác đủ loại đồ chơi và sách tranh.

 

Trì Diệu chân trần t.h.ả.m, đặt Tiểu Bảo lên đùi bên chân thương. Một tay ôm Tiểu Bảo, tay cầm sách tranh, kể chuyện sinh động.

 

“Vịt con… quạc quạc… nhảy xuống nước, ục ục…”

 

Tiểu Bảo tay trái cầm lục lạc, tay cầm chú vịt vàng nhỏ, chăm chú miệng Trì Diệu đang , giọng điệu lên xuống thú vị, khanh khách.

 

Nhìn cảnh tượng ấm áp , trong lòng Hứa Vãn Ninh cảm động chút hụt hẫng.

 

Cô bảo Trì Diệu thuê một dì về chăm một ngày, ngờ tự chăm Tiểu Bảo.

 

Anh còn đang thương, đút ăn dặm, tã, dỗ ngủ, chơi cùng. Em bé bảy tháng tuổi dễ chăm.

 

Giờ Tiểu Bảo quấy, còn vui vẻ, đủ thấy tâm trạng bé , cũng thích .

 

“Tiểu Bảo…” Thẩm Huệ gọi một tiếng.

 

Trì Diệu và Tiểu Bảo đồng thời ngẩng đầu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-193.html.]

Ánh mắt Trì Diệu rơi xuống Hứa Vãn Ninh, dịu dàng. Còn Tiểu Bảo thấy Thẩm Huệ thì vô cùng kích động, từ trong lòng Trì Diệu bò , nhanh ch.óng bò về phía .

 

Bảy tháng, Tiểu Bảo bò nhanh.

 

Trì Diệu chống tay xuống sàn định dậy. Hứa Vãn Ninh vội bước tới, đỡ cánh tay và eo . Trì Diệu đặt tay lên vai cô: “Hòa giải xong ?”

 

“Ừm.” Hứa Vãn Ninh đỡ lên xe lăn. “Vất vả cho , A Diệu.”

 

“Không vất vả chút nào.” Ánh mắt Trì Diệu Tiểu Bảo tràn đầy yêu thích chân thành. “Tiểu Bảo đáng yêu.”

 

Hứa Vãn Ninh đầu Tiểu Bảo, thấy bé đang Thẩm Huệ ôm trong lòng.

 

Bạch Húc lâu như gặp con, đầu tiên bế con.

 

Anh chỉ mặt Thẩm Huệ, cúi nắm lấy bàn tay nhỏ của Tiểu Bảo, dịu giọng dỗ dành: “Tiểu Bảo, thấy ba vui ? Về nhà với ba nhé?”

 

Tiểu Bảo như gặp lạ đáng sợ, úp mặt vai Thẩm Huệ, hai tay nhỏ vòng lấy cổ cô.

 

Nhìn cảnh , Hứa Vãn Ninh chợt thấy chua xót.

 

Lựa chọn của Thẩm Huệ, rốt cuộc là đúng sai?

 

Trì Diệu khẽ hỏi: “Kết quả thế nào?”

 

“Không ly hôn nữa.” Hứa Vãn Ninh nhỏ giọng đáp.

 

Ánh mắt Trì Diệu về phía Bạch Húc, thấy cứ xoay quanh trêu Tiểu Bảo. Tiểu Bảo cũng chơi cùng, xoay trong lòng Thẩm Huệ như chơi trốn tìm với .

 

Anh nhắc nhở: “A Húc, Tiểu Bảo nhà nuôi thật đấy, nặng mười chín cân .”

 

Bạch Húc vui vẻ: “Tiểu mập hóa nặng , vẫn là sữa !”

 

Trì Diệu khẽ thở dài.

 

Hứa Vãn Ninh : “Huệ Huệ, trong giúp thu dọn hành lý.”

 

“Cảm ơn.” Thẩm Huệ lời cảm ơn, ôm con xuống ghế trong phòng khách.

 

Bạch Húc cũng theo, hỏi thăm tình hình hồi phục của Trì Diệu. Trì Diệu trả lời qua loa vài câu.

 

Chốc lát , Hứa Vãn Ninh đẩy vali . Bạch Húc lập tức tiến lên nhận lấy: “Để .”

 

Thẩm Huệ bế con dậy, nữa cảm ơn Hứa Vãn Ninh và Trì Diệu: “Cảm ơn hai cho con ở nhờ mấy ngày nay.”

 

Hứa Vãn Ninh: “Đừng khách sáo . Có gì cần giúp thì cứ .”

 

“Được.”

 

Bạch Húc kéo vali định ngoài, tay đặt lên eo Thẩm Huệ, với Trì Diệu và Hứa Vãn Ninh: “Vậy bọn về .”

 

Trì Diệu nhịn , nhắc: “A Húc, em bé bảy tháng khá nặng , nên bế nhiều hơn.”

 

“À, ừ…” Bạch Húc lúc mới phản ứng , vội buông vali, đưa tay bế Tiểu Bảo từ tay Thẩm Huệ.

 

Tiểu Bảo sợ lạ, Bạch Húc bế cũng quấy.

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ

 

Thẩm Huệ chua xót vô cùng, bất lực mím môi, nữa gật đầu cảm ơn Hứa Vãn Ninh và Trì Diệu.

 

Bạch Húc một tay bế Tiểu Bảo, một tay kéo vali ngoài. Thẩm Huệ theo . Yêu yêu, thật trong lòng cô câu trả lời, chỉ là vì con trai, thể nhẫn thì vẫn cố nhẫn.

 

Vừa khỏi cửa, Hứa Vãn Ninh chợt nhớ , lập tức gom hết đồ chơi và sách tranh t.h.ả.m, ôm chạy ngoài, đưa tay họ, họ lên xe đặt rời .

 

Khi phòng khách.

 

Hứa Vãn Ninh giữa phòng, Trì Diệu. Bỗng thấy trong nhà yên tĩnh hơn, trống trải như thiếu thứ gì đó, mà cũng như chẳng thiếu gì.

 

Hai mỉm . Trì Diệu đưa tay về phía cô: “Qua đây.”

 

Hứa Vãn Ninh bước đến mặt , đặt tay lòng bàn tay , kéo lên đùi bên chân thương, nhẹ nhàng ôm lòng.

 

Cô vòng tay ôm cổ Trì Diệu, vùi mặt bờ vai rộng của , khẽ thì thầm: “A Diệu, cân nặng của Tiểu Bảo?”

 

Trì Diệu nhẹ vuốt lưng cô: “Anh cân cho bé, cũng đo chiều cao, cắt móng tay cho bé. Bé ngoan lắm, quấy chút nào.”

 

Hứa Vãn Ninh gì, chỉ ôm thật c.h.ặ.t.

Loading...