Cô dậy chạy tới, ôm con lòng.
cô như đóng băng, ngăn cách trong một gian vô hình. Nhìn thấy bên ngoài mà thể bước qua. Chỉ thể trơ mắt con nức nở, tim đau như xé mà bất lực.
Con thương tâm, cô cũng theo.
Bất lực đến , đau đớn đến .
Đôi mắt con ngấn lệ cô, dần dần khói mù bao phủ. Giọng non nớt nghẹn ngào: “Mẹ ơi, cứu con…”
“Mẹ đến đây…” Cô liều vùng dậy, phá tan màn sương. Cô dốc hết sức lực, lao về phía , va đập ngừng.
Toàn run rẩy, cuối cùng cũng xuyên qua rào chắn, chạy màn khói, nhưng thấy con .
“Con ơi… con ơi…” Cô gào xé lòng, tìm kiếm điên cuồng. “Con ở ? Trả lời , tìm thấy con nữa…”
Trong làn sương mù, cô tìm mãi, tìm mãi.
Nước mắt từng giọt rơi xuống. Không tìm con, cô ăn thế nào với Trì Diệu? Biết đối diện với gia đình họ Trì yêu thương cô?
Không tìm con, cô cũng sống nữa.
Bỗng đỉnh đầu vang lên giọng Trì Diệu nghẹn ngào, tang thương đến tột cùng: “Nịnh Nịnh, đừng ngủ nữa. Em mà tỉnh , sẽ cần em nữa, thật sự cần em nữa… Em ngủ mười lăm ngày . Nếu còn ngủ tiếp, … … cần… em… nữa…”
Cô run rẩy vì sợ hãi. Không tìm con, cũng mất Trì Diệu. Cô ngã quỵ giữa màn sương, đến đứt từng khúc ruột…
Trong phòng bệnh rộng lớn.
Ánh nắng ấm áp của tháng Tám rơi xuống sàn phòng.
Hứa Vãn Nịnh chậm rãi mở đôi mắt nặng trĩu. Tầm dần rõ , cảm thấy nặng nề.
Bàn tay cô một đôi tay ấm áp siết c.h.ặ.t. Đập mắt là gương mặt tuấn tú đầy râu lún phún của Trì Diệu, tiều tụy đến xót xa.
Đôi mắt đỏ ngầu, như lâu ngủ, quầng thâm mờ mờ, cả gầy trông thấy.
Khoảnh khắc thấy cô mở mắt, nở nụ kích động nhẹ nhõm, giọng nghẹn dịu dàng: “Tạ ơn trời đất, cuối cùng em cũng tỉnh .”
Giọng trầm thấp, yết hầu khẽ động, cúi xuống hôn mạnh lên mu bàn tay cô, dậy bấm chuông đầu giường: “Y tá, gọi bác sĩ tới, vợ tỉnh .”
Nói xong, Trì Diệu cầm khăn giấy bên cạnh, dịu dàng lau nước mắt còn đọng nơi khóe mắt cô, khẽ thì thầm: “Nịnh Nịnh, tham ngủ như nữa. Ngủ mà còn , em sợ c.h.ế.t khiếp.”
Hứa Vãn Nịnh chậm rãi đầu tủ đầu giường, đó chất đầy khăn giấy dùng để lau nước mắt cho cô.
Cô hé môi, cổ họng khô khốc, giọng yếu ớt: “A Diệu…”
Trì Diệu chống , cúi sát gần mặt cô: “Sao em?”
“Dì và Tiểu Tranh… vẫn chứ?”
“Đều , đừng lo. Em cũng mau khỏe .”
“Còn con thì ? Con… vẫn chứ?”
Trì Diệu mím môi khẽ. Đôi mắt đầy tơ m.á.u bỗng đỏ hoe, ướt đẫm.
Trì Diệu dịu giọng: “Chúng còn trẻ, vẫn còn nhiều cơ hội.”
Lời dứt, gương mặt vốn nhợt nhạt của Hứa Vãn Nịnh lập tức trắng bệch. Cô c.ắ.n c.h.ặ.t môi , gần như c.ắ.n rách cả môi, những giọt nước mắt trong suốt tràn đầy hốc mắt. Cô chậm rãi đầu sang phía khác, né tránh ánh của Trì Diệu.
Khi nhắm mắt , từng giọt nước mắt rơi xuống gối. Bàn tay trong chăn siết c.h.ặ.t áo bệnh nhân đến run rẩy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-225.html.]
Trái tim cô như một chiếc rìu lớn bổ đôi, rắc muối lên vết thương. Ngay cả hô hấp cũng như nuốt lưỡi d.a.o, đau đến mức gần như nghẹt thở.
Trong đầu hiện lên giấc mơ dài dằng dặc .
Đứa bé cố gắng bò về phía cô như thế, còn cô vô dụng đến . Con oa oa lớn, bất lực cầu cứu cô.
“Mẹ ơi cứu con…”
Con của cô chắc hẳn sợ hãi, cũng buồn đúng ?
Một vô dụng thế , chắc con thất vọng lắm ?
Vì thế, con cần cô nữa.
…Không cần cô nữa!
“Nịnh Nịnh…” Trì Diệu chống tay lên giường, cúi gương mặt trắng bệch của cô, đưa tay lau những giọt nước mắt nơi khóe mắt cô, “Em đừng như . Nếu buồn thì cứ , đừng cố nhịn. Em như thế sẽ hại cơ thể mất.”
Hứa Vãn Nịnh im lặng, c.ắ.n nát môi mà vẫn bật thành tiếng.
Có một loại đau, là câm lặng.
Muốn cũng nổi, nhưng đau đến mức khó chịu vô cùng, như l.ồ.ng n.g.ự.c nổ tung, thở nổi.
Trong đầu là hình bóng của con cô.
Cô thấy con , xinh xắn vô cùng, da trắng mềm mại. Đôi mắt giống Trì Diệu, dịu dàng, khi thì ngọt ngào lắm.
Con mặc chiếc yếm đỏ nhỏ xíu, yếm thêu một chữ “Phúc”.
“Mẹ…”
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ
Giọng non nớt vang bên tai cô.
Cô nhắm mắt, đầu óc như màn sương xám trắng bao phủ. Mơ hồ, cô thấy con.
Lần , cô bất chấp tất cả lao về phía đứa bé.
Chạy tới, cô xổm xuống, vội vàng ôm con lòng.
Bàn tay nhỏ xíu của con nắm c.h.ặ.t lấy áo cô, tựa n.g.ự.c cô. Đôi mắt long lanh cô, miệng nở nụ vui vẻ.
Cô cũng mỉm mãn nguyện, hạnh phúc yên lòng, lặng lẽ ngắm gương mặt đáng yêu .
Con ê a như chuyện.
Cô xoa mái tóc ngắn mềm như nhung của con. Hình như con mệt , trong lòng cô chậm rãi nhắm mắt. Cô khẽ đung đưa cơ thể, dỗ con ngủ.
Bỗng nhiên, cô thấy giọng khàn khàn nghẹn ngào của Trì Diệu: “Nịnh Nịnh, em đừng dọa . Em lẩm bẩm gì thế? Nếu khó chịu thì .”
Hứa Vãn Nịnh chậm rãi mở mắt.
Cô Trì Diệu, xuống vòng tay : “Con em ?”
“Con nào?” Trì Diệu nhíu mày, ánh mắt đầy lo lắng.
“Em rõ ràng đang dỗ con ngủ mà.” Hứa Vãn Nịnh sờ lên giường bệnh, vén chăn tìm kiếm.
Trì Diệu nắm lấy tay cô, ấn mạnh cho cô cử động lung tung. Giọng bi thương nhưng nghiêm túc hơn vài phần: “Con còn nữa. Em phân biệt rõ hiện thực và giấc mơ. Đừng để lo nữa. Chúng còn trẻ, vẫn thể sinh con. Một đứa cũng , nhiều đứa cũng . Chỉ cần em , đều thể.”