Cuồng Nhiệt Yêu Em - Chương 229:

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-02-27 11:32:04
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Vãn Nịnh khẽ trầm ánh mắt, lá bùa tam giác màu vàng mà Đỗ Tuệ đưa tới, một lời.

 

Đỗ Tuệ điềm tĩnh : “Lần thiếu kinh nghiệm, tên gian thương bán ngọc lừa, đưa cho một miếng ngọc chứa khoáng chất phóng xạ. Lần dám mua ngọc nữa, chỉ xin một lá bùa bình an đạo sĩ khai quang thôi.”

 

Hứa Vãn Nịnh nhận. Trì Diệu đưa tay nhận lấy, nhét xuống gối, đáp nhạt: “Bác cả lòng , cảm ơn.”

 

Đỗ Tuệ tay trái nắm cổ tay , bên cạnh với dáng vẻ đoan trang nhã nhặn, vẻ trưởng bối hiền từ, khẽ thở dài: “Haiz! Con bé Vãn Nịnh thật đúng là nhiều tai nhiều nạn. Sao khổ thế ? Ba thì tù, thì mất, lấy chồng cũng chẳng thành, bệnh chữa khỏi, khó khăn lắm mới m.a.n.g t.h.a.i một đứa, giờ đứa bé cũng còn, hung thủ trốn nước ngoài…”

 

Đỗ Tuệ còn xong liếc xéo. Ông nội Trì quát khẽ: “A Tuệ!”

 

Hứa Vãn Nịnh cúi mắt im lặng, sắc mặt tái nhợt.

 

Hạ Tú Vân cũng nổi giận: “Chị dâu, chị thì chịu ?”

 

Đỗ Tuệ vội che miệng, vẻ áy náy, dừng vài giây buông tay xin : “Xin em dâu, quên mất lời em dặn đó, đến thăm Vãn Nịnh nhắc chuyện đứa bé.”

 

vỗ mạnh lên trán : “Ôi cái đầu , già nên lú lẫn.”

 

Hứa Vãn Nịnh đau khổ như bà tưởng tượng. Cô đột nhiên ngẩng đầu, mỉm nhàn nhạt với Đỗ Tuệ: “Bác cả, cảm ơn bác quan tâm. Đợi con dưỡng sức xong, con và A Diệu sẽ m.a.n.g t.h.a.i . Bác cần lo cho con, chi bằng thúc giục con trai và con dâu bác nhanh nhanh sinh con . Nếu , đứa của con vẫn là trưởng tằng tôn đích hệ.”

 

Sắc mặt Đỗ Tuệ trầm xuống, nặn nụ cứng nhắc.

 

Trì Nhân lén giơ ngón tay cái với Hứa Vãn Nịnh, lẩm bẩm: “Chị dâu đỉnh thật.”

 

Hạ Tú Vân và Hạ Cam cũng cảm thấy vô cùng an ủi, thấy cô nghĩ như thật sự quá .

 

Chỉ Trì Diệu là đầy vẻ lo lắng, đáy mắt tràn ngập xót xa.

 

Ông nội Trì thấy Hứa Vãn Nịnh rộng lượng như , lập tức vui mừng: “Nói lắm! Hôm nay ông cũng luôn ở đây, ai sinh cho ông đứa chắt đầu tiên, bất kể trai gái, sẽ thừa kế căn tổ trạch của ông, thêm một món bảo vật gia truyền. Sinh hai đứa thì cho hai món, cứ thế mà tính. Nhà trọng nam khinh nữ, con gái cũng phần.”

 

Câu “nhà trọng nam khinh nữ” như một tiếng sét nện mạnh tim Hứa Vãn Nịnh, vang dội đến ch.ói tai.

 

Nước mắt cô lập tức trào .

 

Đứa bé trong bụng cô, bất kể là trai gái, lẽ là đứa trẻ cưng chiều nhất trong nhà.

 

Sao phúc như ?

 

Cô bỗng nhiên bật , khiến vài trong phòng luống cuống tay chân. Chỉ Đỗ Tuệ vẫn bình thản, thầm hừ lạnh.

 

Trì Diệu rút khăn giấy, dịu dàng lau nước mắt cho cô, khẽ hỏi: “Sao khó chịu nữa ?”

 

Hứa Vãn Nịnh nghẹn giọng: “Con cảm động vì lời ông nội.”

 

“Ông sai gì ?” Ông nội Trì căng thẳng hỏi.

 

Hứa Vãn Nịnh lắc đầu: “Không ạ, ông nội.”

 

Ông nội Trì lấy từ túi một gói lụa vàng nhỏ, xuống ghế cạnh giường, mở lớp vải lụa , lộ một đôi vòng ngọc: “Vãn Nịnh , đây là quà ông tặng cháu. Một đôi vòng phỉ thúy truyền từ thời Đường. Cháu là đứa cháu dâu đầu tiên của ông, mà ông còn từng tặng cháu món gì.”

 

Mắt Đỗ Tuệ sáng lên, liếc qua đôi vòng ngọc vô giá, giọng phần khó chịu: “Ba, Vãn Nịnh vẫn cháu dâu của ba . Cháu dâu đầu tiên là Hàn Na, vợ của A Hựu.”

 

Ông nội Trì lưng về phía Đỗ Tuệ, lạnh giọng: “Người công nhận mới là cháu dâu của . chỉ gặp con dâu chị một , hết ba câu, nó chê đến nhà ông già chán, bao giờ đến nữa. Ha, còn chẳng nhớ nó trông thế nào.”

 

Đỗ Tuệ còn lời nào để , mặt sầm xuống, im lặng. Ánh mắt ghen tị méo mó, nắm tay siết c.h.ặ.t, chằm chằm đôi vòng ngọc, thở nặng nề.

 

Ông nội Trì đưa vòng ngọc về phía Hứa Vãn Nịnh: “Cầm lấy.”

 

Hứa Vãn Nịnh lắc đầu: “Con thể nhận , ông nội. Con và A Diệu còn kết hôn, con cũng sinh con, con tư cách nhận món quà quý giá như .”

 

Ông nội Trì vui: “Ông và bà nội A Diệu cũng đăng ký kết hôn, đến tiệc cưới còn chẳng , chỉ g.i.ế.c một con gà bái tổ tiên, chẳng vẫn vợ chồng cả đời đó ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-229.html.]

Lúc , gánh nặng trong lòng Hứa Vãn Nịnh vô cùng lớn.

 

Trì Diệu gì, cầm hai chiếc vòng chậm rãi đeo cổ tay cô, lễ phép ông nội: “Cảm ơn ông nội.”

 

Hứa Vãn Nịnh nâng cổ tay lên tháo xuống: “A Diệu, em thể nhận quà quý giá như của ông nội.”

 

Giọng Trì Diệu mang theo mệnh lệnh: “Nói cảm ơn ông nội.”

 

Hứa Vãn Nịnh thoáng sững , vội cúi : “Cảm ơn ông nội.”

 

Ông nội Trì nở nụ mãn nguyện: “Đừng gánh nặng. Trong kho sưu tầm của ông còn nhiều bảo vật như thế, đều để cho các cháu. Cháu cứ cầm một hai món, ông già chơi nổi nữa thì giao hết cho đám trẻ các cháu.”

 

Trì Diệu khẽ .

 

Ông nội Trì sang Hạ Tranh, dặn dò: “Tiểu Cam, cháu cũng chuyển đến nhà A Tranh ở , mau đăng ký kết hôn.”

 

Hạ Tranh gọi tên đột ngột, chút lúng túng: “Cháu…”

 

Ông nội Trì Hạ Tú Vân: “Các thích Tiểu Tránh ?”

 

Hạ Tú Vân vô tội : “Thích chứ, thích lắm chứ. Thằng con cả nhà con lớn tuổi còn chủ trương kết hôn, con lo c.h.ế.t. Nếu cô gái trẻ như Tiểu Tranh chịu lấy nó, con còn cảm thấy tổ tiên phù hộ nữa kìa.”

 

Ông nội Trì Hạ Tranh: “Mẹ chồng tương lai của cháu cũng , nhà hoan nghênh cháu, mau thủ tục .”

 

Hạ Tranh vẻ khó xử: “Ông nội, Trì thích cháu, cũng cưới cháu. Ông đừng khó .”

 

Sắc mặt ông nội Trì lập tức đen .

 

Hạ Tú Vân chống nạnh hừ lạnh, tức đến mức lắp: “Nó già đầu còn trâu già gặm cỏ non, còn dám chê cháu? thật sự… thật sự… thằng con chọc tức c.h.ế.t mất… Không , , dì đưa cháu đến ở tính.”

 

Hạ Tranh chỉ Hứa Vãn Nịnh: “Cháu… cháu chăm sóc chị Nịnh, trợ lý riêng cho chị .”

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ

 

“Không cần. Cháu xử lý thằng con cả của dì là . Bên con dâu út của dì sẽ sắp xếp nhân viên y tế chuyên nghiệp chăm sóc.”

 

Hạ Tú Vân nắm tay Tiểu Tranh, dịu giọng với Hứa Vãn Nịnh: “Con dâu út, dì đưa chị dâu con chuyển đến nhà cả, con dưỡng bệnh cho , dì thăm con .”

 

Hứa Vãn Nịnh gật đầu: “Vâng, dì thong thả.”

 

Hạ Tú Vân dắt Tiểu Tranh rời .

 

Ông nội Trì cũng dậy: “Vậy ông cũng về đây. Cháu dưỡng sức cho , đừng nghĩ nhiều. Khỏe hơn chút thì cùng A Diệu đến nhà ông ở vài hôm, ông dạy cháu chơi đồ cổ.”

 

“Vâng, ông nội thong thả.” Hứa Vãn Nịnh khẽ cúi đầu.

 

Đỗ Tuệ đỡ cánh tay ông nội Trì, rời khỏi phòng bệnh.

 

Trì Diệu lập tức lấy lá bùa tam giác gối , nhà vệ sinh, ném bồn cầu xả nước cuốn trôi.

 

Trì Nhân nắm tay Hứa Vãn Nịnh, nụ dịu dàng ngọt ngào: “Chị dâu, hôm nay em , em ở với chị.”

 

Hứa Vãn Nịnh khẽ gật đầu: “Ừ, cảm ơn Nhân Nhân.”

 

Trì Nhân dậy lấy cháo: “Chắc cháo nguội , để em mang qua cho chị.”

 

Trì Diệu từ nhà vệ sinh bước , xuống bên cạnh Hứa Vãn Nịnh.

 

Hứa Vãn Nịnh chậm rãi tháo đôi vòng phỉ thúy, dùng vải lụa bọc , nhét tay Trì Diệu: “A Diệu, vòng quá quý giá, em thật sự thể nhận.”

 

Trì Diệu đôi vòng trong tay, ngẩng lên cô. Trên gương mặt từng trải lộ một tia cay đắng: “Vì giấy đăng ký kết hôn, nên từ đầu đến cuối em vẫn cảm thấy nhà họ Trì. Trong lòng em từng xem là chồng, cũng dũng khí đổi cách xưng hô gọi ba . Trong lòng em, tờ giấy đăng ký kết hôn quan trọng đến ?”

 

Ánh mắt Hứa Vãn Nịnh tối . Cô phủ nhận, nhưng lặng thinh nên lời.

 

Trì Nhân bưng cháo , thấy câu thì khựng bước, về phía giường bệnh nơi hai và chị dâu đang , lòng cũng theo đó mà nặng trĩu.

Loading...