Cuồng Nhiệt Yêu Em - Chương 230:
Cập nhật lúc: 2026-02-27 11:34:28
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hứa Vãn Nịnh chậm rãi rút tay về, cúi đầu ngắm kỹ đôi vòng phỉ thúy đắt giá.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ
Nền ngọc trong veo như băng, bên trong lượn lờ vài sợi xanh nhạt và trắng sữa như khói như sương. Dáng vòng đầy đặn, tròn trịa, đường nét uyển chuyển mượt mà. Cảm giác mát lạnh nơi đầu ngón tay, tựa ánh trăng đông cứng, như núi xanh hóa thành chất lỏng.
Đây là cổ vật thời Đường giá trị sưu tầm cao, trị giá hàng triệu, hàng chục triệu, thậm chí còn hơn thế nữa?
dù đáng bao nhiêu tiền, đây vẫn là sự công nhận và yêu thương của ông nội dành cho cô. Lẽ cô vui mới đúng, vì chẳng thể vui nổi?
Ngay cả bản cô cũng hiểu, rốt cuộc vì cứ mãi canh cánh trong lòng, buồn bực nguôi.
Cô yêu thương , cũng đàn ông yêu cô.
Vậy vì vẫn đau lòng?
Cô chậm rãi sang Trì Diệu, chăm chú ngắm đôi mắt sâu thẳm mà ấm áp của .
Có lẽ bệnh tật ảnh hưởng đến suy nghĩ và cảm xúc của cô.
Khiến cô luôn cảm thấy thiếu an .
Cô vẫn luôn cho rằng, ngay cả tình cảm chung huyết thống còn giữ , nếu đến quan hệ pháp lý cũng , thì gì đến việc thật sự thuộc về ?
Trì Nhân đưa bát cháo thịt băm tới: “Chị dâu, chị tự ăn để em đút?”
“Chị tự ăn.”
Hứa Vãn Nịnh đặt chiếc vòng tay Trì Diệu: “Em nhận quà của ông nội , giúp em mang về nhà cất tủ khóa nhé, tuyệt đối đừng mất.”
Trì Diệu nhận lấy: “Ừ.”
Hứa Vãn Nịnh nhận bát cháo từ Trì Nhân. Khi bưng bát, tay cô vẫn run, tuy nhẹ nhưng rõ ràng.
Trì Nhân dựng bàn nhỏ giường cho cô, đặt bát cháo lên đó. Cô thẳng dậy, bàn tay cầm thìa cũng khẽ run.
Cô kiên trì tự chậm rãi ăn.
Trì Diệu và Trì Nhân lặng lẽ ở bên cạnh cô.
Cô múc từng thìa cháo thịt nạc do chồng đích nấu, mềm mịn, ngọt thanh, miệng tan, gần như cần nhai nuốt xuống.
Cô ăn từng thìa, từng thìa thật chậm.
Nước mắt lặng lẽ rơi, từng giọt từng giọt nhỏ bát, hòa cùng cháo trôi xuống cổ họng.
Ngay cả cô cũng vì .
Cô cố gắng kìm nén.
Chỉ cảm thấy đau đớn, buồn bã đến tột cùng.
Cô chỉ thể tự an ủi trong lòng, đứa bé còn nữa, hẳn là chuyện .
Dù cô cũng uống quá nhiều t.h.u.ố.c chống trầm cảm, đứa bé về chắc chắn sẽ phát triển . Đến lúc nếu buộc bỏ , chẳng còn tàn nhẫn hơn ?
Đứa bé vốn dĩ đến một cách ngoài ý , thậm chí còn thể ảnh hưởng đến cơ hội thăng chức của Trì Diệu.
Dù cũng việc trong đơn vị cơ mật của nhà nước, việc xét duyệt thăng chức vô cùng nghiêm ngặt, sẽ cân nhắc nhiều yếu tố, bao gồm nhưng giới hạn ở đời tư cá nhân. Chưa kết hôn mà thai, rốt cuộc vẫn ảnh hưởng đến đ.á.n.h giá đạo đức cá nhân.
Ăn xong cháo.
Trì Nhân dọn bát đũa.
Cô kéo ghế định trò chuyện cùng Hứa Vãn Nịnh, nhưng cô tinh thần mệt mỏi, xuống ngủ .
Trì Nhân sang Trì Diệu, trong mắt đầy xót xa: “Anh hai, chị Nịnh tỉnh , đừng quá lo. Nửa tháng nay luôn túc trực bên chị , sắp kiệt sức . Về nhà ngủ một giấc cho đàng hoàng , em ở đây chăm sóc chị .”
Trì Diệu suy nghĩ một lát, đôi vòng quý giá trong tay: “Vậy về cất đồ, tối qua.”
“Buổi tối khỏi qua , nghỉ ngơi cho một ngày , ở đây em .”
Trì Diệu vẫn yên tâm, phụ nữ tiều tụy giường bệnh, lòng đầy lo lắng.
Hứa Vãn Nịnh mãi mãi là mối bận tâm thể buông bỏ.
quả thật còn việc xử lý.
Dù nỡ, cũng đành giao Hứa Vãn Nịnh cho Trì Nhân chăm sóc một hai ngày.
“Được, chuyện gì nhất định liên lạc với .”
Trì Nhân gật đầu.
Trì Diệu tiếp tục dặn dò: “Đừng để chị rời khỏi tầm mắt em, tinh thần chị lắm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-230.html.]
“Anh hai, em nhất định sẽ chú ý.”
Trì Diệu lưu luyến rời khỏi phòng bệnh.
Trì Nhân bên giường Hứa Vãn Nịnh, cầm điện thoại xem tài liệu, để ý tình trạng giấc ngủ của cô.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút.
Phòng bệnh yên tĩnh đến lạ.
Trì Nhân chợt phát hiện, trong giấc ngủ, Hứa Vãn Nịnh vẫn âm thầm rơi nước mắt. Những giọt lệ trong suốt lăn dài theo khóe mắt, ướt cả gối.
Cô vội rút khăn giấy, nhẹ nhàng lau .
“Chị dâu, chị mạnh mẽ lên.” Trì Nhân khẽ lẩm bẩm, “Nếu chị gục ngã, hai em cũng sẽ gục theo mất.”
——
Trì Diệu về nhà tắm rửa, cất đôi vòng phỉ thúy két sắt, tự thu dọn bản gọn gàng sạch sẽ, nghỉ ngơi một lát.
Tối hôm đó, thức dậy nhắn tin hỏi Trì Nhân về tình hình của Hứa Vãn Nịnh, nhận phản hồi rằng cô vẫn luôn ngủ.
Anh đến bệnh viện, mà đến đồn cảnh sát.
Để tìm hiểu kết quả điều tra vụ chị Cầm đầu độc.
Cảnh sát với , chị Cầm miệng kín, sống c.h.ế.t cũng thừa nhận chủ mưu, khẳng định tất cả đều do một bà .
Con trai chị Cầm ở nước ngoài gần đây nhận một khoản tiền lớn. Vì là dòng tiền mặt từ nước ngoài nên khó truy giao dịch.
Còn về tài xế gây tai nạn, vẫn đang bỏ trốn, tra bất kỳ tung tích nào.
Ngoài , Phùng Mậu truy tố ba tội danh. ngoài , thể điều tra việc từng hạ t.h.u.ố.c Hứa Vãn Nịnh , càng thể chứng minh phía sai khiến.
Những kẻ từng tổn thương Hứa Vãn Nịnh, tuy tù, nhưng vẫn tìm kẻ chủ mưu .
Vì , Trì Diệu ăn ngủ yên.
Màn đêm buông xuống, thành phố rực sáng ánh đèn neon lấp lánh.
Trì Diệu lái xe đến nhà bác cả. Căn biệt thự lớn sang trọng kín đáo, đèn đuốc sáng trưng.
Anh bước gặp bác cả Trì Trung đang nghỉ phép ở nhà.
Trì Trung thấy đến, niềm nở chào hỏi: “A Diệu, hôm nay thời gian sang thăm bác ? Lại đây .”
“Cháu chào bác.” Trì Diệu lễ phép gật đầu, xuống sofa, quanh một lượt. “Anh họ ạ?”
“Chưa về.” Trì Trung bày bộ công phu bàn, thong thả pha cho . “Tìm họ việc ?”
“Vâng, chút việc.”
“Chắc cũng sắp về , cháu đợi thêm chút.” Trì Trung rót một chén bạch , đặt mặt . “Thử trắng mới của bác xem, hương thơm thuần hậu, vị ngọt thanh, khá lắm.”
Trì Diệu cầm chén nhỏ, nhấp một ngụm đặt xuống. “Bác gái ạ?”
“Đi với bạn .”
Ánh mắt Trì Diệu trầm xuống.
“Nghe bác gái , Hứa Vãn Nịnh tỉnh ?”
“Vâng.”
Trì Trung ung dung rót thêm cho , giọng điệu hờ hững: “A Diệu, bác khuyên một câu, Hứa Vãn Nịnh thật sự xứng với cháu. Gia thế , sức khỏe cũng . Con cháu nhà chúng vẫn nên tìm môn đăng hộ đối thì hơn.”
Trì Diệu như thấy, tựa lưng sofa, ánh mắt sâu thẳm u ám thẳng Trì Trung: “Bác là kiểm sát viên bên Viện Kiểm sát Thâm Thành, vụ án của ba Hứa Vãn Nịnh thật sự một chút sơ hở nào ?”
“Không .”
“Suốt năm năm qua cô nộp vô đơn xin lật bản án. Dù sơ hở, bác cũng thể nể mặt cháu ký một chữ, cho vụ án của ba cô điều tra , xét xử từ đầu. Như cũng vi phạm quy định trái pháp luật?”
Ánh mắt Trì Trung tối , chậm rãi nhấp , lời nào.
Trì Diệu từng chữ, giọng lạnh như băng: “Cho cô một cơ hội lật án, để cảnh sát điều tra từ đầu, để thẩm phán xét xử vụ , chứ bảo bác bao che thả ba cô . Hà tất bác khăng khăng chịu buông như ?”
Trì Trung nhàn nhạt , đặt chén xuống, đáy mắt lộ uy nghiêm và ngạo mạn: “Một vụ án chứng cứ rõ ràng, hề sơ hở, nếu vì cháu mà lật xét xử, chẳng là lãng phí lực lượng cảnh sát, lãng phí thời gian của thẩm phán ? Căn bản thể lật .”
“Vì bác chắc chắn như ?”
“Vì chứng cứ xác thực, tất cả đều bày bàn , bất kỳ ý nghĩa gì để lật .”
Trì Diệu lạnh: “Nếu phụ nữ đó đổi thành con dâu bác, Hàn Na thì ? Bác vẫn thấy là lãng phí lực lượng cảnh sát, lãng phí thời gian của thẩm phán chứ?”