“Sau sẽ tiếp xúc với cấp độ cơ mật cao nhất.”
Nghe đến đây, trong lòng Hứa Vãn Ninh chợt hoảng hốt, từ đầu đến chân đều lạnh buốt.
Hạ Tú Vân dường như nỗi lo lắng và bất an của cô, nắm lấy tay cô, khẽ an ủi: “Đừng sợ.”
Hứa Vãn Ninh gượng gạo nở một nụ , giả vờ bình tĩnh.
Ánh mắt Trì Hoa lướt qua cô, trầm mặt suy nghĩ vài giây hỏi tiếp: “Nếu bố của bạn gái từng tù, ảnh hưởng đến việc thăng chức ?”
“Phạm tội gì?”
“Cố ý gây thương tích, khiến thành thực vật, năm năm thì c.h.ế.t.”
“Không tội phản quốc gián điệp thì ảnh hưởng.”
“Vậy kết hôn thì ?” Trì Hoa buột miệng hỏi.
Mọi trong phòng đều im lặng.
Hứa Vãn Ninh càng lúc càng căng thẳng, lòng bàn tay toát mồ hôi, tim đập dồn dập, đôi mắt chăm chăm mấy vị lãnh đạo đang trầm mặc.
Trì Hoa tiếp tục tranh thủ cho cô, chắc như đinh đóng cột: “Bạn gái của A Diệu là chính trực lương thiện, yêu nước yêu nhà, là luật sư công ích phục vụ nhân dân. Bản cô tuyệt đối trung thành với đất nước, cũng bất kỳ quan hệ nào ở nước ngoài.”
Một vị lãnh đạo khẽ thở dài, bất đắc dĩ : “Ông việc ở trung ương, hiểu rõ hơn ai hết. Người trong hệ thống chúng kết hôn chỉ nhân phẩm đối phương thế nào, mà còn phận tương xứng với địa vị của . Ở vị trí cao thì thể diện, lòng , gương.”
Lời tuy thẳng từ chối, nhưng rõ ràng — kết hôn là .
Con gái của một tội phạm g.i.ế.c , phận như thể diện, gương cho quần chúng?
Cô thể nào trở thành phu nhân của tổng công trình sư hàng vũ trụ.
Trì Hoa hỏi: “Vậy sinh con thì ?”
Mấy vị lãnh đạo , cuối cùng thở dài: “Đời sống riêng tư nhất đừng để nhược điểm để công kích. Nếu tố cáo sinh hoạt đắn, hoặc kết hôn mà con chịu trách nhiệm với phụ nữ, cũng sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh chính diện của . Khi bình xét ưu tú, đ.á.n.h giá cấp bậc trao thưởng sẽ phần của , nhưng ảnh hưởng đến việc tiếp tục việc tại viện hàng vũ trụ.”
Hứa Vãn Ninh bỗng cảm thấy, đứa bé còn nữa cũng .
Ít nhất sẽ ảnh hưởng đến việc bình xét, đ.á.n.h giá, trao thưởng của Trì Diệu . Những thứ đó đều là hào quang trong sự nghiệp của , thể vì một đứa bé mà cướp hào quang vốn thuộc về .
Có lẽ Trì Diệu để tâm những điều đó.
cô để tâm. Cô mong đàn ông yêu thể tỏa sáng rực rỡ trong sự nghiệp, leo lên đỉnh cao, vinh dự và danh tiếng vẹn .
Cô lặng lẽ dậy rời khỏi phòng khách, trở về phòng .
Kéo rèm cửa , trong góc tối ngẩn , trong đầu là Trì Diệu.
Anh , cả ngày gặp , đột nhiên cô nhớ đến quắt, giọng dịu dàng của , vòng n.g.ự.c ấm áp của , hương thơm thanh mát .
Ông trời mở cho cô một cánh cửa, để cô gặp đàn ông như , đóng một cánh cửa khác, khiến cô mãi mãi thể thật sự , thể trở thành vợ , ngay cả việc sinh con cho cũng sẽ tổn hao hào quang của .
Bảo cô thể ích kỷ mà thản nhiên tận hưởng tất cả những điều ?
Trưởng bối nhà họ Trì đều là vô cùng . Nếu đổi sang bất kỳ gia đình nào khác, e rằng sẽ giống gia đình bác cả, coi thường cô, đuổi cô , phản đối họ ở bên .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuong-nhiet-yeu-em/chuong-237.html.]
Cô chìm mớ suy nghĩ giằng xé , thoát .
Dần dần, từ chỗ trong góc, cô xuống sàn nhà lạnh lẽo, co ro trong góc, ánh mắt đờ đẫn.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua.
Không bao lâu , cô lờ mờ thấy tiếng bước chân của Trì Diệu tiến gần phòng.
Không từ sức lực, cô bật dậy, nhanh ch.óng kéo rèm cửa . Ánh chiều hồng rực chiếu sáng cả căn phòng, cô chỉnh tóc chạy về phía cửa.
Khoảnh khắc cửa phòng mở , Trì Diệu bước .
Bất ngờ, một bóng dáng nhỏ nhắn linh động lao thẳng về phía .
Trì Diệu kịp đề phòng, dang tay ôm lấy phụ nữ đột ngột nhảy lòng . Tim bỗng đập mạnh, bàn tay đỡ lấy hông cô, hít lấy mùi hương nhè nhẹ cô.
Cô vòng c.h.ặ.t t.a.y qua cổ , gò má vùi vai , giọng mềm mại thì thầm: “A Diệu, cuối cùng cũng tan .”
“Sao ?” Trì Diệu mỉm , bế cô trong, xuống giường.
Anh cảm thấy tâm trạng Hứa Vãn Ninh dường như khá , chỉ là càng ngày càng quấn hơn.
“A Diệu, em nhớ lắm.” Hứa Vãn Ninh cọ sát bên tai , khẽ thì thầm.
Khóe môi Trì Diệu khẽ nhếch lên. Hứa Vãn Ninh là chú ong nhỏ của , chỉ cần cho cô một chút mật ngọt thôi, trong lòng thấy ngọt ngào vô cùng.
“Có ở nhà chán quá ?” Trì Diệu vuốt ve mái tóc mềm mượt của cô.
Hứa Vãn Ninh nhớ đến lời lãnh đạo của gần đây xin nghỉ quá nhiều, thể để tiếp tục xin nghỉ nữa.
“Có dì giúp việc ở cùng em, bác sĩ tâm lý đến nhà trò chuyện với em, em hề chán.” Cô rời khỏi vai , lùi một chút để đôi mắt sâu thẳm đẽ của . “Em chỉ đơn thuần là nhớ thôi.”
“Anh rời nhà đến mười tiếng.”
“Mười tiếng… cũng dài.”
Lần đầu tiên Trì Diệu cảm nhận rõ ràng đến thế tình yêu mãnh liệt của cô. Anh nâng khuôn mặt ửng hồng của cô lên, hôn nhẹ lên đôi môi mềm mại căng mọng.
Cô khẽ c.ắ.n môi , ánh mắt trong veo linh động, mang theo chút e thẹn quyến rũ.
Yết hầu Trì Diệu khẽ chuyển động, đáy mắt nóng lên. “Sắp đến giờ ăn tối , em đói ?”
“Không đói.” Hứa Vãn Ninh lắc đầu.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi trang để tớ có thêm động lực nhé. Moa,moa.
Ký tên: והצלחהמאמץ
“Vậy lát nữa ăn.” Trì Diệu khẽ cong môi, lấy điện thoại nhắn cho một tin.
【Mẹ, con và Ninh Ninh lát nữa mới ăn tối, cần đợi, cứ ăn .】
Hứa Vãn Ninh nghiêng đầu nội dung tin nhắn.
Mơ hồ hiểu tâm tư của .
Anh đặt điện thoại lên giường, bế cô dậy về phía phòng tắm.
“Anh định gì?” Hứa Vãn Ninh nhỏ giọng hỏi.