Cứ thế qua một thời gian ngắn, dường như phát hiện Úc Khả Khả dần dần thiết với , vì để cô tin tưởng thêm chút nữa, Lư Tương Cầm nữa nhắc đến chủ đề về Ôn Tuyết.
"Khả Khả, em còn nhớ đó chị từng với em, vì chị thiện cảm với em ?"
Lúc Úc Khả Khả đang rảnh, cô thì ngay chuyện để .
Cô lập tức lấy gối ôm trong n.g.ự.c, còn thuận tay lấy một miếng dưa hấu trong đĩa hoa quả, bày dáng kể chuyện: "Chị Lư, chị ."
Vẻ mặt Lư Tương Cầm cứng đờ, cô hành động vô cùng thuần thục của cô cho bối rối.
thoáng chần chừ, cô vẫn kể theo tiết tấu: "Thật ngày đó chị nhanh mồm nhanh miệng, vì chị cảm thấy em xử lý thẳng thắn quá mới nhịn , tuyệt đối ý hại em."
Úc Khả Khả nhấp một ngụm nước ép, phần hứng thú hỏi: "Ồ? Chị kỹ xem?"
Thấy cô thật sự cảm thấy hứng thú, Lư Tương Cầm lập tức kể chuyện của với Ôn Tuyết.
Từ lúc ban đầu gặp mặt cô tỏ vẻ khó chịu với ; đến chuyện vì cảm thấy dễ bắt nạt nên Ôn Tuyết luôn coi là chân chạy vặt mà sai khiến nọ.
Sau đó đến cả tranh giành tài nguyên, chế tạo tin bôi đen những diễn viên khác, Ôn Tuyết cũng ép cô , thậm chí còn uy h**p nếu như cô thì đừng nghĩ đến chuyện lăn lộn trong cái giới nữa...
Cô kể cực kỳ đáng thương, ngôn ngữ mang theo sự kích động khiến nhịn sinh lòng đồng cảm.
Đương nhiên Úc Khả Khả cũng .
Vì thế cô dâng trào cảm xúc ăn liền mấy miếng dưa hấu, giọng điệu chân thành ngừng phối hợp.
"Không thể nào, thật á?"
"Sao cô thể chứ? Thật là quá đáng."
"Haizz, chị Lư, chị đáng thương ghê."
Hệ thống cũng vô cùng hào hứng bình luận: [Lời cô là sự thật, chỉ là phóng đại nhiều.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuu-roi-nhan-vat-phan-dien/chuong-103.html.]
[Chuyện là của khác, cô râu ông nọ cắm cằm bà thành chuyện của , điều đúng là Ôn Tuyết đó.]
[Còn chuyện á? Ơ đúng, chuyện là giả, bịa đó.]
Lư Tương Cầm hệ thống đang bắt , diễn cực kỳ nhiệt huyết.
Dường như cô những lời đáp khích lệ, còn trả lời đúng lúc hết câu tới câu khác, đặc biệt nhấn với cô. Lư Tương Cầm thật sự kéo cô tri kỷ, nhịn khao khát dốc bầu tâm sự hết, thậm chí còn tiết lộ với cô một chuyện khác cô rõ về Ôn Tuyết.
Nói đến câu cuối, cô bắt đầu thật lòng thật phỉ nhổ: "Em Ôn Tuyết khó hầu cỡ nào , mà ả còn cố giả như nữ thần, mặt ngoài thì khinh khác nâng đỡ, cô còn ---"
Ý thức gì đó đúng, Lư Tương Cầm suýt chút nữa c.ắ.n đầu lưỡi, ép dừng chủ đề nguy hiểm .
Lúc Úc Khả Khả qua với ánh mắt tò mò, cô gượng gạo: "Ý chị là, cô giả vờ, suốt ngày coi thường nọ, chẳng là cậy là đại tiểu thư ? Không giờ thành vứt bỏ từ lâu ."
Câu cuối ít nhiều chứa chút ân oán cá nhân đó.
So với đó, rõ ràng cảm xúc của cô chân thật hơn nhiều.
Úc Khả Khả giả bộ như cô suýt lỡ miệng, với vẻ cực kỳ căm phẫn: "Loại thật là, thể như chứ? Quá đáng quá , thế cách nào trị cô ?"
Thấy cô thật sự tức giận chất vấn, Lư Tương Cầm cũng thở thật dài.
Cô định lắc đầu thì đột nhiên nhớ đến mục đích của , vì ép , suýt nữa thì vẹo cổ.
Lư Tương Cầm nhịn xúc động nhe răng trợn mắt, hít thở sâu, cực kỳ cảm kích cầm lấy tay Úc Khả Khả: "Khả Khả, cho nên chị... chị---"
Lư Tương Cầm cứng ngắc cúi đầu, tay dính đầy nước dưa hấu, nhịn giật giật mí mắt.
Mẹ nó, tri kỷ... Úc Khả Khả ?
Úc Khả Khả nhẹ nhàng "À" một tiếng, vẻ ngượng ngùng rút tay về: "Xin , ngờ chị đột nhiên như , em còn kịp rửa tay ."
Chút chân tình lập tức nghẹn trong họng Lư Tương Cầm, chẹn ngang, lúc cô mới tỏ vẻ để ý : "Không , đúng là chị kích động quá , ha ha."