Rất nhanh, mỗi ngày Lư Tương Cầm cống hiến dưa, đồng thời tìm cách Ôn Tuyết, quả nhiên Úc Khả Khả trở nên càng ngày càng thiết với cô .
Thấy thời cơ đến, thật vất vả mới nhận sự tín nhiệm của Úc Khả Khả, rốt cuộc hôm nay Lư Tương Cầm thần bí tìm cô: "Khả Khả, em còn nhớ chị từng kể, trừ chị còn mấy khác cũng cảm ơn em ?"
Đương nhiên Úc Khả Khả thành thật gật đầu.
"Bọn chị tổ chức tụ họp bí mật nho nhỏ, mời em tới tham gia." Giọng điệu Lư Tương Cầm mang theo vẻ dỗ dành: "Úc Khả Khả, em yên tâm, bọn họ cũng giống chị, gần gũi lắm."
Cô ân cần: "Vì chúng thành bạn bè, mấy bọn họ đều ngưỡng mộ, cho nên cũng quen với em, hy vọng thể trò chuyện sâu với em hơn, Khả Khả, em chịu đồng ý ?"
Úc Khả Khả chớp mắt, lộ vẻ tươi hồn nhiên vô hại: "Đương nhiên là thể."
Cuối cùng Lư Tương Cầm thầm thở nhẹ trong lòng, thấy dáng vẻ cô ngốc bạch ngọt đơn thuần tin tưởng đành lòng.
cô nghĩ nếu như thể dẫn Úc Khả Khả đến bữa tiệc, chắc chắn nhà đầu tư sẽ nổi giận, chịu xúi quẩy vẫn là . Lòng cô lập tức trở nên lạnh lẽo, nửa dỗ dành nửa lừa gạt lái xe đưa cô tới địa điểm bữa tiệc.
Đó là một căn biệt thự tư nhân, xung quanh vắng vẻ, qua .
Lư Tương Cầm lái xe điêu luyện vòng qua sân bãi ồn ã, trực tiếp từ cửa . Đi qua cổng, nếu như hệ thống nhắc nhở, Úc Khả Khả , đây là cửa .
Biệt thự thiết kế tài tình, phần tiếp nối cửa là khuôn viên tách biệt lập, qua sân bãi lớn, phòng ốc, nhà bếp, còn đặc biệt cách âm.
Bởi vì chỉ cần mở cánh cửa chặn giàn hoa bao trùm lên thì tiếng động từ nơi khác truyền đến, đương nhiên sẽ thật ở đây ẩn giấu địa điểm bí mật.
Trong khuôn viên bài trí tinh tế, đẽ, vách tường bốn phía đều giàn hoa sinh sôi nảy nở bao trùm, qua cũng phù hợp khung cảnh thoải mái cho đám con gái tụ tập.
Dù là ai thấy khuôn viên đều sẽ ngờ tới, sân bãi đằng che giấu đặc biệt "quần ma loạn vũ" thế nào.
"Đây là tiểu viện của bạn chị. Vì chúng dễ tụ tập cho nên thường xuyên chọn chỗ để gặp mặt." Lư Tương Cầm bưng mấy cốc đồ uống tới, xin cô: "Thật thì tổng thể tệ, chỉ là chỗ xa xôi, thật ngại quá."
Úc Khả Khả thản nhiên xuống: "Không , phong cảnh mà."
"Xem các cô còn đến, là chúng ăn chút đồ lót . À đúng , em uống chút nước ép ? Chị nhớ là em thích vị ."
Lư Tương Cầm tiện tay đưa cho cô một ly nước ép, dỗ dành: "Đừng căng thẳng, đều gần gũi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuu-roi-nhan-vat-phan-dien/chuong-105.html.]
Úc Khả Khả híp mắt nhận lấy ly nước ép: "Được, cám ơn chị Lư."
Thấy cô chạm tới bánh ngọt, tay vẫn bưng ly nhưng ý định uống, Lư Tương Cầm thoáng khựng bèn hỏi thăm dò: "Nếu như giờ ăn bánh ngọt, Khả Khả thử nước ép chị pha riêng , xem hợp khẩu vị của em ?"
"Cũng , để em nếm thử xem --- ôi!"
Úc Khả Khả đưa tay lên, khuỷu tay cẩn thận đụng chiếc ly bên cạnh khiến nó rơi thẳng xuống đất, phát tiếng kêu ch.ói tai.
Thấy Úc Khả Khả xoay nhặt cái ly, Lư Tương Cầm vội vàng ngăn cản: "Không cần, cần, để chị cho, em là khách, là ."
Vì Úc Khả Khả lập tức yên vị : "Dạ, thì phiền chị Lư ."
Lư Tương Cầm: "..."
Không , là cuối cùng .
Cô tự an ủi , dọn mảnh vỡ ly xong, đầu phát hiện Úc Khả Khả vẫn bưng cái ly như , hề chớp mắt chằm chằm, vẫn ý uống như cũ.
Mí mắt Lư Tương Cầm giật giật, suýt chút nữa biến giọng: "Sao thế, Khả Khả, nước ép khó uống ?"
"Em đang chờ chị Lư cùng uống ạ." Úc Khả Khả khẽ chớp mắt, vẻ ngượng ngùng : "Chứ giờ mỗi em uống, còn chị thu dọn vẻ ."
Lư Tương Cầm: "..." A a a, cô phiền phức chứ!
Chỉ cảm thấy sự nhẫn nại tới cực hạn, Lư Tương Cầm nhịn nghiến răng, hít một thật sâu, cuối cùng mới bình tĩnh .
Sao cô cảm thấy con nhóc khó chơi nhỉ? Có điều may là cô thật sự chuẩn cho một ly .
Vì thế cô vẻ tùy ý lấy ly nước ép bên cạnh , niềm nở thiết chạm cốc với Úc Khả Khả: "Thì là , nào, chúng cụng một ly ."
Lần rốt cuộc Úc Khả Khả hề phá rối nữa mà tủm tỉm nâng ly lên, khẽ cụng ly với cô phát tiếng kêu trong trẻo dễ .
Lư Tương Cầm lặng lẽ thở hắt .