Cô dùng ánh mắt mới , nữa đ.á.n.h giá Tỉnh Nguyệt.
Thậm chí cô còn nghi ngờ, tới giờ Tỉnh Nguyệt thể nổi tiếng vì mắt và thể chất xui xẻo .
Tỉnh Nguyệt phát hiện ánh mắt cô khẽ đổi, bèn nhíu mày: "Cô là tin sẽ kêu gọi đầu tư ?"
Úc Khả Khả ngẫm nghĩ vẫn một cách uyển chuyển: "Chuyện khả năng khó."
Trò chuyện với cô một lát, lúc tâm trạng của Tỉnh Nguyệt hơn chút .
Bởi Úc Khả Khả , cô nhịn bật : "Sao thế, ngay cả cô cũng vận may của kém quá, đến nhà đầu tư bình thường cũng tìm ?"
Úc Khả Khả do dự, đột nhiên hỏi: "Giờ đoàn phim còn bao nhiêu?"
Tỉnh Nguyệt thoáng khựng , là báo đúng cho cô một con giỡn: " sớm bối cảnh của cô Úc, hỏi thế vì kêu gọi kim chủ tâm - thiện - mỹ, chịu đầu tư cho đó chứ?"
Thật cô chỉ thuận miệng chứ định coi là thật.
Không ngờ, cô dứt lời thì thấy Úc Khả Khả híp mắt chống cằm: " đó, hơn nữa kim chủ những hào phóng mà còn tính, xinh hơn."
Tỉnh Nguyệt: "... ?"
Cô nhanh ch.óng phản ứng kịp, phần dám tin: "Thật á?"
Úc Khả Khả gật đầu.
"Tình hình của đoàn phim chúng , lúc cô Úc , thật sự rối loạn. Hơn nữa danh tiếng gì, thật sự sẽ ..." Tỉnh Nguyệt miễn cưỡng nuốt cụm "vung tiền như rác" , uyển chuyển : "Có chịu đầu tư ?"
Úc Khả Khả: "Thật mà, chẳng ngay mặt cô ?"
Tỉnh Nguyệt ngây chợt thẳng , suýt chút nữa mất trọng tâm ngã xuống: "Ý của cô Úc là --- cô đó chứ?"
Úc Khả Khả: " ."
Tuy nhà họ Úc sắp phá sản nhưng nguyên chủ lợi nhuận do bố để đó.
Cô vẫn luôn dùng gì cả, lúc dùng để đầu tư, miễn cưỡng vẫn đủ thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/cuu-roi-nhan-vat-phan-dien/chuong-111.html.]
Úc Khả Khả trả lời nhẹ nhàng thật sự đ.á.n.h Tỉnh Nguyệt ngất luôn.
Cô mở to mắt, đ.á.n.h giá Úc Khả Khả cẩn thận, hiếm khi chắc chắn hỏi : "Cô Úc thật chứ? Không đùa?"
Úc Khả Khả: "Không cần giỡn chuyện ."
Tỉnh Nguyệt chần chừ: ", dù cũng là diễn viên và nhà đầu tư do tìm đến, hại cô..."
" cô giận ch.ó đ.á.n.h mèo vì báo cảnh sát bọn họ ."
Tỉnh Nguyệt nghẹn họng, chuyện khác, nhưng chăm chú đôi mắt hạnh trong trẻo vui vẻ , cô chợt khựng đột nhiên thoải mái .
Viền mắt cô lập tức đỏ, trịnh trọng cám ơn: "Cảm ơn cô, cô Úc."
Cô nghề danh tiếng gì, nhiều khinh thường vì giới tính của cô thậm chí ngay cả kịch bản cũng lười xem trực tiếp từ chối.
Đến nhà đầu tư đó đều do cô mặt dày mày dạn ngừng quấy rầy, hơn nữa chịu đồng ý chọn Lư Tương Cầm đóng vai nữ phụ.
Tỉnh Nguyệt vốn nghĩ, cố nhịn thêm chút, xong bộ phim là đỡ .
Hơn nữa ít nhất Lư Tương Cầm thật sự cũng coi như một diễn viên thực lực.
Vì thế lúc nhà đầu tư đưa yêu cầu chọn Ôn Tuyết là nữ chính, cô nhịn.
Lúc Ôn Húc gặp chuyện may, cô vẫn cố nhịn như .
Cô cứ thế nhẫn nhịn, ai ngờ ba che giấu bí mật động trời như . Giờ mới bắt đầu phim lâu, nếu như đợi đến lúc đóng máy ---
Tỉnh Nguyệt thật sự dám tưởng tượng, nhịn nghiêm túc lặp nữa: "Thật sự cảm ơn cô, cô Úc."
đối mặt với sự cảm động và trịnh trọng của cô , Úc Khả Khả khoát tay áo.
Cô Tỉnh Nguyệt, giọng điệu chân thành: "Lúc đừng vội cảm ơn , dù cũng yêu cầu khác."
Tỉnh Nguyệt cần suy nghĩ: "Nếu như cô ai đoàn phim ---"
"Cái đó thì ." Úc Khả Khả nghĩ nghĩ, cực kỳ uyển chuyển cảnh báo cho cô : "Chủ yếu là , cô còn nhớ ban nãy , cho dù cô tìm nhà đầu tư mới thì chắc thể thuận lợi ?"